Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngón tay Trang Miên chạm nhẹ lên thành ly pha lê, bên trong có đá lạnh, hơi mát thấm ra ngoài làm dịu đi sự nóng bỏng vô lý vừa rồi.
Nghe Khâu Lãm Nguyệt hỏi, cô quay đầu lại, từ tốn đáp: "Nước ép rau củ quả giàu vitamin, giúp tăng cường hệ miễn dịch, cô Khâu có thể thử xem sao."
Gió đêm thổi qua, khẽ lay động vài lọn tóc đen nhánh mềm mại của Trang Miên, nương theo động tác quay đầu của cô mà từ từ bay về phía người đàn ông bên phải.
Mùi hương thanh nhã quen thuộc hòa cùng hương hoa huệ dạ lai hương theo gió ùa tới, dường như xuyên qua năm tháng thăng trầm, lại một lần nữa vương vấn bên cạnh anh.
Tạ Trầm Dữ khẽ nâng mi mắt, lọt vào tầm nhìn là những ngón tay thon dài sạch sẽ, trắng nõn như tuyết, tựa như khối ngọc mỡ cừu thượng hạng.
Cố Chính vốn là bác sĩ nên cũng góp lời phổ cập kiến thức: "Nghiên cứu đã chứng minh nitrat trong nước ép củ cải đường có thể làm giãn mạch máu, hạ huyết áp và bảo vệ tim mạch."
"Sao mọi người ai cũng dưỡng sinh thế này? Không được, em cũng phải lo xa mới được."
Khâu Lãm Nguyệt đặt ly champagne xuống, giơ tay gọi quản gia: "Cho tôi một ly nước ép rau củ quả nữa."
Quản gia nhanh chóng bưng lên ly nước ép tươi mới. Khâu Lãm Nguyệt nếm thử một ngụm, đời cô ta chưa từng uống thứ gì khó uống đến thế, suýt chút nữa là phun ra.
May mà phong thái thiên kim tiểu thư vẫn còn đó nên mới không thất thố.
Tạ Trầm Dữ thả một chiếc ống hút vào ly, lơ đãng cúi xuống hút một hơi nước ép, dáng vẻ lười biếng lại vừa sang quý.
Khóe mắt Trang Miên bắt gặp cảnh này, nhìn lại chiếc ly chẳng có chút cầu kỳ nào trước mặt mình, nhất thời im lặng.
Một người bạn chơi khá thân lắc lư ly rượu bước tới, trêu chọc: "Tạ công tử đổi sang ăn chay từ bao giờ thế? Nhìn cái màu xanh lè này, ai không biết còn tưởng ngài định đi tu đấy."
Màn hình điện thoại trên bàn sáng lên, tin nhắn mới liên tục nhảy ra. Tạ Trầm Dữ cầm điện thoại lên, giọng điệu tùy ý.
"Đổi khẩu vị."
"Đổi khẩu vị mà heo-thì (healthy) dữ vậy? Đây chẳng phải là món tủ của mấy em thỏ trắng ngây thơ sao."
Một người bạn khác chen vào, cười đầy ẩn ý: "Cậu thì hiểu cái gì, ý của anh Dữ không nằm ở rượu, mà là muốn ăn thỏ trắng."
Tạ Trầm Dữ cười uể oải, lười chẳng buồn để ý đến bọn họ.
Cố Chính ôn hòa cười nói: "Mấy cậu có muốn làm một ly không? Nước ép tươi, rất tốt cho mấy người hay thức đêm tiệc tùng đấy."
Đám con cháu thế gia này ai nấy đều tinh ranh, biết rõ ai mới là người nắm quyền lực thực sự, nghe vậy liền xua tay.
"Người phàm tục như bọn tôi đâu xứng với loại đồ uống dưỡng sinh quý giá này. Anh Dữ sống lâu trăm tuổi là được rồi, tôi vô phúc tiêu thụ thôi!"
Dứt lời, cả đám cười ồ lên.
Trang Miên uống một ngụm nước ép, vẻ mặt bình thản nhưng trong lòng không khỏi nhớ lại chuyện cũ. Có một năm mùa hè nóng nực, cô ép nước rau củ quả tươi cho vào bình giữ nhiệt mang đến trường.
Tạ Trầm Dữ ngồi bên cạnh, nhìn cô mở bình, liếc thấy thứ nước màu xanh lục bên trong liền hỏi là cái gì.
Cô bảo là nước ép rau củ, sau đó như dâng bảo vật mà đưa tới trước mặt anh.
Tạ Trầm Dữ hừ nhẹ một tiếng trong mũi, lười biếng hỏi lại: "Em nghĩ anh sẽ uống thứ này sao?"
Giọng điệu của anh không hề ngông cuồng, càng không phải châm chọc, chỉ là từ chối cô một cách hiển nhiên, không có chút thương lượng nào.
Nhưng sau đó, cô không bao giờ uống nước ép trước mặt anh nữa.
Lúc này, Trang Miên vẫn còn nhớ rõ cái nhíu mày của Tạ Trầm Dữ khi ngửi thấy mùi nước ép năm đó, cứ như thể ngửi phải khí độc.
Trước đây anh không uống nước ép rau củ.
Cô không biết Tạ Trầm Dữ bắt đầu uống thứ này từ bao giờ, nhưng nghĩ lại thì đúng là mình không hiểu rõ về anh.
Rõ ràng sinh ra với vẻ ngoài phong lưu đa tình, nhưng lại bạc bẽo lạnh lùng, dửng dưng với mọi thứ.
Có lẽ anh chỉ khác biệt khi ở trên giường.
Lúc hai người làm tình, anh vừa chiếm hữu đầy bạo lực, vừa vùi đầu mút mát cổ cô, lại còn hỏi cô "có sâu không".
...
Những buổi tiệc của giới thượng lưu, chủ đề trung tâm chẳng bao giờ rời khỏi tiền tài quyền lực, Trang Miên với bối cảnh đơn bạc hiển nhiên trở thành nhân vật bên lề.
Tuy họ giữ phép lịch sự tối thiểu, thi thoảng sẽ quan tâm đến cô, nhưng những chủ đề thực sự có giá trị thì chẳng bao giờ bàn với cô.
Người đàn ông bên cạnh có sự hiện diện quá mạnh mẽ, cái khí tức lạnh lẽo nguy hiểm ấy dù anh không nói gì cũng khiến người ta nơm nớp lo sợ.
Để chuyển dời sự chú ý, Trang Miên gần như xoay người sang trò chuyện với vị tiểu thư bên kia. Cô biết cách mở rộng chủ đề nên không để xảy ra tình huống nhìn nhau không nói gì đầy lúng túng.
Giữa chừng có người tham gia vào cuộc trò chuyện, vì phép lịch sự nên Trang Miên cũng đứng dậy.
Nói cười một lúc.
Khâu Lãm Nguyệt tao nhã bước tới, cười kiêu kỳ: "Trang Miên, nghe anh Cố nói cô cũng tốt nghiệp trường Quốc tế cùng khóa với tôi. Trùng hợp thật, sao trước đây chưa từng gặp cô nhỉ?"
"Ở trường tôi không nổi tiếng, chỉ là một học sinh bình thường thôi, chưa gặp bao giờ cũng là chuyện bình thường." Trang Miên đáp lại không kiêu ngạo cũng không tự ti.
"Quá khiêm tốn rồi. Chị Hoạ Đề, cô biết chứ? Hoa khôi được công nhận của trường Quốc tế, giữ ngôi vị suốt mấy khóa liền, thật ra lông mày và mắt của cô có nét giống chị ấy đấy."
Trang Miên thầm nghĩ, lần thứ hai rồi.
Đêm nay là lần thứ hai có người nói cô có ngoại hình giống Dương Hoạ Đề.
"Cho nên là, cô đẹp thế này sao có thể mờ nhạt được." Như để chứng minh lời mình nói, Khâu Lãm Nguyệt quay sang nhìn Tạ Trầm Dữ: "Anh Trầm Dữ, anh có ấn tượng gì về Trang Miên không?"
Tạ Trầm Dữ hơi nghiêng đầu, quan sát khuôn mặt Trang Miên với vẻ khó đoán: "Tôi nên có ấn tượng sao?"
Câu nói này của anh hệt như thực sự không biết Trang Miên là ai, chỉ vì giáo dưỡng của quý công tử thế gia nên mới ban phát cho cô một bậc thang để bước xuống.
Chỉ có Trang Miên hiểu rõ, lời này của anh chẳng có ẩn ý gì cả, chỉ đơn thuần là nghĩa đen.
Hỏi cô, liệu anh có nên có ấn tượng với cô hay không.
"Không có." Giọng điệu Trang Miên ôn hòa điềm tĩnh, gần như người ngoài cuộc: "Tôi và Tạ tiên sinh trước đây chưa từng gặp mặt."
Cô trả lời không chút do dự.
Khóe môi mỏng của Tạ Trầm Dữ nhếch lên đầy châm biếm.
Gió đêm nhẹ nhàng ấm áp thổi qua, lại như từng lưỡi dao mềm cứa vào lồng ngực anh đến tê dại.
Cố Chính lấy một chai rượu vang từ xô đá ra, dùng khăn lau những giọt nước đọng bên trên. Thấy tình hình như vậy liền nói đỡ: "Cùng khóa cũng chưa chắc đã quen biết, khác khóa thì không có ấn tượng cũng chẳng phải chuyện lạ."
"Cũng đúng." Khâu Lãm Nguyệt gật đầu tán thành, rồi đưa tay về phía Trang Miên: "À phải rồi, tuần sau tôi sẽ chính thức gia nhập văn phòng luật sư Phổ Hoa, nói trước với cô một tiếng, đến lúc đó chúng ta là đồng nghiệp rồi."
Trang Miên bắt tay thân thiện với cô ta, nói lời xã giao trơn tru: "Chào mừng cô Khâu gia nhập."
Việc chúc thọ và mở rộng quan hệ đều tiến triển thuận lợi, gần về cuối, Trang Miên lấy lý do đi vệ sinh, đứng dậy rời đi, chuẩn bị rút lui.
Từ bên trong đi ra, Trang Miên đứng trước bồn rửa tay, cúi đầu, chuyên tâm rửa tay.
Vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy trong tấm gương sạch sẽ đột ngột phản chiếu khuôn mặt người đàn ông, làm cô giật mình thon thót.
Trên mặt cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng sắc môi không kiềm được mà nhạt đi hai phần.
Tạ Trầm Dữ nhàn nhã dựa vào tường, hai tay đút túi quần tây, từ trên cao nhìn xuống cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
