Bàn trước quay lên, tiếp tục đắm mình trong biển đề ôn tập. Tạ Phỉ tiện tay mở sách Tiếng Anh ra đọc, tranh thủ lôi đồ ăn sáng ra giải quyết. Đúng lúc này, Vưu Sâm – hung thần hóng hớt – nhắn tin trên WeChat:
“Tổ tông ơi, hạng mục ‘đặc sản’ nhất Nhất Trung – bài thi đầu kỳ dằn mặt học sinh – cậu làm ăn thế nào rồi?”
Tạ Phỉ rep nhẹ nhàng: “Tàm tạm, tổng điểm không quá 700.”
“Tớ đúng là tự vả mới đi hỏi cậu.” Vưu Sâm gửi kèm một icon khóc lụt nhà. Cái sự “tàm tạm” của Tạ Phỉ đủ để khiến Vưu Sâm bay màu. Với một người mà mỗi dịp lễ tết đều được họ hàng hai bên phát bao lì xì kèm lời khen nức nở như Tạ Phỉ, đi hỏi thành tích của cậu ta đúng là tự tìm ngược.
Nhưng với Tạ Phỉ, hạng 60 toàn khối đúng là chỉ ở mức “tàm tạm”. Nếu không phải vì đợt nghỉ ốm trước đó, thứ hạng của cậu chưa bao giờ rớt khỏi top 20.
Cắn một miếng bánh quẩy, liếc nhìn cái gáy của cậu bạn bàn trước, Tạ Phỉ bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo. Cậu nhắn cho Vưu Sâm: “Cậu bảo tớ có nên ‘try-hard’ một chút, kỳ tới giật luôn cái hạng nhất khối không nhỉ?”
Vưu Sâm: “Cậu có biết hạng nhất khối 11 hiện tại là ai không đấy?”
“Biết thì mới nói chứ.” Tạ Phỉ một tay gõ chữ, “Có người dám bảo tớ tranh hạng hai là đủ rồi, hạng nhất không ‘hợp phong thủy’ với tớ. Nghe mà không phục chút nào!”
Ai dè đầu dây bên kia dội gáo nước lạnh: “Tớ cũng thấy khả năng cậu thắng hơi bị thấp...”
Tạ Phỉ: “?”
Vưu Sâm: “Nhìn điểm của Nam thần trường mình đi kìa.”
Tạ Phỉ nhớ lại bảng điểm lúc nãy, đảo mắt khinh bỉ: “Chẳng lẽ tớ không thể đứng nhất chỉ vì chưa từng đạt điểm tuyệt đối môn Toán sao?”
“Người ta thắng ở độ ổn định cậu ơi, lần nào cũng đứng nhất. Còn cậu á? Lần trước hạng 5, lần sau có thể rơi xuống hạng 17, 18 ngay được, biên độ dao động cứ như đồ thị hình sin ấy.” Vưu Sâm bồi thêm.
Nói công bằng thì thứ hạng càng cao, cạnh tranh càng khốc liệt. Hạng 5 và hạng 18 đôi khi chỉ cách nhau mười mấy điểm, sẩy chân một cái là rớt đài ngay. Việc Cố Phương Yến luôn trụ vững ở vị trí đó đúng là có bản lĩnh thật.
Tạ Phỉ gửi một icon "đấm phát chết luôn", định block Vưu Sâm 10 giây cho bõ ghét, nhưng đối phương đã nhanh chóng đánh trống lảng: “Dự án ‘xóa đói giảm nghèo’ kỳ này cậu có ‘partner’ chưa?”
“Xóa đói giảm nghèo? Cái quỷ gì thế? Tớ có đi tình nguyện vùng cao đâu.” Tạ Phỉ gửi đi một dấu chấm hỏi to đùng.
Vưu Sâm: “Chậc, cậu chưa biết à? Đây là nét văn hóa đặc trưng của trường mình đấy. Mỗi học kỳ sẽ ghép cặp hai người thành một tổ ‘đôi bạn cùng tiến’. Giáo viên yêu cầu một người giỏi kèm một người kém. Thế nên bọn tớ mới gọi vui là ‘xóa đói giảm nghèo’.”
“Trường của các cậu...” Tạ Phỉ định gõ tiếp thì chợt nhớ tới buổi chiều hôm ấy, khi Cố Phương Yến sửa lưng cậu rằng đây cũng là trường của cậu. Ngón tay cậu khựng lại, xóa đi từng chữ rồi đổi thành: “Sao Nhất Trung lắm trò thế không biết?”
Vưu Sâm: “Di sản lịch sử để lại đấy.”
Quả nhiên, sau tiết đọc bài, cô Mẫn thông báo về dự án “Đôi bạn cùng tiến” (tên chính thức là thế) và yêu cầu cả lớp đến chỗ lớp trưởng đăng ký ngay trong hôm nay. Cô không nói nếu không có bạn cặp thì sao, nên Tạ Phỉ cứ thong dong lật sách Tiếng Anh, coi như chuyện này chẳng liên quan đến mình.
Cả lớp nháo nhào, người thì giữ nguyên cặp cũ, người thì tìm mối mới. Tạ Phỉ bị hỏi thăm liên tục nhưng cậu đều khéo léo từ chối.
Hôm nay trời nhiều mây, không khí khá dễ chịu. Tiết Thể dục ở giữa buổi sáng là cơ hội để giải tỏa căng thẳng. Cậu bạn bàn trước sau hai tiếng "tu luyện" trong biển đề đã chịu không nổi, rủ hội đi đánh bóng rổ và không quên hỏi Tạ Phỉ có muốn đi cùng không.
Tạ Phỉ vươn vai lười biếng: “Đi thì đi, nhưng cả năm rồi tớ chưa động vào bóng, chắc tay chân cứng nhắc lắm.”
“Lo gì, đánh giải trí thôi mà!” Một cậu bạn Alpha cười xòa.
Sân bóng rổ vừa trống chỗ, cả hội liền lao vào. Thầy thể dục trường này khá thoải mái, không quá khắt khe chuyện tập trung, nên đám con trai cứ thế mà chia đội chiến luôn.
Đánh 5v5, đội hình khá thoáng. Vì Tạ Phỉ nói mình "cứng tay", lại là Omega nên đối thủ có vẻ chủ quan, chẳng thèm kèm cặp cậu sát sao.
Ai ngờ, trận đấu vừa bắt đầu được ba giây, Tạ Phỉ đã nhẹ nhàng nẫng tay trên, lấy đà nhảy tại chỗ và ném bóng cực chuẩn. Từ đường cong của cổ tay đến các đầu ngón tay đều đẹp như một thước phim điện ảnh. Chiếc áo thun theo động tác nhảy lên bị vén cao, để lộ vòng eo thon gọn, trắng trẻo như ngọc dưới ánh sáng dịu nhẹ.
Bộp! Bóng lọt rổ gọn gàng. Một cú ném ba điểm thần sầu.
Đám nữ sinh đứng ngoài hò reo khản cổ, có người còn phấn khích hét lớn: “Tạ Phỉ, tớ yêu cậu!”
“Đại ca của tôi ơi, ‘cứng tay’ của cậu là như thế này đấy hả?” Cậu bạn bàn trước há hốc mồm kinh ngạc.
Tạ Phỉ nhếch môi: “Tớ bảo là ‘có khả năng’ thôi mà.”
“Tiếp tục đi, tiếp tục đi!” Cả đám cười nói, vỗ vai Tạ Phỉ đầy phấn khích.
Tạ Phỉ trông nhỏ bé giữa đám Alpha cao lớn, nhưng tốc độ và khả năng phán đoán của cậu thì không đùa được. Cứ bắt được bóng là cậu lại ghi điểm. Sau 20 phút, cậu ghi được 20 điểm, mà một nửa là những cú ném ba điểm từ xa.
Vận động mạnh khiến thể lực hao hụt nhanh chóng, Tạ Phỉ vẫy tay xin nghỉ giữa hiệp rồi rời sân. Cậu vừa đi vừa kéo cổ áo quạt gió cho bớt nóng, mồ hôi nhễ nhại.
“Tạ Phỉ!”
Một giọng nữ rụt rè vang lên. Một bạn nữ bị nhóm bạn đẩy lên phía trước, mặt đỏ bừng, đưa chai nước ra: “Cậu... cậu uống nước đi!”
Lúc này, lớp 11/1 cũng đang học Thể dục, nhưng lớp chọn thì khác lớp thường lắm. Đa số học sinh lớp này đều coi tiết Thể dục là tiết tự học ngoài trời. Thế nhưng Cố Phương Yến và Hạ Lộ lại xuống sân dạo mát. Ban đầu họ định làm một trận bóng, nhưng thấy lớp Tạ Phỉ đang chiếm sân (thực ra là bận ngắm Tạ Phỉ), nên họ chỉ đứng ngoài xem.
Từ góc nhìn của Cố Phương Yến, Tạ Phỉ đang đứng dưới tán cây, tóc mái hơi rối, gương mặt vốn lạnh lùng bỗng nở một nụ cười lịch sự với bạn nữ kia. Đôi mắt đào hoa cong lên như chứa cả bầu trời rực rỡ, khiến cô bạn đưa nước ngẩn ngơ đến mức suýt làm rơi chai nước.
“Cảm ơn nhé, nhưng tớ có nước rồi.” Tạ Phỉ nhẹ nhàng từ chối.
“Hết Alpha, Beta đối xử tốt với cậu ta đã đành, sao đến cả Omega cũng thò lại gần thế kia? Giờ đang mốt yêu đương O x O à?” Hạ Lộ lẩm bẩm, vẻ mặt đầy thắc mắc. “Nhìn em gái kia kìa, bị từ chối mà trông muốn khóc đến nơi rồi.”
Cố Phương Yến im lặng, ánh mắt vẫn đóng đinh trên người Tạ Phỉ.
“Mức độ nổi tiếng đúng là không đùa được.” Hạ Lộ lại cảm thán.
Cố Phương Yến vẫn không đáp lời.
“Đẹp trai, dáng chuẩn, chơi bóng giỏi. Anh Cố ơi, hay là ngài nạp cậu ta vào hậu cung luôn đi? Học giỏi, không biết có biết nấu ăn không...” Hạ Lộ bắt đầu làm bà mối nhiệt tình, rồi bỗng "chửi thề" một tiếng: “Đệt, cái cậu Beta học kỳ trước tự tay làm chocolate hình đại bàng tặng cậu, giờ cũng gia nhập hội fan của Tạ Phỉ luôn rồi kìa!”
Cố Phương Yến cuối cùng cũng chịu nhả chữ: “Câm miệng.”
Tạ Phỉ cứ đi một bước lại phải từ chối một lời mời đưa nước. Cậu nhận ra trong số fan hâm mộ còn có cả "mama fan" – những người gọi cậu là "con trai" rồi đưa đủ loại sữa trái cây, nước dừa. Tạ Phỉ vốn quen làm "tổ tông" của người ta, giờ bị chăm như con mọn khiến cậu không biết nên khóc hay cười.
Cậu bắt đầu hối hận vì đã đi đánh bóng. Giờ thì người ngợm dính dớp, chỉ muốn đi tắm ngay lập tức.
Rời khỏi sân bóng, cậu thấy hai người đứng cách đó không xa. Bên trái là "tảng băng di động" Cố Phương Yến, bên phải là Hạ Lộ đang nháy mắt ra hiệu điên cuồng.
Ám chỉ cái gì? Ám chỉ ông nội cậu ấy à? Hay định xin sữa Vượng Tử của tôi? Tạ Phỉ nhướng mày. Hạ Lộ vẫn tiếp tục nháy mắt với tần suất chóng mặt.
Tạ Phỉ không hiểu nổi "mật mã" của Hạ Lộ, đành quay sang nhìn Cố Phương Yến. Anh liếc nhìn cậu một cái rồi quay sang bảo Hạ Lộ: “Cậu ta bảo cậu câm miệng đấy.”
Hạ Lộ trợn mắt: “Tớ đã nói câu nào đâu? Tạ Phỉ, sao cậu dám cáo trạng tớ!”
“Tớ có nói gì đâu, oan cho tớ quá.” Tạ Phỉ phì cười.
“Được thôi! Tớ đi, hai người cứ tự nhiên mà tâm sự.” Hạ Lộ thở dài định bỏ đi, nhưng mới được hai bước đã vội vàng quay lại núp sau lưng hai người.
“Cậu gặp ma à?” Tạ Phỉ cười, nhưng khi nhìn theo hướng đó, cậu cũng đứng hình luôn.
Lâm Húc Quân – kẻ muốn "kết giao" với cậu hôm trước – đang lù lù đi tới. Tạ Phỉ thoáng thẩn thờ, nghĩ bụng chắc Vưu Sâm lại chuẩn bị có tin hot để đăng rồi.
Cố Phương Yến và Tạ Phỉ đứng rất gần nhau, nhưng Lâm Húc Quân hoàn toàn coi Nam thần trường học như không khí, đi thẳng đến trước mặt Tạ Phỉ, chắn ngang giữa hai người.
“Vừa nãy tôi thấy em chơi bóng rồi, chơi rất tốt.” Lâm Húc Quân cúi xuống nhìn Tạ Phỉ, giọng đầy vẻ ôn nhu.
Tạ Phỉ chớp mắt: “Cảm ơn?”
Lâm Húc Quân đưa một cốc trà sữa có lớp kem béo ngậy ra trước mặt cậu: “Em không mang nước đúng không?”
Xung quanh, đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao về "chuyện tình ba người", "khí chất chính cung của Giáo bá"... Tạ Phỉ lùi lại một bước, đang định từ chối thì Lâm Húc Quân đã chặn họng: “Em không có nước.”
“Tôi có chứ.” Tạ Phỉ liếc nhìn Cố Phương Yến, lấy lại bình tĩnh.
“Ở đâu?”
Tạ Phỉ làm vẻ mặt nghiêm túc: “Cậu còn nhớ đoạn thơ tôi đọc trên sân thượng hôm nọ không? ‘Biển thì rộng, cậu là nước’. Bạn học Cố Phương Yến chính là biển cả của tôi, là nguồn nước của tôi đấy.”
Nói xong, cậu vẫy tay chào Lâm Húc Quân một cách dứt khoát: “Cảm ơn Giáo bá, chào thân ái và quyết thắng nhé!”
Âm lượng của cậu không hề nhỏ, khiến cả sân thể dục được một trận cười bò. Chính Tạ Phỉ cũng phải cố nhịn cười, nhanh chân bước đến cạnh Cố Phương Yến.
“Anh Cố.” Tạ Phỉ gọi khẽ. Cậu thực sự không biết Cố Phương Yến sẽ phản ứng thế nào. Nếu lúc này mà anh phũ cậu bằng một câu "tôi không quen" thì chắc Tạ Phỉ chỉ có nước đào lỗ chui xuống đất vì xấu hổ.
Cũng may, Cố Phương Yến không nói gì, chỉ lẳng lặng xoay người bỏ đi. Tạ Phỉ lủi thủi đi theo, một lúc sau mới nhận ra đây là đường ra nhà ăn. Cậu hơi ngạc nhiên nhưng cũng không tự luyến đến mức nghĩ anh đi theo mình.
Đến nhà ăn, Cố Phương Yến ra máy bán hàng tự động mua nước, còn Tạ Phỉ thì tạt vào quầy trà sữa. Cậu gọi một cốc nước ép dưa hấu không đường, ít đá rồi ngồi chờ.
Cố Phương Yến mua xong chai nước khoáng, Hạ Lộ cũng cầm lon Coca lon ton đi theo.
“Nói về couple thì tớ vẫn đẩy thuyền ‘Song Thảo’ của hai cậu nhất, nhưng khí chất của Lâm Húc Quân vừa nãy cũng không tồi đâu nhé.” Hạ Lộ vừa đi vừa luyên thuyên, rồi bỗng quay lại nhìn Tạ Phỉ, thắc mắc: “Mà tớ mới nghĩ ra, tặng trà sữa không phải là bài vỡ lòng khi theo đuổi người khác sao? Sao chưa bao giờ thấy cậu tặng cho anh Cố nhà tớ thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)