Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 18: Sợ Tôi Vương Vấn Tình Cũ Với Em À?

Cài Đặt

Chương 18: Sợ Tôi Vương Vấn Tình Cũ Với Em À?

Cookie hiển nhiên không thể trả lời câu hỏi của anh.

Nó nằm bẹp dí trên tay cô như một cục bông thấm đẫm nước mưa, nặng trịch và đáng thương vô cùng.

Trang Miên không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu, chỉ ôm chặt Cookie vào lòng hơn một chút như gà mẹ bảo vệ con.

"Xin lỗi, nó hơi sợ người lạ."

Tạ Trầm Dữ liếc mắt nhìn cô, nhàn nhạt nói: "Ngược lại hoàn toàn với em nhỉ."

Khác ở chỗ nào?

Mèo sợ người lạ, còn cô sợ người quen?

Trang Miên chớp chớp hàng mi dài và dày, không đáp lời.

Im lặng một lát, thang máy êm ái dừng lại đúng tầng, tiếng "ting" vang lên, cửa thang máy mở ra hai bên.

Không gian không còn kín mít nữa, chú mèo nhỏ dường như cảm nhận được nguy hiểm đang tản bớt nên cũng nằm yên phận hơn.

Trang Miên thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị bước ra ngoài. Tuy nhiên, người đàn ông kia vẫn đứng sừng sững bất động, chẳng có vẻ gì là muốn bước ra khỏi buồng thang.

Vóc dáng anh cao lớn, đứng ngay giữa trung tâm như một bức tường thành khiến người ta không thể nào phớt lờ.

Thang máy không phải nhà cô, người ta không ra, cô cũng chẳng thể đuổi người ta đi được.

Cực chẳng đã, Trang Miên đành ôm mèo lách qua người anh, mắt nhìn thẳng đi ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đụng ngay phải một cậu bé đang dắt theo một chú chó Doberman.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, con chó Doberman bỗng sủa ầm ĩ hai tiếng, nhe nanh hung dữ chồm về phía cô.

Theo bản năng, Trang Miên lùi lại phía sau, gót giày vô tình giẫm lên mũi giày người đàn ông phía sau. Chân cô vấp một cái, cả người loạng choạng ngã ngửa.

Đúng lúc đó, một bàn tay vươn ra, vững vàng đỡ lấy eo cô, giữ cho cô không bị ngã sóng soài.

Lớp áo mùa hè mỏng manh không ngăn được nhiệt độ từ lòng bàn tay người đàn ông. Xúc cảm nóng hổi và đầy sức mạnh xuyên qua lớp vải lan tỏa đến da thịt, thiêu đốt khiến trái tim Trang Miên run lên, cơ bụng ngay lập tức căng cứng.

Vừa lấy lại thăng bằng, cô vội vàng kéo giãn khoảng cách, đứng vững rồi xin lỗi: "Ngại quá."

Tạ Trầm Dữ nhìn bộ dạng bài xích như thể cứ lại gần anh là sẽ lăn ra chết bất đắc kỳ tử của cô, ung dung thu tay về, giọng điệu biếng nhác.

"Va chạm dứt khoát đấy, là dân chuyên nghiệp à?"

Nghe vậy, Trang Miên chợt nhớ lại lần trước ở khách sạn tại Hồng Kông, cô cũng vô tình va vào lòng anh.

Ý anh là cả ngày cô chẳng có việc gì làm, chỉ canh me để đụng vào người anh?

Cô lập tức cạn lời.

Làm như ai cũng thèm khát lao vào người anh lắm vậy.

Cậu bé kia cũng không ngờ chó cưng của mình lại sủa ầm lên như thế, cậu bé vội vàng giật chặt dây dắt chó Doberman để ngăn nó lại, sau đó rụt rè xin lỗi.

"Anh chị ơi, em xin lỗi ạ, nó không cố ý đâu."

Đối diện với đứa trẻ đang luống cuống tay chân, Trang Miên luôn dễ mềm lòng, giọng cô dịu lại: "Không sao đâu, em xích nó cẩn thận là được."

Im lặng hai giây, cô quay sang nhìn Tạ Trầm Dữ, chân thành cảm ơn một lần nữa.

"Cảm ơn anh vừa rồi đã đỡ tôi một phen."

Nói xong, Trang Miên di chuyển bước chân, đang định rời đi thì một đôi chân dài thẳng tắp được bao bọc trong quần tây âu đã bước tới, chặn đứng đường đi của cô.

Tạ Trầm Dữ rũ mắt xuống, lạnh lùng liếc nhìn cô: "Em cảm ơn người ta như thế à?"

Trang Miên ngẩng đầu, ánh mắt khó hiểu nhìn anh.

Chứ sao nữa?

Anh còn muốn thế nào? Bắt cô phải ba quỳ chín lạy chắc?

Tạ Trầm Dữ nói: "Tôi không muốn nghe cảm ơn suông, mời tôi ăn cơm đi."

"Hôm nay tôi không có thời gian." Trang Miên từ chối theo phản xạ. "Anh cứ đi ăn cùng bạn đi, đến lúc đó cứ ghi vào hóa đơn của tôi."

Một câu "tôi", hai câu "anh", vừa xa cách vừa cự tuyệt.

"Đàn em à, phản ứng này của em thú vị thật đấy." Đôi mắt đen thẳm của Tạ Trầm Dữ nhìn chằm chằm vào cô, đầy vẻ trêu tức. "Sao thế, sợ tôi vẫn còn vương vấn tình cũ với em à?"

Trang Miên phủ nhận: "Tôi không tự luyến đến thế."

Tạ Trầm Dữ nhìn cô chằm chằm nửa giây, giọng nói khàn khàn trầm thấp: "Đưa điện thoại cho tôi."

"Để làm gì?" Sự đề phòng của Trang Miên chỉ tăng chứ không giảm.

"Còn làm gì nữa." Tạ Trầm Dữ nói. "Chẳng phải hôm nay không rảnh, để hôm khác mời tôi ăn sao. Không lưu số liên lạc, chẳng lẽ muốn tôi tìm đến tận văn phòng luật của em à?"

Thứ xuất hiện trong đầu Trang Miên trước cả những lời từ chối khéo léo chính là hình ảnh cây kẹo mút trong ký ức. Đầu óc cô xoay chuyển, cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra.

Chỉ là một bữa cơm thôi mà, mời xong rồi xóa số anh đi là được.

"Số điện thoại của anh…"

Trang Miên đang định bảo anh đọc số, ai ngờ người đàn ông này bá đạo quen thói, chẳng hề khách sáo giật lấy điện thoại của cô, trực tiếp bấm số.

Chưa đầy một lát, điện thoại của anh đổ chuông.

Tạ Trầm Dữ trả điện thoại lại cho cô, chậm rãi buông một câu: "Đợi điện thoại của tôi."

Nói rồi anh sải bước dài, thong dong rời đi với dáng vẻ ung dung tự tại.

Trang Miên nhìn theo bóng lưng dần xa của Tạ đại thiếu gia, không nhịn được thầm mắng trong bụng.

… Đúng là mười năm như một, vẫn cứ làm theo ý mình.

Cho đến khi rời khỏi bệnh viện thú y, lái xe về căn hộ.

Bên eo dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ bàn tay người đàn ông, nóng rực như ánh mặt trời thiêu đốt da thịt.

Trang Miên cảm thấy khá không tự nhiên, cô đưa tay ra sau, xoa xoa chỗ vừa bị Tạ Trầm Dữ chạm vào, cố gắng xóa đi cảm giác nóng ran đó.

Trong đầu cô không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh bàn tay ấy.

Nước da trắng lạnh, ngón tay thon dài, mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh, tràn đầy sức mạnh nam tính, đẹp tựa như một tác phẩm nghệ thuật được Michelangelo điêu khắc tỉ mỉ.

Nhưng bàn tay đó không hề lạnh lẽo, nó có nhiệt độ, có sức mạnh và có thể nắm chặt lấy tay cô trong lòng bàn tay.

Dọc đường đi qua ngã tư thì gặp đèn đỏ, trong lúc chờ đợi.

Trang Miên nghiêng đầu nhìn Cookie ở ghế phụ, ánh nắng vàng rực rỡ tràn vào trong xe chiếu lên người nó ấm áp dễ chịu.

Cô bất giác liên tưởng đến chú chó Border Collie gặp ở bệnh viện thú y. Người đàn ông trẻ tuổi kia có quen biết với Tạ Trầm Dữ, không biết chú chó đó có phải của anh hay không.

Trước đây, hình như Tạ Trầm Dữ cũng từng nuôi chó.

Ký ức ùa về mất kiểm soát, giống như một con sóng lớn ập tới, nước biển dập dềnh cuốn phăng tâm trí cô vào vùng nước sâu.

Sau khi nhập học ở trường mới, Trang Miên rất trân trọng cuộc sống mới này và cũng sống vô cùng dè dặt.

Bỗng nhiên nhớ lại mùa đông năm đó rất lạnh, nhiệt độ xuống dưới không độ, khắp các con ngõ ngách đều bao trùm bởi sự tĩnh mịch lạnh lẽo. Hơi thở phả ra ngưng tụ thành làn khói trắng giữa không trung mang theo cái lạnh thấu xương không thể nào chống đỡ.

Trang Miên bước ra từ hiệu sách, trong lòng ôm hai cuốn sách, đi được một lúc bỗng thấy bụng dưới đau âm ỉ và có cảm giác ẩm ướt.

Cô bị rối loạn kinh nguyệt, chu kỳ không đều lắm, nhưng cô đoán được là kỳ kinh nguyệt sắp đến.

Thực sự đau quá dữ dội, cô đi không nổi nữa, đành ngồi xuống chiếc ghế dài bên đường, ôm bụng chờ cơn đau qua đi.

Trên đường xe cộ tấp nập, một chiếc sedan màu đen lướt qua trước mặt cô, một lát sau lại chậm rãi lùi lại.

Trang Miên không để ý, vẫn cứ cúi gằm mặt, thầm ôn lại bài khóa tiếng Anh trong đầu.

Mãi cho đến khi Tạ Trầm Dữ cầm một hộp sô-cô-la thủ công đi tới. Anh mặc áo khoác gió màu đen và quần dài, dường như không sợ lạnh hoặc cũng có thể là vừa đi vận động ở đâu về.

Anh lười biếng gọi cô: "Đàn em, em ngồi đây làm gì thế?"

Trang Miên chìm đắm trong thế giới riêng, không lên tiếng.

Thấy cô ngẩn người đến mức nhập tâm, Tạ Trầm Dữ cúi người xuống, dùng hộp sô-cô-la chạm nhẹ vào mu bàn tay cô.

"Này, sao không trả lời người ta thế hả?"

Trang Miên chậm rãi ngẩng đầu, đồng tử đang tan rã dần dần lấy lại tiêu cự, phản chiếu rõ nét đôi mắt đen láy sắc bén của thiếu niên.

Ánh nắng ấm áp ngày đông rải lên bờ vai rộng và thẳng tắp của anh, nhưng cũng chẳng tô điểm thêm được mấy phần dịu dàng, trông anh giống như một tảng băng cực địa được phủ thêm một lớp hào quang bí ẩn.

Cô nhìn anh không chớp mắt, chẳng có phản ứng gì.

Tạ Trầm Dữ nhìn vào mắt cô, ra hiệu món đồ trên tay: "Sô-cô-la này, ăn không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc