Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Do quá hoảng loạn và bất an, Trang Miên không nhớ rõ lắm những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian đó.
Cô chỉ nghe nói giáo viên trong trường đã được thay một loạt, thầy Bàng bị sa thải, thậm chí còn phải ngồi tù, nhưng tội danh cụ thể là gì thì không ai hay biết.
So với sự rung động của thiếu nữ trước màn "anh hùng cứu mỹ nhân", chuyện của thầy Bàng giống như một cú đánh trời giáng phang mạnh vào đầu Trang Miên khiến cô máu me đầm đìa.
Cô nhận ra mình yếu đuối và dễ rơi vào cảnh bất lực đến nhường nào. Hoàn cảnh của cô dường như chẳng hề khá lên mà vẫn rối như tơ vò.
Lần này là Tạ Trầm Dữ tình cờ đi ngang qua cứu cô, vậy còn lần sau?
Chẳng lẽ cứ phải cầu khẩn người khác đến cứu mình sao?
Cô còn chẳng lo nổi cho bản thân mình.
Dù ở bất cứ đâu, dường như cũng có kẻ dễ dàng nghiền nát cô.
"Trang Miên, phải học cách tự bảo vệ mình."
Trang Miên kiên định tự nhủ, chuyện gì qua rồi thì cho qua, tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ.
Kẻ đặt ra luật lệ là những người đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Con đường mưu cầu công bằng luôn đầy rẫy chông gai hiểm trở, mà bản thân sự công bằng vốn dĩ đã là một khái niệm giả tạo.
So với công bằng, mọi người tin vào sự "hợp lý" hơn.
Bởi vì hắn có tiền, có sắc, có quyền nên không thiếu phụ nữ đẹp, không đời nào lại đi xâm hại một học sinh được tài trợ trông bình thường chẳng có gì nổi bật.
Điều này nghe rất "hợp lý".
Trang Miên của ngày xưa chỉ muốn bò ra khỏi vực thẳm tối tăm, thoát khỏi sự nhơ nhuốc và vũng lầy để không phải sống những ngày tháng nghèo khổ nữa.
Nhưng sau chuyện đó, cô muốn thoát khỏi sự áp bức vô hình và giành lấy một chỗ đứng trong xã hội này.
Chỉ là mỗi lần nhớ lại cảnh tượng lúc đó, Trang Miên đều cảm thấy ngạt thở.
Trong lòng cô đầy day dứt, day dứt vì đã không bảo vệ tốt Trang Miên năm 15 tuổi.
Đồng thời cũng vô cùng biết ơn, biết ơn vì Tạ Trầm Dữ đã bảo vệ Trang Miên năm 15 tuổi ấy.
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, xé toạc màn đêm của thành phố.
Ngoài cửa sổ chẳng biết trời đã đổ mưa rào từ lúc nào, mưa đập vào cửa kính trong suốt, vang lên những tiếng lách tách.
Màn hình điện thoại sáng lên, một tin nhắn mới hiện ra, Trang Miên nhấn vào xem.
Là tin nhắn nhắc nhở từ Văn phòng Phòng chống bão lũ thành phố.
[Thành phố Hỗ hôm nay bắt đầu vào mùa lũ, bước vào giai đoạn thường xuyên xảy ra bão và mưa lớn, nhắc nhở người dân chú ý theo dõi dự báo thời tiết, tăng cường đề phòng và thực hiện tốt các biện pháp tự bảo vệ, cùng nhau giữ gìn an toàn cho thành phố.]
Cô tắt điện thoại, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của con mèo nhỏ.
"Cookie, gần đây chị gặp lại một người đã lâu không gặp."
Đôi mắt ướt át của Cookie nhìn cô, ánh mắt chân thành như thể nó thực sự hiểu được.
"Người đó hoàn toàn khác với em." Trang Miên xoa xoa tai nó, lẩm bẩm một mình: "Em rất đáng yêu, còn người đó chẳng đáng yêu chút nào."
Cookie dường như biết cô đang khen mình, nó ngẩng cái đầu nhỏ lên, vui vẻ vẫy đuôi.
"Sau khi tách ra, bọn chị không gặp lại nhau nữa. Năm năm rồi, anh ấy dường như thay đổi khá nhiều, càng ngày càng chín chắn điềm đạm, cũng không còn kiểu 'có thù tất báo' như trước nữa... Người ta bảo tình yêu sẽ làm con người ta trở nên dịu dàng, không biết có phải do ở trong vòng tay người đẹp nhiều quá hay không."
Cookie kêu lên một tiếng "ao u".
"Sao cơ?" Trang Miên không hiểu tiếng mèo, thử thương lượng với nó: "Hay là em nói tiếng Anh đi? Tiếng Pháp hay tiếng Đức cũng được."
"Em có nghe nói về chướng ngại nhận thức bao giờ chưa, một người không thể nào thấu hiểu được thế giới nằm ngoài nhận thức của mình."
Cho đến tận hôm nay, Trang Miên vẫn nhớ như in lần đầu tiên gặp Tạ Trầm Dữ.
Đó là vào mùa thu, hai ngày trước Tết Trung thu.
Ánh mắt của những người trong nhà họ Chung nhìn cô luôn khiến cô thấy khó chịu, thế nên sau khi Trang Miên ở nội trú, gần như cô hạn chế về nhà họ Chung hết mức có thể.
Nhưng ông cụ Chung đối xử với cô cũng không tệ, nên vào các dịp lễ tết hoặc cách một khoảng thời gian cô đều sẽ về nhà họ Chung thăm ông cụ.
Hôm đó là thứ Sáu, Trang Miên được tan học sớm nên đứng đợi Chung Cảnh Hoài ở cổng trường, định sẽ cùng đi xe về với anh.
Cô đeo cặp sách ngay ngắn, tay cầm cuốn sổ nhỏ ghi từ vựng, vừa học thuộc lòng vừa chờ.
Tiếng chuông tan học vang lên chưa lâu, dòng người đông đúc đã ùa ra ngoài.
Trang Miên đưa mắt tìm kiếm, bắt gặp bóng dáng Chung Cảnh Hoài, đang định giơ tay vẫy gọi thì chợt thấy Chung Cảnh Hoài đi về hướng ngược lại.
Cánh tay đang giơ lên của cô khựng lại giữa không trung hai giây rồi lặng lẽ buông thõng xuống.
Trang Miên phóng tầm mắt ra xa, nhìn thấy Tạ Trầm Dữ với vóc dáng cao ráo nổi bật giữa đám đông, dường như anh đang lơ đãng nói chuyện với Cố Chính.
Chung Cảnh Hoài dừng bước, đứng lại, vỗ vai Tạ Trầm Dữ. Người kia liếc mắt nhìn sang.
Ánh mắt dừng lại chưa đến một giây đã thu về, hoàn toàn không có ý định để ý đến Chung Cảnh Hoài.
Trang Miên không biết bọn họ đang nói gì.
Chỉ nhớ rằng vẻ mặt Chung Cảnh Hoài nghiêm nghị và có phần khó coi, còn Tạ Trầm Dữ thì quay người lại như một sự ban ơn, cho đối phương cơ hội nói chuyện mặt đối mặt.
Có lẽ do vẻ ngoài đẹp mã và gia thế hiển hách tác động nên thói ngông cuồng của Tạ Trầm Dữ không khiến người ta phản cảm.
Trái lại, nó khiến người ta cảm thấy anh vốn dĩ nên như vậy.
Trang Miên đứng nguyên tại chỗ chờ đợi, mắt không rời nhìn về phía đó.
Ngay cái nhìn đầu tiên thấy Tạ Trầm Dữ, cô đã biết anh và cô hoàn toàn không thuộc về cùng một thế giới.
Thiếu niên vóc dáng mảnh khảnh, mặc bộ đồng phục sạch sẽ không vương bụi trần, vai đeo cặp sách hờ hững, còn đẹp hơn cả nhân vật chính trong truyện tranh.
Khi cười khẽ, khóe môi nhếch lên, vừa cao quý vừa bất cần đời, trông có vẻ không dễ dây vào.
Sự ngông cuồng rực rỡ ấy, dường như có thể nắm trong tay tất cả những gì anh muốn.
Những ký ức này đã bị Trang Miên chôn vùi nhiều năm, cứ ngỡ đã quên sạch.
Nào ngờ gặp lại Tạ Trầm Dữ, giống như vô tình khơi thông một mạch suối, dòng nước cứ thế cuồn cuộn tuôn trào.
Cookie đói bụng, Trang Miên đứng dậy, đặt nó vào ổ, rồi đổ cho nó một đĩa hạt.
"Em ngoan ngoãn ở đây ăn đi nhé, chị đi tắm trước đây." Trang Miên vuốt ve lưng nó nói.
Cookie nghiêng đầu, kêu "meo" một tiếng.
Trang Miên vào phòng ngủ, mở tủ lấy váy ngủ rồi bước vào phòng tắm. Khi cởi đồ, cô khựng lại, chăm chú nhìn bản thân trong gương.
Ngũ quan diễm lệ sắc sảo, đôi mắt trong veo, mái tóc dài dày xõa ngang vai, đôi môi phớt hồng như thoa son, mang theo nét phong tình quyến rũ như hoa đào.
Đã chẳng còn là cô thiếu nữ thấp kém, tay chân luống cuống khi mới bước chân vào giới thượng lưu năm nào.
Tắm rửa xong xuôi thì trời đã gần một giờ sáng.
Đêm khuya thanh vắng, vạn vật tĩnh lặng, Trang Miên nằm trên giường nhưng chẳng buồn ngủ chút nào.
Cô trằn trọc suốt nửa tiếng đồng hồ vẫn không tài nào chợp mắt, cuối cùng hết cách, đành kéo ngăn kéo tủ đầu giường uống một viên melatonin.
Bốn mươi phút sau, mí mắt cô dần nặng trĩu, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ như mong đợi.
Trang Miên sáng sớm tỉnh dậy, vừa ngáp vừa đi ra phòng khách thì nghe thấy tiếng nôn khan khe khẽ.
Bước chân cô khựng lại, chút buồn ngủ còn sót lại tan biến ngay lập tức.
Cô rảo bước về phía phát ra tiếng động, thấy Cookie đang cuộn tròn bên cạnh chiếc ổ mèo Hermes, nôn ra một bãi dịch màu vàng nhạt lẫn cả búi lông.
Nhóc con ngẩng đầu lên, đôi mắt hai màu như đá quý phủ một tầng sương nước, ỉu xìu kêu lên một tiếng "meo meo".
Trang Miên ngồi xổm xuống, đầu ngón tay vạch lớp lông tơ bên tai nó, lo lắng kiểm tra tình trạng của nó.
"Cookie, em sao thế này? Khó chịu ở đâu hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


