“Ngược lại cũng không cần phải khách sáo thế.” Tạ Phỉ tỏ vẻ trịnh trọng, “Giúp bạn học giảm bớt gánh nặng là việc nên làm mà.”
“Thế tôi có nên tặng cậu tấm bằng khen ‘Vì sự nghiệp phục vụ bạn học’ không nhỉ?” Cố Phương Yến tức đến độ suýt bật cười, giọng lạnh tanh.
“… Cậu không cần nghiêm túc quá vậy đâu.” Tạ Phỉ lí nhí, lùi lại nửa bước rồi tuôn một tràng: “Thật lòng xin lỗi, tớ sai rồi, lần sau tớ hứa sẽ giữ cái tay cho thật chặt!”
Vẻ mặt cậu thành khẩn hết mức, đầu hơi cúi. Vì vừa ngủ dậy nên khóe mắt vẫn còn ửng hồng, trông chẳng khác gì một chú thỏ trắng nhỏ nhắn, khiến người ta có muốn nổi cáng cũng không nỡ.
Trong đầu Cố Phương Yến hiện lên bốn chữ: “Cố tình diễn sâu”. Anh quan sát Tạ Phỉ vài giây, càng thấy nhận xét này đúng là dành riêng cho cậu. Gương mặt "vạn năm không đổi sắc" của anh cuối cùng cũng nhả ra hai chữ: “Được rồi.”
“Anh Cố đúng là đại nhân đại lượng, anh Cố là người tốt nhất hệ mặt trời luôn!” Tạ Phỉ cười rộ lên, giọng điệu hớn hở thấy rõ. Cậu liếc nhìn đồng hồ treo tường trong lớp rồi nói tiếp: “Còn nửa phút nữa là vào học rồi, tớ chuồn trước đây, bai bai Cố ca nha!”
Dứt lời, cậu chạy biến còn nhanh hơn thỏ.
“Sao cậu ấy lại phát ‘thẻ người tốt’ cho cậu thế?” Hạ Lộ đứng hóng hớt từ đầu đến cuối, cười đến mức vỗ bàn bôm bốp, “Còn chấm cho cậu hẳn 119 điểm, có phải định gọi cứu hỏa đến hạ hỏa cho cậu không hả? Ha ha ha!”
Cố Phương Yến ném xấp bài thi lên bàn, mặt không cảm xúc liếc Hạ Lộ một cái. Đối phương lập tức quay ngoắt lên, ngồi ngay ngắn thẳng lưng, mắt nhìn bảng đen như thể chưa từng có cuộc chia ly.
Tạ Phỉ vừa về chỗ thì cô chủ nhiệm Trần Mẫn cũng vừa bước vào lớp.
Cậu mở sách ra, nhưng cô Mẫn không giảng bài ngay mà dùng ánh mắt sắc lẹm quét một vòng quanh lớp, dõng dạc thông báo: “Khai giảng được một tuần rồi, thứ Hai tới cả trường sẽ tiến hành kiểm tra định kỳ.”
Kiểm tra định kỳ? Tạ Phỉ sững sờ. Đâu phải học sinh cuối cấp đâu, có nhất thiết tuần nào cũng phải lên thớt không? Cậu đang định chọc vai cậu bạn bàn trước hỏi cho rõ thì nghe cô Mẫn nói tiếp:
“Mọi người thừa biết rồi đấy, kiểm tra vào tuần thứ hai của học kỳ mới là truyền thống lâu đời của trường chúng ta. Mục đích là để dùng điểm số nhắc nhở các em rằng: Kỳ nghỉ chỉ lo chơi bời mà bỏ bê bài vở sẽ dẫn đến hậu quả ‘thảm khốc’ thế nào.”
“Hôm nay là thứ Sáu, hai ngày tới được nghỉ, hy vọng các em ôn tập cho tử tế.”
“Vậy là... nội dung thi giống thi học kỳ hả?” Tạ Phỉ hơi hoảng, khều khều cậu bạn bàn trước.
“Chuẩn luôn.” Cậu bạn quay đầu lại, mặt đưa đám: “Cứ như đầu học kỳ phải thi lại học kỳ cũ vậy đó, đúng là combo đả kích liên hoàn mà.”
Vẻ mặt Tạ Phỉ dần trở nên đờ đẫn. Với người khác, đó là kiến thức trước kỳ nghỉ hè, nhưng với Tạ Phỉ, đống này là kiến thức từ tận một năm trước!
Học từ một năm trước với chưa học thì có gì khác nhau đâu cơ chứ?
“Mình không nên ở đây lúc này...” Tạ Phỉ gục xuống bàn, trông không khác gì một con cá mặn (vô dụng) đang tuyệt vọng.
Cậu bạn bàn trước an ủi: “Đừng lo quá, lớp mình là lớp Quốc tế, không khí học tập cũng 'chill' hơn các lớp khác mà.”
Tạ Phỉ càng tuyệt vọng hơn: “Lớp Quốc tế mới là nơi soi điểm GPA kỹ nhất đấy ông bạn ạ!”
Cũng may các giáo viên vẫn còn chút lương tri, buổi chiều không dạy bài mới mà để cả lớp tự ôn tập kiến thức cũ. Thứ Sáu, trừ khối 12 ra thì không ai phải học thêm buổi tối. Tiếng chuông vừa reo, học sinh khối 10 và 11 ùa ra cổng trường như thể vừa trốn thoát khỏi ngục giam, bỏ lại khối 12 đang đẫm lệ sau "song sắt" nhà trường.
Vưu Sâm và Tạ Phỉ ăn cơm xong thì lững thững quay lại lớp, tận hưởng làn gió từ chiếc điều hòa cũ kỹ.
Trời tối dần, phía xa xa, rặng núi như đang từ tốn nuốt chửng vầng mặt trời đỏ rực, chỉ còn lại những ráng mây hồng vương vãi khắp nơi. Tạ Phỉ ngắm cảnh một lúc rồi lôi túi que cay trong hộc bàn ra, xé miệng túi, chậm rãi thưởng thức.
Lúc này vẫn còn sớm, cậu chưa muốn về nhà... nói đúng hơn là về "chỗ ở".
Đợi trong lớp thêm một lúc cho trời tối hẳn, cậu mới thu dọn cặp sách, cầm theo túi thức ăn cho mèo rồi rời đi.
Trong trường có mấy chú mèo hoang hay quanh quẩn ở góc phía Tây Nam sân thể dục. Tạ Phỉ đi bộ tới đó, rải một ít thức ăn xuống đất. Chẳng mấy chốc, một chú mèo mướp vàng đã lò dò xuất hiện.
Thông thường mèo vàng hay béo tròn, nhưng chú mèo lang thang này lại gầy gò nhỏ xíu, trông tội nghiệp vô cùng. Nó đánh chén vèo cái là hết sạch chỗ thức ăn đầu tiên, rồi ngước lên kêu "meo meo" đầy thèm thuồng. Tạ Phỉ nhanh tay rải thêm lượt nữa.
Một lát sau, thêm hai chú mèo khác đánh hơi thấy mùi thơm cũng lần mò bước tới. Túi thức ăn 500g nhỏ nhất mà Tạ Phỉ mua đã vơi đi gần nửa.
“Các cậu đọc bài đăng trên diễn đàn chưa?” Tiếng mấy bạn nữ đi ngang qua truyền đến tai Tạ Phỉ.
“Trời ơi, tôi muốn 'ship' cặp Nam thần x Hotboy trường, hay Đại ca x Hotboy trường đều được hết! Khó chọn quá đi mất...”
“Tớ thì khác, tớ 'chèo thuyền' ba người luôn cho máu!”
“Khẩu vị cậu mặn thật đấy...”
Chính chủ Tạ Phỉ không ngờ mình lại trở thành mục tiêu "đẩy thuyền" của hội chị em, cảm giác vừa buồn cười vừa cạn lời. Đợi mấy nữ sinh đi xa, cậu lại tiếp tục công cuộc cho mèo ăn.
Cậu chăm mèo rất tinh tế, chỉ ngồi yên nhìn chúng ăn trên nền đá xanh chứ không sờ mó hay vuốt ve. Khi đám mèo đã no nê và nối đuôi nhau rời đi, Tạ Phỉ vẫn ngồi đó.
Nơi này cây cối rậm rạp, ánh sáng bị tán lá che khuất tạo nên những khoảng tối nhập nhòe. Chiếc áo sơ mi trắng trên người cậu cũng tối dần đi, khiến bóng dáng cậu trở nên mờ ảo. Tạ Phỉ vốn gầy, khi cúi người, đường cong ở sống lưng hiện lên rõ rệt. Giữa không gian tĩnh lặng, trông cậu có vẻ gì đó hơi đơn độc.
Cố Phương Yến đứng cách đó không xa, không hiểu nổi tại sao một kẻ có thể vừa cầm ô vừa cười toe toét chạy nhảy tung tăng, giờ lại có vẻ liên quan đến hai chữ “cô đơn”. Nhưng sự thật đúng là vậy, ngay cả cơn gió quanh cậu cũng có vẻ trống trải, tựa như đám mèo hoang kia, chẳng tìm thấy chốn về.
Đám mèo đi hết rồi mà Tạ Phỉ vẫn ngồi im lìm. Cố Phương Yến thu hồi tầm mắt, bước về phía cậu: “Làm gì ở đây thế?”
“Cho mèo ăn thôi.” Tạ Phỉ ngẩng đầu, lắc lắc túi thức ăn còn lại, mắt thoáng hiện nét ngạc nhiên: “Thế cậu đến đây làm gì?”
Cảm giác cô độc trên người cậu đột ngột tan biến ngay khi Cố Phương Yến lên tiếng, như thể tất cả chỉ là một ảo giác.
“Đi ngang qua.” Cố Phương Yến đáp gọn lỏn.
Tạ Phỉ phì cười: “Đi ngang qua mà lại rẽ vào cái xó tối tăm này cơ à?”
Cố Phương Yến hỏi ngược lại: “Tại sao không thể?”
Tia nắng cuối ngày tắt hẳn, sắc xanh thẫm bao trùm không gian. Sân thể dục không có đèn, Cố Phương Yến một vai khoác ba lô, tay cầm ly cà phê, gương mặt chìm trong bóng tối nên không rõ biểu cảm — mà thực ra thì bình thường anh cũng có biểu cảm gì đâu.
Sân vận động tuy rộng nhưng góc này cũng không hẳn là bí mật, thỉnh thoảng vẫn có mấy bạn nữ ra đây buôn chuyện. Tạ Phỉ nhìn anh một hồi rồi gật gù: “Cậu nói cũng đúng.”
Đúng lúc này, hội chơi bóng rổ ở sân bên cạnh tan trận, tiếng bóng đập sàn "thùng thùng" đi kèm với tiếng bàn tán: “Thằng Lâm Húc Quân gan to thật đấy! Đàn em nó vừa gây sự với Tạ Phỉ bị Cố Phương Yến dằn mặt xong, thế mà giờ nó dám vác mặt đến đòi 'cưa' Tạ Phỉ luôn mới sợ chứ!”
“Nhà nó cũng có số má đấy, không thì sao mà làm trùm ở Nhất Trung suốt ba năm được!”
“Kịch hay bắt đầu rồi đây, nếu lòi thêm người thứ tư nữa chắc vui lắm!”
Đúng là mấy kẻ "xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn". Tạ Phỉ cảm thấy hôm nay chắc mình bị sao quả tạ chiếu mệnh nên mới bị mang ra làm chủ đề bàn tán như thế. Cậu nhếch mép: “Người trường cậu bát quái thật đấy.”
“Cũng là trường của cậu.” Cố Phương Yến sửa lưng.
Tạ Phỉ ngẩng mặt, giả vờ nắm cái mic ảo đưa về phía Cố Phương Yến: “Anh Cố này, cho hỏi cảm xúc của cậu thế nào khi được 'lên đỉnh' trên các bài đăng hot nhất diễn đàn?”
Cố Phương Yến: “Cậu cũng có tên trên đó còn gì.”
Tạ Phỉ đúng là "diễn viên" bẩm sinh, kỹ năng lật mặt đã đạt đến trình độ thượng thừa. Giây trước còn cười, giây sau đã ôm lấy cánh tay run lẩy bẩy: “Thì bởi vậy tớ mới đang run cầm cập đây này.”
“……”
Cố Phương Yến tự thấy mình chắc chắn bị mù rồi mới nhìn ra vẻ "cô đơn" từ cái con người này. Anh xoay người định bỏ đi thì lại nghe Tạ Phỉ gọi giật lại.
“Anh Cố.”
Giọng cậu trầm xuống, có vẻ hơi do dự. Tạ Phỉ thực sự đang rất rối. Tuần sau kiểm tra rồi, nói không lo là nói dối. Theo lệ thường ở các trường khác, kỳ thi đầu tiên sẽ diễn ra sau một tháng và chỉ thi kiến thức của tháng đó, nên cậu vốn chẳng ngại. Với trình học sinh giỏi như cậu, một tháng dù có vừa học vừa chơi thì điểm cũng không thể tệ được.
Ai ngờ Nhất Trung lại chơi bài "đánh úp", thi lại kiến thức kỳ trước ngay tuần hai. Cuộc đời Tạ đại thiếu gia chưa bao giờ phải xoắn vì ba cái bài kiểm tra nhỏ nhặt này, nhưng giờ thì khác.
Cậu chỉ còn hai ngày và một buổi tối để ôn lại toàn bộ kiến thức kỳ trước — một nhiệm vụ bất khả thi nếu định đọc hết sách giáo khoa. Cách duy nhất là mượn vở ghi chép và tài liệu trọng điểm.
Khổ nỗi, bạn bè cậu quen đều là khối 12, mà đề thi của họ là tổng hợp ba năm, chẳng giúp ích gì được cho cậu. Đúng lúc đang bí thì Cố Phương Yến xuất hiện. Nhìn cái cách anh làm bài thi Toán lần trước là đủ biết đây là dân học bá "thứ thiệt", trình bày rõ ràng, trọng điểm rành mạch. Anh chính là "phao cứu sinh" đời cậu, nhưng...
Khổ nỗi, cậu và Cố Phương Yến chẳng thân thiết gì cho cam. Sáng nay cậu còn vừa "mượn" bài thi của người ta rồi tự ý chấm điểm nữa chứ. Ai biết được nếu mượn vở, anh có vung tay viết vài lời phê "vào mặt" cậu không?
Tạ Phỉ đấu tranh tư tưởng dữ dội, gọi người ta lại rồi mà không dám mở lời. Cậu liếc Cố Phương Yến một cái, cúi xuống rồi lại ngẩng lên, ánh mắt dán chặt vào ly cà phê trên tay anh.
Cố Phương Yến nhận ra, liền đổi tay cầm cà phê. Tầm mắt Tạ Phỉ dịch theo. Cố Phương Yến nhướng mày, lại đổi về tay cũ, mắt Tạ Phỉ vẫn bám sát nút. Cảnh tượng này chẳng khác gì đang cầm cần câu mèo để trêu một chú mèo con.
Tạ Phỉ sực tỉnh, trợn mắt lườm Cố Phương Yến.
“Gọi tôi có việc gì?” Cố Phương Yến hạ tay xuống, hỏi khẽ.
“Không có gì, tớ gọi cho vui miệng thôi.” Tạ Phỉ buông xuôi, định bụng phó mặc cho số phận.
“Thứ Hai kiểm tra, tuần này thường không có bài tập về nhà, cậu định mượn vở ghi kỳ trước của tôi à?” Không ngờ Cố Phương Yến lại "đọc vị" được sự lúng túng của cậu một cách thần kỳ như vậy.
Tạ Phỉ ngẩng phắt đầu lên, nụ cười rạng rỡ và chân thành nhất từ trước đến nay hiện ra: “Hoàng thượng quả là liệu sự như thần!”
Cố Phương Yến bồi thêm một câu: “Nhưng cậu cũng biết đấy, đó là vở ghi của kỳ trước.”
“Cho nên...?” Trong lòng Tạ Phỉ dâng lên một dự cảm không lành.
“Cho nên đồ của kỳ trước thì kỳ này người bình thường sẽ không mang theo.” Cố Phương Yến nheo mắt nhìn cậu, giọng đầy vẻ trêu chọc.
Cái cảm giác "nghẹt thở" lại ập đến.
“Cậu nói... cũng có lý lắm.” Khóe môi Tạ Phỉ xụ xuống, cậu xua xua tay: “Vậy mời ngài đi thong thả, không tiễn.”
Tốc độ lật mặt nhanh như lật bánh tráng này khiến Cố Phương Yến suýt phì cười, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Sau khi thưởng thức xong bộ dạng uể oải của "sinh vật Tạ Phỉ", anh mới thong thả nói: “Tiệm photocopy sau trường có bán vở ghi và tài liệu đấy.”
Mắt Tạ Phỉ sáng rực lên như đèn pha: “Cảm ơn anh Cố nha!”
Hai ngày cuối tuần, Tạ Phỉ tự nhốt mình trong phòng. Chương trình ở đây có hơi khác trường cũ nhưng nhìn chung vẫn ổn. Cậu còn "đào" được cả xấp đề thi học kỳ cũ ở tiệm photo để luyện tập.
Các môn Tự nhiên và Tiếng Anh thì không phải lo, cậu vẫn duy trì phong độ tốt. Còn môn Ngữ văn... cậu học thuộc mấy bài thơ trọng điểm rồi phó mặc cho ý trời.
Chữ “thế mà” mang đầy vẻ ngưỡng mộ. Tạ Phỉ thầm nghĩ: Hạng 60 mà đã thế này, nếu mình thi hạng nhất chắc họ quỳ lạy luôn quá. Nhưng giây sau, cậu nghe thấy một tiếng hét đầy phấn khích:
“Thủ khoa khối 11 đúng là Nam thần trường mình rồi! Sao cậu ấy có thể giỏi thế không biết! Ngầu bá cháy!”
Tạ Phỉ: “……”
Thì ra hạng nhất là Cố Phương Yến? Cậu dừng bước, nhìn lên dòng đầu tiên của bảng điểm.
“001 - Cố Phương Yến - Tổng điểm: 692”
Kỳ thi này vốn để "dằn mặt" học sinh nên điểm thường không quá cao, nhưng điểm Toán của anh lại đạt mức tuyệt đối. Tạ Phỉ tìm mãi không thấy tên mình ở tờ đầu tiên, đành nhìn xuống tờ thứ hai:
“066 - Tạ Phỉ - Tổng điểm: 653”
Con số 66 nghe cũng "lộc phát" đấy, nhưng việc không được đứng chung một trang giấy với hạng nhất khiến cậu cảm thấy có một sự chênh lệch không hề nhẹ. Tạ Phỉ hít sâu một hơi rồi quay về lớp.
Cậu bạn bàn trước có vẻ bị điểm số đả kích nặng nề, đang ngồi tụng kinh... à không, ôn bài rất nghiêm túc. Tạ Phỉ cũng thấy hơi "nhột". Trước đây cậu chưa bao giờ rớt khỏi trang đầu của bảng xếp hạng.
Cậu khều vai bạn mình hỏi: “Cố nam thần thường xuyên đứng nhất à?”
“Không phải thường xuyên đâu.” Cậu bạn quay lại, mắt rực lửa quyết tâm: “Mà là CHƯA BAO GIỜ đứng thứ hai. Thế nên Tiểu Phỉ à, cậu phải cố lên, đá bay cái người đang đứng hạng hai kia xuống đi!”
Tạ Phỉ nhấp một ngụm sữa đậu nành: “Nếu đã nhắm đến hạng hai, tại sao tớ không nhắm thẳng hạng nhất luôn cho rồi?”
Cậu bắt đầu thấy muốn "so găng" với Cố Phương Yến rồi đấy. Ai ngờ cậu bạn bàn trước lại đỏ mặt, lí nhí: “Không thích hợp đâu.”
Tạ Phỉ ngơ ngác: “?”
Cậu bạn nhìn quanh rồi thì thầm: “Từ xưa đến nay, hình như chưa có Omega nào thành công ‘ở trên’ Alpha đâu...”
Tạ Phỉ: “……”
Này ông bạn, tôi nghi ngờ ông đang "lái lụa" sang chuyện đen tối, nhưng tôi chưa có bằng chứng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)