Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Cài Đặt

Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Trang Miên cứ ngỡ cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại Tạ Trầm Dữ nữa. Nào ngờ đâu, hai người không chỉ trùng phùng mà còn chạm mặt nhau ngay trong cùng một phòng khách sạn.

Hôm ấy, cơn bão đầu tiên trong năm mang tên "Hồ Điệp" đổ bộ mạnh mẽ vào vùng duyên hải phía Nam. Trên bảng thông báo tại sân bay quốc tế ngập tràn những dòng chữ màu đỏ báo hiệu toàn bộ các chuyến bay đều bị hoãn hoặc hủy bỏ không một ngoại lệ. Bị mắc kẹt giữa thành phố đang oằn mình trong mưa bão, Trang Miên đành phải tìm một khách sạn để tá túc tạm thời. Thế nhưng các khách sạn quanh đó đều đã kín chỗ, ngay cả căn phòng cô vừa trả lúc chiều cũng đã có người mới vào ở.

Lúc này, chỉ còn duy nhất một khách sạn cao cấp sang trọng là vẫn còn phòng trống. Tuy nhiên do tình hình khẩn cấp nên khách sạn không nhận đặt phòng trực tuyến. Trang Miên vội vàng chạy đến nơi nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước. Nhân viên khách sạn áy náy thông báo một cách lịch sự: "Xin lỗi quý khách, hiện tại chúng tôi không còn phòng trống nào cả."

"Không sao đâu." Thoáng chút bàng hoàng và luống cuống hiện lên trên gương mặt Trang Miên, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi hỏi khẽ: "Tôi có thể mượn nhà vệ sinh một chút được không?" Đại sảnh khách sạn có khu vệ sinh chung rất rộng rãi với thiết kế lộng lẫy và xa hoa. "Được chứ ạ," nhân viên mặc đồng phục đưa tay ra hiệu: "Mời cô đi theo tôi."

Thời tiết ngày bão vô cùng khắc nghiệt, bầu trời tối sầm, mưa trút xuống rào rào như những hạt mưa đá khiến cả Hồng Kông đương như sắp sụp đổ. Trên quãng đường từ sân bay đến khách sạn, Trang Miên chỉ dầm mưa vài chục giây thôi mà toàn thân đã ướt sũng như chuột lột. Cô diện một chiếc váy hai dây màu trắng, lớp vải thấm nước dính chặt vào hõm eo giúp tôn lên vóc dáng yêu kiều mảnh mai tựa như một bức tranh thủy mặc diễm lệ.

"Ai kia? Trông quen mắt thế nhỉ." Trịnh Thiếu Trạch khoác trên người chiếc áo ngủ bằng lụa cao cấp, thản nhiên nhấc tấm vách ngăn ở quầy lễ tân lên rồi buột miệng hỏi. Nhân viên nghe tiếng liền quay đầu lại, giật mình khi nhận ra người đến: "Ông chủ, sao ngài lại xuống đây nữa rồi?" "Chán quá nên xuống đi dạo chút thôi." Trịnh Thiếu Trạch một tay kẹp điếu xì gà, tay kia cầm lên tấm thẻ hình chữ nhật đặt trên mặt bàn đá cẩm thạch. Nhân viên cung kính báo cáo: "Đây là giấy thông hành Hồng Kông - Macau mà vị khách kia để quên. Cô ấy vừa vào nhà vệ sinh, lát nữa quay lại chúng tôi sẽ trả cho cô ấy."

Trên giấy thông hành, ảnh và tên người sở hữu hiện lên rõ mồn một. "Trang Miên," Trịnh Thiếu Trạch nheo mắt: "Cô ấy gặp chuyện gì vậy?" "Cô Trang muốn làm thủ tục nhận phòng nhưng hiện tại khách sạn đã hết phòng trống." Trịnh Thiếu Trạch hất hàm: "Làm thủ tục cho cô ấy đi." "Nhận phòng nào ạ?" "8888."

Căn phòng Tổng thống đó chẳng phải đang có vị khách quý kia ở hay sao! Nhân viên kinh hãi tưởng Trịnh Thiếu Trạch quên mất nên lí nhí nhắc nhở: "Ông chủ, phòng 8888 có Tạ tiên sinh đang ở mà." "Chuyện hiển nhiên như thế chẳng lẽ tôi lại không biết?" Trịnh Thiếu Trạch phán: "Bảo cậu làm thì cứ làm đi, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm." "Vâng!" Nhân viên lập tức tuân lệnh, không dám nhiều lời.

Khi Trang Miên quay lại, nhân viên lễ tân thông báo vừa có một phòng trống là phòng Tổng thống và hỏi cô có muốn nhận không. Trang Miên thầm vui mừng, nghĩ bụng tốn tiền chút để tránh tai ương nên đáp: "Phiền cô làm thủ tục giúp tôi." Cô nhân viên lễ tân từ trang phục đến lớp trang điểm đều gọn gàng, tóc búi cao sau gáy cùng nụ cười công nghiệp hoàn hảo trên môi. Thế nhưng trong lúc thao tác trên hệ thống, trong lòng cô ta lại thấp thỏm không yên. Có lẽ vị Tạ tiên sinh đến từ Đại lục kia đã rời đi rồi chăng?

Bên trong khách sạn được trang hoàng lộng lẫy, trần nhà treo đèn chùm pha lê Áo tỏa sáng rực rỡ như ban ngày, trái ngược hoàn toàn với bầu trời đen kịt bên ngoài. Lễ tân dùng hai tay đưa tấm thẻ phòng màu vàng champagne rồi chúc cô nghỉ ngơi vui vẻ. Trang Miên nhận lấy, từ chối sự giúp đỡ của nhân viên rồi một mình kéo vali về phía thang máy. Đáng lẽ bình thường nhân viên sẽ đích thân đưa khách quý lên tận phòng, nhưng mệnh lệnh của Trịnh Thiếu Trạch ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai nên họ đành thôi.

Trong khoang thang máy sang trọng, Trang Miên nhìn chằm chằm vào dãy số 8888 trên thẻ phòng mà thái dương bỗng dưng đau nhói. "Ting…" Thang máy dừng lại, cửa mở ra kéo cô về thực tại. Dừng chân trước cửa phòng Tổng thống, cô quẹt thẻ rồi đẩy cửa bước vào. Không khí trong phòng khá lạnh, thoang thoảng mùi hương phức hợp giữa cam chanh và gỗ đàn hương tạo cảm giác sạch sẽ thanh tao. Trang Miên khép nhẹ cửa, kéo vali đi vào trong. Phòng khách có trần cực cao, từ đây có thể dễ dàng chiêm ngưỡng toàn cảnh cảng Victoria, bên ngoài còn có một hồ bơi vô cực hướng biển xa hoa.

Phòng ngủ nằm trên tầng hai. Cô bước lên cầu thang, đi được nửa đường thì bất chợt dừng lại khi liếc thấy ánh sáng hắt ra từ căn phòng lẽ ra không có người. Nghĩ rằng khó khăn lắm mới tìm được chỗ nghỉ chân nên Trang Miên chỉ sững lại một chút chứ không bận tâm đến sai sót sơ đẳng này. Thế nhưng ngay khoảnh khắc đẩy cửa phòng ngủ ra, Trang Miên lập tức cảm thấy có gì đó không ổn. Trước cửa sổ sát đất panorama, một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cô nghe điện thoại, một tay đút túi quần, dáng đứng cao quý nhưng tùy ý và tỏa ra áp lực bức người.

Dường như nghe thấy tiếng động, anh ngước mắt nhìn về phía cô. Khoảnh khắc ấy tựa như một thước phim quay chậm gấp mười lần, từng khung hình đều rõ nét đến mức nghẹt thở. Đó là khuôn mặt mà cả đời này cô cũng không thể nào quên. Cốt cách tuấn tú sắc sảo đến cực điểm, mày sâu mắt sáng, sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng, đôi mắt phượng hẹp dài hơi xếch lên tạo nên vẻ đẹp trai đầy tính công kích.

Trong tích tắc, bốn mắt nhìn nhau. Cơn bão ngoài kia gầm rú đập vào cửa kính ầm ầm nhưng Trang Miên lại ngẩn người như thể đôi tai đã mất đi thính giác, chẳng còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa. Điều đáng sợ nhất là cô lại chẳng thể cất lời, ngay cả một tiếng động nhỏ cũng bị nghẹn lại nơi cổ họng. Cô đã trở về rồi…

Ánh mắt Tạ Trầm Dữ khóa chặt lấy Trang Miên, thần sắc u tối lạnh lùng. Ngón tay thon dài cứng cáp của anh siết chặt lấy chiếc điện thoại khiến gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. Tiếng nói của Trịnh Thiếu Trạch liên tục vang lên từ đầu dây bên kia: "Đoán xem tôi vừa gặp ai ở đại sảnh khách sạn nào? Trang Miên, người yêu cũ của cậu đấy!" "Cô ấy đến nhận phòng nhưng khách sạn hết chỗ. Theo quan sát của tôi thì khả năng cao là chuyến bay bị hủy nên cô ấy buộc phải kẹt lại ở Hồng Kông mà không có chỗ đi." "Còn tôi ấy à? Vốn là người thích làm việc thiện nhất cái đất này nên tiện tay tích đức, vừa cho cô ấy chỗ ở lại vừa tặng cậu một món quà to đùng đầy bất ngờ. Chắc giờ cậu nhận được rồi chứ hả?""Đừng có cảm động quá nhé, nhưng mà nếu cậu muốn cảm ơn tôi thì…"

Tạ Trầm Dữ lạnh lùng cúp máy, mặc kệ Trịnh Thiếu Trạch đang tự biên tự diễn ở đầu dây bên kia. Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng, vừa xa hoa sáng sủa lại vừa nặng nề u ám. Đợi đến khi Trang Miên tìm lại được giọng nói của mình thì hai người đã nhìn nhau được một lúc lâu. Cô có chút luống cuống nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: "Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng." "Đứng lại." Người đàn ông lên tiếng, chất giọng trầm khàn mang theo chút dư vị của sự mệt mỏi.

Trang Miên giả vờ như không nghe thấy, máu trong người như đông cứng lại khiến cô chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức. Thế nhưng chưa kịp quay người rời đi thì thân hình cao lớn của người đàn ông đã chắn ngang lối đi của cô. Hơi thở lạnh lùng quen thuộc tựa như một tấm lưới dày đặc bủa vây lấy cô. Trong thoáng chốc, biết bao ký ức mà Trang Miên ngỡ rằng mình đã quên bỗng ùa về như thủy triều dâng, nhấn chìm cô khiến hô hấp trở nên khó khăn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc