Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiễn được "vị Phật sống" kia đi rồi, Trang Miên vẫn còn chút thẫn thờ. Cô vô thức siết chặt tấm chăn mỏng khoác trên người khiến các đốt ngón tay trắng bệch đi vì dùng lực.
Cuộc tái ngộ không hề báo trước tựa như một cơn bão ập đến, mưa xối xả gột rửa vạn vật chỉ để lại cảnh hoang tàn đổ nát. Cô ngắm nhìn những vệt nước mưa ngoằn ngoèo trượt dài trên cửa kính, ánh mắt dần trở nên vô định.
Dòng suy tưởng tựa như chiếc máy hát thời xưa đang chậm rãi xoay vòng, tấu lên khúc dạo đầu của những tháng năm bí mật.
Giống hệt ngày chia tay năm ấy.
Bên ngoài, mưa bão như muốn nhấn chìm bầu trời, gió cuồng nộ quất những hạt mưa rào rạt vào cửa kính tạo nên những âm thanh trầm đục đến ngạt thở.
Trong căn phòng tối om chưa bật đèn, Trang Miên tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo. Khuôn mặt cô cắt không còn giọt máu, bình tĩnh đến mức tê liệt.
Tiếng chuông điện thoại cố chấp reo lên hết lần này đến lần khác mang theo sự điên cuồng không chịu buông tha.
Đến lần thứ mười ba, cuối cùng cô cũng nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng mưa rả rích như từng chút một đập tan sự kiêu hãnh, thảm hại vô cùng.
"Trang Miên."
Anh gọi tên cô, giọng nói khàn đặc: "Gặp một lần, chỉ gặp…"
"Như vậy đi." Giọng Trang Miên tuyệt tình, lạnh lùng xuyên qua màn mưa, rõ ràng rành mạch. "Tôi và anh chẳng còn gì để nói cả, những gì cần nói đều đã nói rõ rồi."
Bầu trời bỗng nhiên sấm chớp đùng đùng. Đám mây tích mưa đen kịt như ẩn chứa một con nhện khổng lồ, chốc chốc lại vươn những cái chân loạn xạ, hiện lên trên màn đêm đen thẫm vẻ thê lương và dữ tợn.
Mọi thứ đều đã vỡ nát đến mức chẳng còn nhận ra hình hài.
Anh lại gọi tên cô một lần nữa: "Trang Miên."
Tiếp đó là một tiếng cười khẽ, mang theo sự tự giễu tột cùng: "Em đến cả lời chia tay cũng không muốn nói trực tiếp với anh sao?"
…
Tiếng chuông điện thoại vang lên kéo suy nghĩ của Trang Miên từ từ thoát khỏi hồi ức.
Cô chớp hàng mi, điều chỉnh lại nhịp thở hỗn loạn rồi vuốt màn hình nghe máy. Người gọi đến là cấp trên trực tiếp, Tô Lan.
Vốn dĩ chuyến công tác Hồng Kông lần này là hai người cùng đi, nhưng con trai Tô Lan bị bệnh, khó khăn lắm mới tìm được nguồn thận thích hợp để phẫu thuật nên chị ấy không dứt ra được. Vì thế, chỉ còn mình Trang Miên đơn phương độc mã "chinh chiến".
"Chị thấy thời tiết ở Hồng Kông không tốt lắm, nếu không về được thì cứ tạm thời ở lại đó, không cần vội." Tô Lan nói trong điện thoại: "Chi phí ăn ở sau này sẽ báo tiêu thống nhất."
Phòng Tổng thống giá mười mấy vạn đô la Hồng Kông một đêm.
Trang Miên cũng chẳng bận tâm lắm, cô hỏi: "Con trai chị sao rồi?"
Tô Lan thở phào: "Phẫu thuật thuận lợi, giờ chỉ xem hiệu quả hồi phục sau mổ thế nào thôi."
"Cửa ải khó khăn lớn như vậy đều đã vượt qua rồi nên chắc chắn sẽ không sao đâu ạ." Trang Miên an ủi.
"Vậy thì chị mượn lời vàng ngọc của em nhé."
Tô Lan nói xong, như chợt nhớ ra điều gì, nghiêm túc nhắc nhở: "Ngày 25 tháng này là đại thọ của Khâu lão, đừng có quên đấy nhé."
"Chị yên tâm." Khóe môi Trang Miên cong lên, cam đoan: "Cho em một trăm lá gan em cũng không dám quên đâu."
Tô Lan cười trêu: "Đoán là em cũng chẳng có gan đó."
Trò chuyện gần mười phút thì kết thúc cuộc gọi.
Trang Miên ngồi khoanh chân trên tấm thảm dày sạch sẽ, mở vali ra nhưng chẳng buồn động đến đồ đạc bên trong. Cô chống khuỷu tay lên đùi, lòng bàn tay đỡ cằm, cúi đầu dùng điện thoại tra cứu chuyến bay.
Các chuyến bay trong hai ngày nay đều đã bị hủy, nhanh nhất cũng phải đến ngày kia mới có vé về thành phố Hỗ.
Quần áo ướt sũng dính vào người rất khó chịu, Trang Miên cắm sạc điện thoại ở đầu giường rồi vào phòng tắm. Tắm xong, cô thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ gọn gàng.
Trang Miên bước ra khỏi phòng tắm, khi ánh mắt quét qua những vệt nước như sóng gợn trên cửa sổ sát đất, động tác lau tóc bỗng khựng lại.
Trong đầu cô lúc này toàn là hình ảnh người đàn ông đứng đó khi nãy.
Đa số các khách sạn sao chỉ thiết kế một phòng Tổng thống, nhưng sau khi mảng kinh doanh khách sạn của nhà họ Trịnh được giao cho Trịnh Thiếu Trạch quản lý, số lượng phòng hạng sang bậc nhất này đã tăng lên hai.
Lúc này, trong một căn phòng hạng sang khác mang số hiệu 7881. Tường được trang trí bằng lụa thêu thủ công, sàn trải thảm vân mây xanh, nội thất thư phòng cũng mang phong cách tao nhã, trưng bày đồng hồ tráng men cổ và bình phong sơn mài kiểu Trung Hoa.
Không gian tĩnh mịch xa hoa, hương thơm lượn lờ, trong không khí phảng phất mùi trầm hương hổ phách.
Tạ Trầm Dữ ngồi trên sô pha, môi ngậm điếu thuốc. Ngón tay anh lướt qua bánh xe bật lửa, vang lên tiếng "tách" khe khẽ, anh nghiêng đầu châm thuốc.
Trong lòng Trịnh Thiếu Trạch thót một cái.
Anh ta kiên trì nhìn vị quý công tử trước mặt: vai rộng chân dài, mặc chiếc áo sơ mi đen đắt tiền, cúc áo buông lơi, cổ áo hở ra tùy ý để lộ xương quai xanh gợi cảm.
Một bộ dáng cực phẩm là thế, nhưng vẫn quá bảo thủ.
Trịnh Thiếu Trạch cười cợt nhả: "Ha! Cậu ăn mặc thế này thì khách sáo quá, đi gặp bạn gái cũ mà kín cổng cao tường thế…"
Bất ngờ chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Trầm Dữ, Trịnh Thiếu Trạch vội vàng ngậm miệng, chuyển sang chủ đề khác.
"Trang Miên mấy năm nay sống cũng khá đấy chứ, người đẹp lại nhiều tiền, phòng Tổng thống mà thuê không chút do dự." Trịnh Thiếu Trạch nói tiếp: "Tôi nhớ trước đây cô ấy phải sống dựa vào tiền tài trợ mà nhỉ? Hồi đi du học còn đi làm thêm, vừa học vừa làm, cho không tiền cô ấy còn chẳng thèm lấy."
"Bạn gái cũ nhận ra tôi, tôi nhận ra bạn gái cũ, vốn là chuyện thuận lý thành chương, lẽ đương nhiên. Nhưng mà người ta hình như chẳng nhớ gì đến cậu cả. Tại sao nhỉ?"
Trịnh Thiếu Trạch nghĩ nát óc vẫn không hiểu, lại nói: "Trong căn suite đó không chỉ có một phòng ngủ hay là để tôi nói với cô ấy một tiếng, cậu sang đó ở một phòng?"
Tạ Trầm Dữ không lên tiếng, cảm xúc trên gương mặt rất nhạt, biếng nhác gạt tàn thuốc.
Trịnh Thiếu Trạch lại cảm nhận được áp lực vô hình: "Không cần không cần, cậu cứ ở đây, tôi về Trịnh công quán."
Anh ta móc từ trong túi ra một tấm giấy tờ đặt lên bàn trà pha lê: "Đây là giấy thông hành của Trang Miên, phiền cậu lúc nào rảnh thì trả lại cho cô ấy."
Tạ Trầm Dữ khẽ cười khẩy, giọng điệu hờ hững đầy mỉa mai: "Tôi rảnh rỗi đến mức đi chạy vặt cho cậu từ bao giờ thế?"
"Làm ơn, làm ơn mà."
Nói xong, Trịnh Thiếu Trạch chuồn thẳng. Vị này tính tình tuy tùy hứng nhưng anh ta không dây vào được. Biết điểm dừng là đức tính tốt đẹp của loài người.
Tuy nhiên có một chuyện Trịnh Thiếu Trạch rất chắc chắn. Tạ Trầm Dữ không hề phản cảm chuyện anh ta "nhầm lẫn" thẻ phòng, nếu không thì đã chẳng bỏ qua dễ dàng như vậy.
Trịnh Thiếu Trạch rời đi.
Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng vô tận.
Tạ Trầm Dữ tựa lưng vào ghế sô pha, gương mặt sâu sắc với vầng trán cao ẩn hiện trong làn khói trắng mờ ảo, không nhìn rõ cảm xúc cụ thể.
Anh lơ đãng hút thuốc một lúc rồi mới nghe điện thoại.
"Cái thằng ranh con này, bảo cháu đi gặp tiểu thư nhà họ Từ, cháu chạy sang Hồng Kông làm cái gì? Về nước chưa được hai ngày đã không yên, kết hôn nó đòi mạng cháu hay sao?" Đầu dây bên kia, giọng bà cụ già nua nhưng cao vút vang lên.
Tạ Trầm Dữ nhàn nhạt đáp một câu: "Cái sự nhiệt tình ép cưới của mọi người mà dành đi làm nghiên cứu khoa học thì nhân loại đã sớm lên sao Hỏa ở rồi."
"Đừng có mà treo mồm cãi lại bà! Con bé nhà họ Từ đó, muốn người có người, muốn gia thế có gia thế, cháu còn chỗ nào không hài lòng?"
"Kết." Tạ Trầm Dữ lười biếng nói: "Năm nay kết luôn."
Bà cụ nghe vậy thì mừng rỡ: "Thật không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
