Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 12: Không Muốn Gặp Tôi Sao?

Cài Đặt

Chương 12: Không Muốn Gặp Tôi Sao?

Nếu biết trước Tạ Trầm Dữ sẽ xuất hiện trong tiệc mừng thọ của Khâu lão, Trang Miên chắc chắn sẽ không nhận lời tham gia.

Sợ anh sao?

Cô thiếu nữ chật vật ấy, cứ luống cuống liều mạng lao về phía trước, để rồi ngã đến đầu rơi máu chảy đầy thảm hại.

Trang Miên nhìn người đàn ông trong gương, rõ ràng anh đứng cách xa hơn một mét, nhưng thân hình cao lớn rắn rỏi ấy dường như chiếm trọn tầm nhìn của cô. Đôi mắt đen láy thâm sâu trời sinh đã mang theo nét lạnh lùng đầy mê hoặc.

Đó là khí trường mạnh mẽ của kẻ bề trên, cao quý không thể với tới, khí tức lãnh đạm lại như từ chối người ta ngoài ngàn dặm.

Tựa như người chơi cờ đang nắm chắc phần thắng trong tay, bình tĩnh và đầy toan tính mà quan sát bàn cờ.

Trong phòng vệ sinh yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Ánh đèn trắng sáng rực rỡ hắt xuống từ trần nhà, nhưng lại giống như một bức tường vô hình kiên cố, ngăn cách cô và anh.

Ánh mắt hai người giao nhau trong gương, giằng co không tiếng động.

Không biết có phải vì bị dọa hay không mà da đầu Trang Miên tê dại từng cơn. Cô cắn chặt phần thịt mềm bên trong môi, sắc môi dần khôi phục lại vẻ hồng hào vốn có.

Sau đó, cô mở miệng, giọng điệu bình tĩnh không tìm ra kẽ hở: "Tôi cứ tưởng Tạ tiên sinh không nhớ tôi nữa, dù sao ngay cả bản thân tôi cũng sắp quên mất rồi."

Yết hầu Tạ Trầm Dữ phát ra tiếng cười khẽ, trong lời nói mang theo ý vị châm chọc nhẹ nhàng.

"Nếu không thì cũng hay quên như đàn em Trang đây sao?"

Vẻ mặt Trang Miên vẫn điềm nhiên, giọng điệu lịch sự: "Tôi đương nhiên không bì được với trí nhớ tốt của Tạ tiên sinh."

Tạ Trầm Dữ cười khẩy một tiếng đầy vẻ khinh thường, đôi mắt tối sầm lại, không chút che giấu mà đánh giá cô.

Dưới mắt cá chân thon thả cân đối là đôi giày cao gót, xương cốt thanh mảnh, màu da tựa sương tuyết. Cô lẳng lặng đứng rửa tay trước bồn rửa mặt, thân người hơi nghiêng về phía trước, eo mềm như lụa nhưng lại toát lên vẻ dẻo dai nhu mì khó tả.

Khi ánh mắt anh lướt qua vùng gáy sạch sẽ thon dài của cô, anh dừng lại hai nhịp, đôi mắt khẽ nheo lại.

Làn da mịn màng, trắng đến phát sáng, thậm chí có chút chói mắt.

Trang Miên gần như có thể cảm nhận được tầm mắt của người đàn ông đang rơi trên lưng mình, dò xét và di chuyển một cách càn rỡ và trắng trợn.

Trước đây cũng vậy, ánh mắt của anh rõ ràng rất nhạt, không hề có chút ác ý phóng túng nào, nhưng cảm giác tồn tại lại cực mạnh, thiêu đốt tâm can người khác một cách lạ lùng.

Cô cúi đầu, khẽ mím môi, tăng tốc độ rửa tay.

Tiếng phun sương khẽ khàng của máy xông tinh dầu vang lên, vào khoảnh khắc này lại trở nên ồn ào bất thường.

Nhanh chóng rửa tay xong, chỉ vài giây ngắn ngủi mà ngỡ như đã trải qua mấy thế kỷ, khó khăn chưa từng có.

Trang Miên lau khô tay, xoay người định rời đi. Bề ngoài cô trông khá bình tĩnh, bước chân cũng không nhanh không chậm, mỗi nhịp gót giày chạm đất đều rất vững vàng.

Thế nhưng đối với người đàn ông nhạy bén đến cực điểm kia, ngôn ngữ cơ thể nhỏ nhặt và hơi thở quanh người cô lại toát lên sự phòng bị rất lớn.

Tạ Trầm Dữ ung dung nhìn cô, chất giọng trầm thấp u tối vang lên: "Cảnh giác thế, không muốn gặp tôi sao?"

Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, khí thế bức người, ánh mắt thẳng thắn không chút thu liễm cứ như thể giây tiếp theo sẽ thiêu cháy cô.

Trang Miên ngước mắt, thản nhiên đối diện với đôi mắt đen của người đàn ông, không kiêu ngạo cũng không tự ti đáp: "Tạ tiên sinh đột nhiên xuất hiện trong phòng vệ sinh, đổi lại là ai cũng sẽ cảnh giác thôi."

Nói không đề phòng là giả.

Cô luôn giữ tâm lý đề phòng với bất kỳ ai, đối với bạn trai cũ lại càng hơn thế.

"Đột nhiên xuất hiện?"

Tạ Trầm Dữ nhếch khóe môi, giọng điệu khàn khàn giễu cợt: "Chẳng lẽ tôi đi vệ sinh đều phải thông báo trước với em một tiếng sao?"

Dứt lời, anh còn thong thả bồi thêm một câu: "Đàn em."

Trang Miên nghẹn lời.

Khu vực rửa tay này không phải là nhà vệ sinh nữ, cô không thể mỉa mai một người đàn ông lớn như anh có sở thích vào nhà vệ sinh nữ được.

Khi ánh mắt hai người va vào nhau, trong không khí tĩnh lặng bỗng vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần.

Từng tiếng động đều rất rõ ràng và thanh lịch, vang lên cồm cộp.

Trang Miên nhìn theo hướng âm thanh, đập vào mắt là hình ảnh Dương Quân Ninh đang dắt con gái đi vào.

Khoảnh khắc nhìn rõ tình hình trong khu vực rửa tay, bước chân đối phương bỗng khựng lại.

Dương Quân Ninh nhìn Trang Miên và Tạ Trầm Dữ, chẳng biết tại sao, chị luôn cảm thấy giữa hai người dường như có một sự căng thẳng khó tả đang giằng co.

Khiến người ngoài nhìn vào bỗng nảy sinh cảm giác hồi hộp khó hiểu.

"Tạ tiên sinh." Dương Quân Ninh mỉm cười chào hỏi, rồi quay sang nói với Trang Miên: "Hóa ra em ở đây, Tô Lan vừa hỏi chị có thấy em không đấy."

"Cảm ơn chị đã báo, em biết rồi."

Trang Miên lịch sự cảm ơn, nhân cơ hội rời đi.

Con gái đang vội đi vệ sinh nên Dương Quân Ninh dắt cô bé đi về phía nhà vệ sinh bên phải, không tìm hiểu sâu về bầu không khí có chút kỳ quặc giữa Tạ Trầm Dữ và Trang Miên.

Đều là người đến chúc thọ Khâu lão, phạm vi hoạt động cũng chỉ có bấy nhiêu, việc xuất hiện ở cùng một địa điểm âu cũng là chuyện bình thường.

Tạ Trầm Dữ bất động thanh sắc nhìn theo bóng lưng Trang Miên rời đi.

Đuôi tóc đen nhánh dày mượt lướt qua tạo nên những gợn sóng nhỏ trong không trung, mùi hương thoang thoảng cũng theo đó nhẹ nhàng lan tỏa, lặng lẽ lưu lại.

Đợi bóng dáng cô khuất hẳn, anh thu hồi tầm mắt, mò hộp thuốc lá lấy ra một điếu, không châm lửa mà chỉ ngậm trong miệng cho đỡ thèm.

**

Rời khỏi nhà vệ sinh.

Bước chân Trang Miên vẫn không nhanh không chậm, nhưng giây phút bước ra đến hành lang dài, cô chợt thở phào nhẹ nhõm.

Tình cờ gặp lại bạn trai cũ, đúng là dọa chết một nhân viên công sở bình thường.

Nhà họ Dương và nhà họ Khâu có quan hệ thông gia, chồng của Dương Quân Ninh là con trai cả của Khâu lão. Tuổi tác chị ấy cũng xấp xỉ Tô Lan, tầm khoảng ba mươi tư tuổi.

Vừa là tiểu thư khuê các cao quý dịu dàng, Dương Quân Ninh cũng là một trong "song thù" nhà họ Dương mà giới thượng lưu hay bàn tán say sưa.

Còn về người kia trong "song thù", chính là em gái ruột của chị ấy, Dương Hoạ Đề.

Thấy Tô Lan đang trò chuyện vui vẻ với mọi người ở khu vực ghế sofa, Trang Miên điều chỉnh lại cảm xúc rồi bước tới, chào hỏi một tiếng rồi ra về.

Bầu trời đêm đặc quánh như mực, những tòa nhà cao tầng với ánh đèn neon rực rỡ đứng sừng sững trong màn đêm. Trên đường xe cộ qua lại như mắc cửi, đan dệt nên một khung cảnh phồn hoa rực rỡ ánh đèn.

Xe chạy vào hầm để xe của khu căn hộ Genma, Trang Miên đỗ xe ngay ngắn vào vị trí rồi đi thang máy lên lầu.

Điện thoại trong túi xách bỗng vang lên âm báo.

Trang Miên lấy ra xem, là Chung Cảnh Hoài nhắn tin hỏi cô đã về nhà chưa.

Cô trả lời đúng sự thật, nói rằng tiệc thọ mọi chuyện đều ổn, Khâu lão rất thích quà, khách khứa đến dự cũng có khá nhiều người quen, tuyệt nhiên không nhắc đến Tạ Trầm Dữ.

Chốc lát sau, màn hình hiện lên tin nhắn trả lời mới.

Chung Cảnh Hoài: [Vất vả rồi, em nghỉ ngơi đi.]

Chung Cảnh Hoài: [Trung thu sắp xếp thời gian về nhà cũ ăn cơm với ông nội.]

Trang Miên nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn cuối cùng, hàng mi chớp chậm rãi, từ tốn gõ chữ: [Vâng, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.]

Tin nhắn gửi thành công, thang máy cũng vừa vặn lên đến tầng 17.

Cô tạm thời nhét điện thoại vào túi, bước ra khỏi buồng thang máy, đi về phía cửa nhà.

Mỗi tầng lầu ở khu căn hộ Genma có hai căn hộ. Hàng xóm của Trang Miên là một diễn viên múa vô cùng xinh đẹp quyến rũ tên là Thẩm Nhược Doanh, làm việc tại đoàn ca múa nhạc kịch, thường xuyên phải đi lưu diễn khắp nơi.

Khi cô đứng trước cửa nhập mật khẩu, cửa căn hộ bên cạnh mở ra từ bên trong.

Thẩm Nhược Doanh ôm một chú mèo Ba Tư màu khói mềm mại bước ra.

Chú mèo nhỏ ấy có thân hình chắc nịch tròn trịa, khoác lên mình bộ lông dài mượt mà lộng lẫy cùng đôi mắt màu hổ phách vừa to vừa tròn, trông vô cùng điềm tĩnh và ngọt ngào.

Nó thuộc giống mèo quý tộc, tên là Cookie.

Trang Miên nhìn mỹ nhân và mèo Ba Tư, nhập con số mật mã cuối cùng rồi hỏi Thẩm Nhược Doanh:

"Hôm nay sao lại ở nhà thế, chẳng phải có hẹn hò à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc