Chủ bài đăng này đúng là dân chuyên nghiệp, áp dụng đúng công thức: "Muốn gây bão phải có ảnh trấn giữ".
Bức ảnh đầu tiên là cảnh Lâm Húc Quân vừa tới cửa lớp tìm Tạ Phỉ. Ảnh chụp từ xa, cộng thêm hiệu ứng xóa phông ảo diệu khiến người qua đường mờ tịt, trong khung hình chỉ còn lại hai nam chính. Tiếp theo là ảnh Tạ Phỉ và Cố Phương Yến, dù vết cắt ghép lộ liễu nhưng người đăng đã rất cố gắng để hai người "chung một khung hình".
Cuối cùng là cú chốt hạ: Cảnh Cố Phương Yến và Lâm Húc Quân lướt qua nhau trên sân trường. Lâm Húc Quân tình cờ ngước mắt nhìn Cố Phương Yến, dưới góc độ ánh sáng hoàn hảo, cái nhìn đó bỗng trở nên... thâm tình và đầy ẩn ý.
Sắp xếp kiểu này, nhìn qua cứ như một bộ phim tình cảm cẩu huyết có thật. Tạ Phỉ xem xong chỉ biết cạn lời, quay mặt nhìn ra cửa sổ để tịnh tâm.
"Chủ thớt này có khiếu đấy, cho thêm ít thời gian chắc nó dựng luôn thành video mất." Vưu Sâm vừa rung đùi vừa cảm thán đầy đắc ý: "Mấy dòng nó viết cũng 'bánh cuốn' phết chứ đùa."
Cái tên này vừa nói vừa chìa điện thoại ra, nhưng bị Tạ Phỉ gạt phắt đi: "Muốn xem thì tự đi mà xem."
"Có 'biến' thì phải cùng hóng chứ!" Vưu Sâm cười đểu cáng, "Dù sao 'biến' của cậu cũng là 'biến' của tớ mà!"
Xe buýt vừa tới trạm, cửa mở ra một tiếng "rầm". Tạ Phỉ mặc kệ thằng bạn dở hơi, nhanh chân xuống xe. Nhưng Vưu Sâm vẫn không buông tha, lẽo đẽo theo sau đọc diễn cảm từng chữ trong bài đăng:
"Người ấy, ngày đầu chuyển trường đã lên sân thượng dõng dạc tỏ tình với Hot boy trường, mặc cho đối phương đang đứng dưới sân chẳng thèm đoái hoài. Sau đó, người ấy lại bị Đại ca trường chặn đường tỏ tình ngay cửa lớp. Trước tình cảm mãnh liệt của Đại ca, người ấy chỉ lạnh lùng từ chối như một lẽ đương nhiên. Đại ca ngậm ngùi cười nói: 'Được, vậy tôi sẽ từ từ theo đuổi em'..."
Vưu Sâm đọc bằng chất giọng đầy kịch tính rồi chốt hạ: "Văn phong này mang lên mạng quảng cáo tiểu thuyết ngôn tình là bao cháy!"
Tạ Phỉ: "..."
"Để xem bên dưới còn gì nữa." Vưu Sâm trượt màn hình, vài giây sau bỗng hét lên kinh ngạc: "Đậu xanh! Sao viết mỗi đoạn này rồi tịt luôn? Toàn là bình luận hóng hớt, không thấy chủ thớt cập nhật gì mới! Cắt ngang đúng khúc cao trào thế này là tội ác!"
Tạ Phỉ thực sự muốn tống khứ tên "anh em cây khế" này vào thẳng bài viết đó cho rảnh nợ. Cậu lườm cháy mặt rồi bước tiếp, nhưng vừa đi được hai bước đã đột ngột dừng lại.
Vưu Sâm mải nhìn điện thoại nên đâm sầm vào vai cậu, ngơ ngác hỏi: "Sao đứng hình rồi?"
"Ngẩng đầu lên." Tạ Phỉ nói nhỏ.
"Hả?"
" 'Phần cập nhật' của cậu tới rồi kìa." Tạ Phỉ hất cằm về phía trước.
Cách đó khoảng hai mét, "tảng băng trôi" mang tên Cố Phương Yến đang lù lù đứng đó. Đi cạnh hắn là Hạ Lộ và một Alpha lạ mặt. Chắc chắn bọn họ đã nghe trọn vẹn màn "đọc thơ diễn cảm" thâm tình của Vưu Sâm lúc nãy. Ngoại trừ Cố Phương Yến mặt vẫn lạnh như tiền, hai người kia đều đang ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Vưu Sâm câm nín. Cậu ta lẳng lặng cất điện thoại, rón rén núp sau lưng Tạ Phỉ, mặt bên trái viết chữ "Nhục", mặt bên phải viết chữ "Quá nhục".
Tạ Phỉ: "..."
"Ha ha ha ha ha!" Hai người kia cười càng dữ dội hơn.
Không khí ngượng ngùng đến mức không biết dùng lời nào để chữa cháy, Tạ Phỉ đành nhìn sang Cố Phương Yến, thấy khuôn mặt tuấn tú kia vẫn chẳng mảy may cảm xúc. Biết là bắt chuyện với hắn chắc cũng chỉ nhận lại sự im lặng, Tạ Phỉ quay sang Hạ Lộ:
"Các cậu cũng ra đây ăn cơm à?"
"Ừ." Hạ Lộ rốt cuộc cũng đứng thẳng dậy, cố nén cười, chỉ vào cửa hàng bên cạnh: "Bọn tớ định ăn cá nướng, muốn nhập hội luôn không?"
Vừa nghe thế, Vưu Sâm ở phía sau liền đẩy đẩy Tạ Phỉ. Tạ Phỉ rất muốn chơi khăm thằng bạn một vố bằng cách đồng ý, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu đành nhịn: "Chắc thôi, để khi khác đi."
"Vậy bọn tớ vào trước nhé." Hạ Lộ gật đầu rồi chợt nhớ ra điều gì, quay lại dặn: "À, chiều nay tiết đầu của lớp tớ là Toán, cần dùng đến bài thi đấy, lát nhớ trả lại nha."
Tạ Phỉ đang định bước đi bỗng thấy tim hẫng một nhịp. Tuy nhiên, cậu vẫn giữ được vẻ mặt "tỉnh bơ", cười nói "Ok" với Hạ Lộ.
Quán ăn rất đông nhưng may mắn vẫn còn phòng trống. Tạ Phỉ và Vưu Sâm chọn một góc yên tĩnh.
"Tớ thấy hình như ai cũng sợ Cố Phương Yến nhỉ?" Tạ Phỉ vừa xem thực đơn vừa hỏi.
"Thì Cố Phương Yến đẹp trai là một chuyện, gia thế còn khủng nữa." Vưu Sâm hạ thấp giọng kể lể, "Năm lớp 10, có một tên Beta cuồng si quấy rối cậu ta, kiểu quấy rối trắng trợn ấy. Kết quả là tên đó bị đuổi học ngay lập tức, mà kinh dị hơn là ở cái thành phố này chẳng trường nào dám nhận nó nữa, cuối cùng phải dạt đi nơi khác mà học đấy!"
"Chà..." Tạ Phỉ hơi kinh ngạc.
"Tớ gọi món tiết vịt nấu cay nhé." Vưu Sâm viết vào giấy, rồi chợt nhớ chuyện lúc nãy: "Mà này, hiện tại cậu thân với hội đó lắm à?"
Tạ Phỉ suy nghĩ một chút: "Cũng tạm, coi như quen biết."
"Tớ thấy cậu đừng nên dính líu quá sâu với bọn họ." Vưu Sâm nghiêm túc nhìn Tạ Phỉ, "Dù sao cậu cũng đâu có thật lòng thích người ta."
Đồ ăn được bưng ra khá nhanh. Vưu Sâm là học sinh lớp 12, thời gian quý như vàng nên ăn xong là vắt chân lên cổ chạy về làm đề ngay. Tạ Phỉ chưa muốn về nên thong thả đi dạo.
Gần đó có một siêu thị lớn. Tạ Phỉ có thói quen tích trữ đồ ăn vặt trong ngăn bàn nên lững thững đi bộ tới đó. Trời nắng như đổ lửa, mấy hàng cây mới trồng chẳng đủ che cái nắng gắt giữa trưa. Tạ Phỉ vừa đi vừa ghen tị với mấy bạn nữ có ô che nắng.
Vì quá nóng, cậu tạt ngay vào một cửa hàng tạp hóa, thấy đống ô treo lủng lẳng kèm biển "38 tệ một chiếc". Tạ Phỉ hít một hơi sâu, tự nhủ: "Giờ này còn giữ thể diện nam nhi làm gì nữa", rồi dứt khoát rút ví.
Ba phút sau, cậu cầm chiếc ô đen nhánh bước ra. Dù trong lòng vẫn hơi lấn cấn vì thân là nam tử hán mà lại che ô, nhưng cái nắng đã khuất phục ý chí của cậu. Vừa mở ô lên, cậu bỗng khựng lại...
Phía trước là Cố Phương Yến đang lững thững đi tới. Chiếc sơ mi trắng của hắn phản chiếu ánh nắng chói đến lóa cả mắt.
Tạ Phỉ mừng rỡ gọi to: "Anh Cố!"
Cố Phương Yến hơi ngạc nhiên khi gặp cậu ở đây, đôi lông mày nhướng nhẹ đầy vẻ dò hỏi.
"Cậu có nóng không?" Tạ Phỉ hỏi.
"Gì thế?" Cố Phương Yến quét mắt nhìn Tạ Phỉ một lượt, dừng lại ở chiếc ô đen rồi nhìn vào đôi mắt hoa đào đang cười của cậu.
Tạ Phỉ nhanh chân bước tới, giương cao chiếc ô che cho cả hai: "Để thần che nắng cho Hoàng thượng nhé!"
Con trai mười bảy tuổi ai chẳng sĩ diện, nhưng nếu có người cùng chịu nhục thì nỗi nhục đó sẽ giảm đi một nửa. Hai đứa con trai đi chung một cái ô, lại là Omega che cho Alpha, người ta nhìn vào sẽ chỉ mắng tên Alpha kia lười biếng hoặc vô tâm thôi, chứ chẳng ai nghĩ tụi này ẻo lả cả. Chiêu này gọi là "mượn gió bẻ măng", mượn Cố Phương Yến để hợp thức hóa việc che ô của mình.
Cố Phương Yến cao hơn Tạ Phỉ một cái đầu. Đứng sát nhau, hắn có thể thấy rõ sống mũi thanh tú và đôi mắt lấp lánh của cậu. Trong đáy mắt cậu lúc này chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của hắn.
Tiếng ve kêu râm ran, gió nóng thổi qua, nhưng dưới bóng ô, nhiệt độ dường như dịu lại. Tạ Phỉ thỏa mãn híp mắt cười. Cố Phương Yến thu hồi tầm mắt, im lặng bước tiếp.
"Cậu cũng đi siêu thị à?"
"Ừ."
"Thế đi cùng đi, tớ sẽ làm tấm khiên chặn nắng cho anh Cố."
Cố Phương Yến thừa hiểu cậu đang tính toán gì, nhưng cũng không phản đối. Tạ Phỉ kiên trì bám đuôi, giơ chiếc ô đen che trên đầu hắn.
"Tớ thấy mình giống thái giám cầm lọng chạy theo Hoàng thượng thật đấy." Tạ Phỉ lẩm bẩm.
Cố Phương Yến dừng bước, ném cho cậu một cái nhìn lạnh lẽo.
Tạ Phỉ cũng đứng lại, tò mò hỏi: "Hoàng thượng có gì chỉ dạy ạ?"
Nhưng "Hoàng thượng" chỉ nhìn cậu một cái rồi lẳng lặng đi tiếp.
Vào đến siêu thị, Tạ Phỉ đi đẩy xe, quay lại đã chẳng thấy Cố Phương Yến đâu. Cậu cũng chẳng để tâm, bắt đầu công cuộc càn quét: một cái gối ôm, mấy hộp sữa chua, vài gói que cay và một túi thức ăn cho mèo.
Lúc tính tiền, Tạ Phỉ mải phân vân không biết có nên mua thùng sữa bò không nên không để ý xung quanh. Cố Phương Yến đang đứng ở quầy đồ nhập khẩu, cầm hộp cà phê pha phin, liếc thấy xe đẩy của cậu chất đầy đồ ăn vặt và túi thức ăn cho mèo. Hắn đứng đó đợi một lúc, căn giờ Tạ Phỉ ra khỏi quầy thu ngân mới tiến lên tính tiền.
Năm phút sau, Tạ Phỉ lại phải đối mặt với ánh mặt trời. Lần này không có ai "gánh nhục" cùng, nhưng cậu cũng chẳng do dự mà bung ô ra ngay. Thể diện quan trọng thật, nhưng mát mẻ vẫn hơn. Cậu kéo ô thấp xuống một chút, chẳng ai thấy mặt mình là được. Quá hoàn hảo!
Về đến lớp lúc 1 giờ rưỡi, Tạ Phỉ nhét đồ vào ngăn bàn rồi định đánh một giấc trưa. Nhưng vừa nhắm mắt, cậu bỗng thấy lòng bồn chồn như quên mất chuyện gì đó. Dù vậy, cơn buồn ngủ vẫn kéo cậu đi.
Chuông sắp reo, phòng học bắt đầu ồn ào. Tạ Phỉ lờ mờ nghe thấy đám bạn hóng chuyện "Đại ca", "Hot boy". Cậu vùi mặt vào gối ôm để trốn tránh thực tại, nhưng điện thoại lại rung liên hồi.
Mở máy ra, đập vào mắt là một loạt tin nhắn của Hạ Lộ: "Đại ca ơi, tiết tới là Toán rồi, trả bài thi đi nào!"
Tạ Phỉ lập tức tỉnh như sáo, tim đập thình thịch: "Cố Phương Yến có biết cậu lén cho tớ mượn bài không?"
"Tớ trộm đưa cho cậu đấy." Hạ Lộ trả lời.
"Ôi tưởng gì, chuyện thường ở huyện, anh Cố không để ý đâu." Hạ Lộ gửi kèm icon Pikachu cổ vũ.
Tạ Phỉ thấy khó thở, tuyệt vọng xen lẫn áy náy. Cậu cầm bài thi của Cố Phương Yến lên, nhìn chằm chằm vào con số 119 và điểm B đỏ chót kia suốt nửa phút. Sau đó, cậu nhắn cho Hạ Lộ một tin: "Để tớ tự đi trả", rồi dũng cảm tiến về phía "pháp trường".
Lớp 11/1 là lớp chọn của lớp chọn. Không khí ở đây nghiêm túc đến nghẹt thở. Dù chưa vào học nhưng ai nấy đều đã ngồi ngay ngắn đọc sách. Tạ Phỉ bỗng hiểu vì sao Cố Phương Yến lại chọn cách nhảy từ tầng 3 xuống hành lang cho nhanh rồi, áp lực quá mà!
Chỗ của Cố Phương Yến ở ngay gần cửa sổ. Hắn đang tập trung viết lách. Tạ Phỉ chậm rãi tiến tới, đứng trước bàn hắn. Cái bóng của cậu đổ xuống làm tối một góc trang sách. Cố Phương Yến ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng xa cách: "Có chuyện gì?"
Tạ Phỉ ho khẽ một tiếng: "Tôi đến để chịu tội đây."
Nói là chịu tội, nhưng mặt cậu trông giống như sắp đi "hy sinh" hơn. Cậu đặt bài thi lên bàn rồi lùi lại một bước dài.
Con số 119 và điểm B to tướng đập thẳng vào mắt Cố Phương Yến. Bên dưới còn đầy những vết gạch chéo đỏ chót ở những câu bỏ trống. Hắn nhìn chằm chằm vào "tác phẩm" đó suốt ba giây, rồi ngước lên hỏi Tạ Phỉ:
"Tôi có nên dành lời khen cho cậu không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
