Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 17: Đại Thiếu Gia Ngông Cuồng

Cài Đặt

Chương 17: Đại Thiếu Gia Ngông Cuồng

Cookie hiển nhiên không thể trả lời câu hỏi của cô.

Nó giống như cục bông thấm đẫm nước mưa, nằm bẹp dí trên sàn, trông đến là tội nghiệp.

Trang Miên lập tức gọi điện cho Thẩm Nhược Doanh, vừa gọi vừa nhanh chóng vào phòng ngủ thay quần áo.

Điện thoại không thông, chắc Thẩm Nhược Doanh đang bận.

Trang Miên soạn tin nhắn gửi đi, báo rằng Cookie bị nôn và cô đang đưa nó đến bệnh viện thú y, nếu có gì cần lưu ý thì gọi lại cho cô bất cứ lúc nào.

Cẩn thận đặt Cookie vào túi vận chuyển, Trang Miên còn nhét thêm món đồ chơi nó thích nhất vào cùng.

Có lẽ làm vậy sẽ giúp nó phân tâm, bớt đau đớn hơn.

Ba tháng trước, Trang Miên từng đưa Cookie đến bệnh viện thú y một lần nên cô đã quen đường đi nước bước. Cô đi thang máy thẳng xuống hầm để xe, sau đó lái xe như bay đến bệnh viện.

Lần này, cô cũng không ngờ mình sẽ chạm mặt Tạ Trầm Dữ.

Tính cách cẩn thận, trước khi ra khỏi nhà Trang Miên đã chụp lại hình ảnh, cô mở album ảnh trong điện thoại rồi phóng to lên:

"Chỉ có dịch lỏng và búi lông thôi."

Y tá đang đo nhiệt độ cho Cookie bỗng lên tiếng: "Nhiệt độ 39.2 độ, mất nước nhẹ."

Bác sĩ kết luận: "Cần kiểm tra xem có bị tắc ruột do búi lông không, tôi đề nghị làm xét nghiệm máu và siêu âm ổ bụng trước."

Khi làm kiểm tra, máy siêu âm kêu vo vo. Trang Miên đứng đợi một bên, liếc nhìn điện thoại, Thẩm Nhược Doanh vẫn chưa trả lời tin nhắn.

Sau khi làm xong loạt xét nghiệm, bác sĩ dựa vào kết quả để tiến hành điều trị theo phác đồ.

Trong lúc chờ điều trị, không khí trong phòng hơi ngột ngạt, Trang Miên dặn y tá có việc gì thì gọi, sau đó ra ngồi một mình trên ghế dài ngoài hành lang.

Cô lấy điện thoại ra, ngón tay lơ lửng trên màn hình chưa kịp mở khóa thì khóe mắt bỗng bắt gặp một bóng đen to lớn đầy lông lá.

Quay đầu lại nhìn, cô phát hiện một chú chó Border Collie đang đi vòng quanh ghế dài ngửi ngửi, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Chó ở đâu ra thế này?"

Trên người nó mặc một chiếc áo gi lê nhỏ màu đen, bên trên in mã QR rất bắt mắt.

Trang Miên theo bản năng liên tưởng đến những bệnh nhân Alzheimer, người nhà sợ họ đi lạc nên thường thêu thông tin lên quần áo.

Cô nhìn quanh bốn phía, hành lang vắng tanh không một bóng người.

Tưởng chú chó bị lạc, Trang Miên mở tính năng quét mã trên điện thoại, quét mã QR kia.

Chốc lát sau, trang web chuyển hướng, trên màn hình điện thoại hiện ra một tấm thẻ chứng nhận điện tử.

Trên đó là ảnh thẻ cực ngầu của chú chó Border Collie, tên là Chocolate, có ghi mã số, bên cạnh còn viết ba chữ.

[Chó trị liệu]

Border Collie có chỉ số thông minh cao, nhạy bén, thích hợp để điều hướng cảm xúc, thuộc loại chó trị liệu phổ biến dùng trong điều trị bệnh tâm thần. Bị lạc thế này, chủ nhân chắc chắn sẽ rất lo lắng.

Trang Miên trượt ngón tay xuống dưới, muốn tìm xem có thông tin và phương thức liên lạc của chủ nhân không, nhưng chưa kịp lướt đến đáy.

Một giọng nam từ phía sau vọng tới.

"Chocolate."

Trang Miên ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông tuấn tú mặc vest chỉnh tề đang nắm dây dắt chó trống không sải bước đi tới, nhìn thoáng qua là biết thuộc tầng lớp tinh anh.

Trang Miên đứng dậy hỏi: "Chó của anh à?"

Người đó nhìn cô, mỉm cười nói: "Phải, xin lỗi vì đã làm phiền cô."

Nói rồi, anh ta cúi người bế chú chó lên, chào tạm biệt Trang Miên: "Nó đến giờ làm kiểm tra rồi. Trang tiểu thư, tôi đi trước nhé, tạm biệt."

Trang tiểu thư?

Sao anh ta biết cô họ Trang?

Trang Miên khó hiểu, nhìn theo hướng người đàn ông trẻ tuổi rời đi.

Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc bất ngờ lọt vào tầm mắt cô.

Hành lang tĩnh mịch trống trải, người đàn ông đang thong thả sải bước đi về phía này.

Anh rất cao, vai rộng chân dài, dáng người chuẩn như móc treo quần áo, mặc áo sơ mi quần tây đắt tiền mà thoải mái, trên sống mũi cao thẳng đeo một chiếc kính râm, nhưng không che giấu được khuôn mặt tuấn tú sắc sảo, toàn thân toát lên vẻ phong lưu phóng khoáng.

Trong một khoảnh khắc nào đó.

Trang Miên như nhìn thấy vị đại thiếu gia ngông cuồng ngang ngược trong ký ức.

Nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc.

Lo sợ chạm mặt Tạ Trầm Dữ, cô nhanh chóng quay người trở lại phòng khám, không dám nán lại bên ngoài nữa.

Tình trạng của Cookie dần tốt lên, sau khi trị liệu xong, xác định không còn vấn đề gì, bác sĩ dặn dò Trang Miên những điều cần chú ý, cô ghi nhớ từng điều một.

Lúc bước ra khỏi phòng khám, Trang Miên rũ mắt nhìn Cookie đã hồi phục sức sống trong túi mèo, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào tai nó.

"Nhóc con, sao mà dễ bệnh thế hả?"

Cookie kêu meo meo yếu ớt, như muốn nói bé cũng đâu có biết.

Trang Miên mỉm cười.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Là Thẩm Nhược Doanh.

Giọng điệu của cô ấy vừa lo lắng vừa sốt ruột: "Trang Miên, đêm qua mình không ngủ, giờ mới dậy. Cookie sao rồi?"

"Bọn mình vừa ra khỏi phòng khám, Cookie khỏi rồi, đừng lo." Trang Miên nói.

"Không sao là tốt rồi." Thẩm Nhược Doanh thở phào nhẹ nhõm. "Có cậu ở đó, mình yên tâm lắm. Bác sĩ có nói Cookiebị bệnh gì không?"

"Hội chứng búi lông kèm viêm dạ dày nhẹ."

Trang Miên tóm tắt kết quả chẩn đoán và lời dặn của bác sĩ cho Thẩm Nhược Doanh nghe.

"Không sao là tốt rồi, may quá." Thẩm Nhược Doanh cảm kích nói. "Đợi mình về sẽ mời cậu đi ăn cơm."

Trò chuyện khoảng năm phút thì cúp máy.

Trang Miên cất điện thoại vào túi xách, mang theo Cookie đi về phía thang máy.

Trong lúc chờ thang máy, cô cúi đầu kiểm tra kỹ lại tình trạng của Cookie, nó đã lấy lại tinh thần, không còn nôn nữa.

"Nuôi em thật chẳng dễ dàng gì."

Trang Miên khẽ thở dài, nhưng khi hít vào lần nữa, trái tim cô như bị máy kích tim giật mạnh một cái, nhảy thót lên.

Một mùi hương lạnh lẽo đặc biệt và cao cấp nào đó như làn sương mù mạnh mẽ bao vây lấy cô, rất đột ngột, nhưng cũng rất quen thuộc.

Đúng lúc này, cửa thang máy tự động mở sang hai bên.

Tiếp đó, trên đỉnh đầu vang lên giọng nam trầm thấp lạnh lùng, mang theo chút lười biếng: "Không đi à?"

Anh đứng sau lưng cô từ bao giờ không biết, lặng lẽ không một tiếng động, chẳng biết có phải cố tình dọa người ta không.

Trang Miên nín thở trấn tĩnh lại, tỏ vẻ bình thản bước vào thang máy.

Ấn xong tầng lầu, cô tự giác đứng lùi về phía sâu nhất trong buồng thang, chừa đủ không gian cho người đàn ông bước vào.

Tránh để đứng quá gần anh.

Tạ Trầm Dữ sải bước vào thang máy, anh không nhìn cô, thân hình cao lớn cường tráng đứng ngay giữa thang máy, một tay đút túi quần, vô cùng ung dung nhàn nhã.

Cửa thang máy vừa đóng lại, trong không gian kín mít chỉ còn hai người một mèo, kẻ bề trên trời sinh đã mang theo uy quyền, áp lực nặng nề và khí trường vô thanh vô thức lan tỏa ra.

Sự mãnh liệt này không chỉ Trang Miên cảm nhận được, mà chú mèo nhỏ trong lòng cô cũng bị ảnh hưởng.

Trực giác của động vật về sự nguy hiểm là bẩm sinh.

Cookie sợ hãi co rúm lại trong túi, hướng về phía bóng lưng người đàn ông mà kêu gừ gừ, vừa như giận dữ, lại vừa như cầu xin tha mạng.

Tạ Trầm Dữ nghiêng mặt quay đầu lại, liếc nhìn con mèo Ba Tư trong lòng cô.

"Cookie, nghe lời nào." Trang Miên vỗ vỗ đầu nó, hạ giọng dỗ dành. "Yên lặng chút đi."

Cookie vẫn nhe nanh múa vuốt.

Tạ Trầm Dữ khẽ nhướng mày phải, đôi mắt đen láy sâu thẳm phản chiếu hình bóng cô, giọng điệu đầy hứng thú cất lên:

"Mèo em nuôi à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc