Đồng phục trường Nhất Trung là sơ mi trắng đơn giản. Người khác mặc vào thì trông sạch sẽ, năng động, riêng Cố Phương Yến khoác lên người lại toát ra cái vẻ lạnh lùng đến phát nghẹt, kiểu "người lạ chớ gần". Vừa rồi chạy bộ thể dục giữa giờ xong, hắn lười chẳng thèm cài hai cái cúc trên cùng, nhìn vừa phong trần lại vừa có chút quyến rũ chết người.
Hắn đứng tựa cửa, khẽ nhướng mày nhìn Tạ Phỉ. Ánh mắt hai bên chạm nhau trong giây lát, không ai nói câu nào.
Hạ Lộ đứng giữa nhìn trái ngó phải một hồi, liền tiến lên hai bước về phía Tạ Phỉ, làm bộ làm tịch hành lễ y hệt trong phim cổ trang: "Thần cứu giá chậm trễ, xin nương nương thứ tội."
"Làm Hoàng thượng phải chê cười rồi." Tạ Phỉ dựa vào bàn học, cười khiêm tốn rồi quay sang Hạ Lộ nói bằng giọng nghiêm túc: "Ta đã là nương nương đâu, cấp bậc hiện tại của ta cùng lắm chỉ là một tiểu chủ có thân phận thấp kém, không được sủng ái thôi."
Cái tên Hạ Lộ này cũng rất biết điều, lập tức đổi giọng: "Vậy xin tiểu chủ bớt giận."
Cố Phương Yến: "..."
Hắn nheo mắt nhìn "Da Đen" và "Khỉ Ốm" đang quỳ dưới đất, rồi dứt khoát xoay người đi ra ngoài.
"Ơ kìa, Hoàng Thượng~~~" Tạ Phỉ gọi với theo, tông giọng kéo dài đầy vẻ trêu chọc. Thấy Cố Phương Yến chẳng thèm dừng bước, cậu đổi chiêu: "Anh Cố ơi~~~"
Lúc này Cố Phương Yến mới chịu đứng lại, quay đầu nhìn Tạ Phỉ với ánh mắt đầy dấu hỏi: Lại còn chuyện gì nữa đây?
"Đã đến tận đây rồi, không ngồi chơi xơi nước một lát hãy đi?" Tạ Phỉ cười hì hì.
Mẹ nó, đến cũng đến rồi. Cố Phương Yến giữ vẻ mặt không cảm xúc.
"Đại ca!"
"Anh Tạ!"
Da Đen và Khỉ Ốm vẫn đang quỳ rạp dưới đất, vây quanh Tạ Phỉ: "Tụi em biến được chưa đại ca?"
Tạ Phỉ tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ơ, mấy cậu vẫn còn quỳ ở đây à?"
"Sau này bọn em thề không dám tìm khổ nữa đâu!"
"Chúc... chúc cậu và anh Cố trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!"
Hai thanh niên thề thốt vô cùng chân thành, chúc phúc xong liền dìu nhau đứng dậy. Đột nhiên, cửa trước phòng học bị ai đó đẩy mạnh một cái "rầm", thanh âm vang dội khiến hai đứa sợ đến mức... quỳ sụp xuống lại chỗ cũ.
"Nghỉ giữa giờ không chịu ra sân tập, tụ tập trong lớp làm cái gì!"
Người vừa xuất hiện là thầy chủ nhiệm biệt danh "Tôn Ngộ Không". Thầy trừng mắt nhìn một lượt từ Cố Phương Yến, Hạ Lộ rồi chốt hạ vào hai cái đứa đang quỳ: "Tôi nhớ hai em đâu phải học sinh lớp 11/10? Mà khoan, hai em lớp 12 đúng không? Quỳ ở đây làm trò gì!"
"Em... tụi em bị vấp chân bàn, té thôi ạ..." Da Đen và Khỉ Ốm muốn khóc mà không ra nước mắt.
"Bọn nó định bắt nạt bạn học, xong bị quả báo đấy thầy ạ!" Hạ Lộ oang oang cái miệng: "Em với Cố Phương Yến tới để giải cứu bạn hiền đây!"
"Còn chưa đầy một năm nữa là thi đại học, vậy mà các em suốt ngày chỉ biết lêu lổng. Tôi không phạt viết bản kiểm điểm nữa, chép hết từ vựng tiếng Anh và công thức toán một lần, sáng mai nộp lên bàn tôi!" Thầy Tôn trút hết cơn lôi đình lên đầu hai thanh niên lớp trên, tiến tới gần giáo huấn tiếp: "Còn nữa..."
Tạ Phỉ nhanh như chớp, như một chú thỏ con lẻn ra cửa sau, tiện tay đẩy Cố Phương Yến một cái. Thế là bộ ba Tạ Phỉ, Cố Phương Yến và Hạ Lộ cùng nhau chuồn khỏi lớp.
"Quay lại sân tập thật à?" Hạ Lộ hỏi.
"Theo kinh nghiệm của tớ, thầy Tôn sẽ không lục soát nhà vệ sinh đâu." Tạ Phỉ nói nhỏ.
Hạ Lộ kinh ngạc: "Đệt, cậu mới chuyển trường mấy ngày mà nắm thóp thầy kỹ thế?"
"Tại danh tiếng thầy lẫy lừng quá mà." Tạ Phỉ nhún vai, "Tớ cũng có muốn thế đâu."
Hạ Lộ sực nhớ đến cảnh chiều hôm nọ Tạ Phỉ tỏ tình trên sân thượng, còn thầy Tôn thì vung "Gậy Như Ý" (cái thước dạy học) chạy huỳnh huỵch dưới sân, liền cười rung cả người. Cố Phương Yến đi phía sau, mặc kệ hai đứa dở hơi đang nói nhảm.
Đi được một đoạn, Tạ Phỉ bỗng quay đầu: "Hai cậu qua đó là vì biết tớ bị người ta tìm tới 'dạy dỗ' đúng không?"
Cố Phương Yến nhìn Tạ Phỉ, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Đôi mắt hắn rất đẹp, dáng mắt dài, màu mắt nhạt như hổ phách, trông vừa bình thản vừa lạnh lùng.
Cố Phương Yến lạnh lùng: "Khỏi."
Cả đám đi tới cuối hành lang phía Tây. Loa phát thanh vừa tắt, học sinh từ sân tập bắt đầu ùa về khu dạy học. Tạ Phỉ áp dụng đúng tôn chỉ "cái gì đến cũng phải đến", rẽ vào nhà vệ sinh một lát.
Tiết sau là môn Toán, giáo viên sẽ trả bài kiểm tra hôm trước. Tạ Phỉ còn chưa kịp chép đáp án thì Hạ Lộ đã hào phóng vung tay: "Khỏi chép, lấy bài thi của tớ mà xem, bao đúng 100%."
Tạ Phỉ hí hửng nhận lấy, ai dè mở ra mới thấy đây là bài thi của Cố Phương Yến. Có đúng hết không thì chưa biết, nhưng phải công nhận chữ của "Hot boy trường" đẹp thật.
Tạ Phỉ xoay bút một vòng, rất thuận tay chấm ngay một điểm A đỏ chói lên đầu trang, sau đó mới đối chiếu với lời giải của giáo viên.
• Phần trắc nghiệm: Bỏ trống 3 câu. Trừ điểm!
• Phần điền khuyết: 2 câu dễ quá nên không thèm viết. Trừ điểm!
• Phần tự luận: Các bước giải tắt ngấu tắt nghiến. Trừ điểm!
• Câu cuối: Cố bạn học chỉ viết đúng vài cái công thức rồi phang luôn đáp án. Trừ điểm, trừ điểm hết!
Xác suất đúng thì cao thật, cứ viết là đúng, nhưng mà lười quá mức quy định. Tổng kết lại chỉ được 119 điểm, Tạ Phỉ liền gạch cái điểm A lúc nãy đi, thay bằng điểm B.
Viết xong chữ B, cậu mới giật mình nhận ra: Bài này tí nữa phải trả cho Cố Phương Yến, mà mình lại đi cầm bút đỏ chấm điểm "dạo" như đúng rồi. Chuyện này không chỉ là không tốt, mà là "tới công chuyện" luôn.
Tạ Phỉ mím môi, vừa lúc chuông tan học vang lên. Cậu giả bộ bình thản, nhìn bài thi rồi nghĩ bụng: Hay là... thôi đừng trả nữa nhỉ?
Thấy Hạ Lộ chưa giục, cậu liền gập bài thi lại, nhét xuống dưới chồng sách như chưa từng có cuộc chia ly.
Hai tiết học còn lại của buổi sáng, Tạ Phỉ chìm đắm trong đống công thức Hóa học vô cơ. Vưu Sâm nhắn tin hỏi trưa nay ăn gì.
Cái điệp khúc "Sáng ăn gì, trưa ăn gì, tối ăn gì" đúng là nỗi trăn trở thiên cổ của nhân loại. Bình thường ra căng tin nhìn thực đơn chọn đại là xong, nhưng đồ ăn căng tin Nhất Trung chỉ được cái mã, mấy món ngon thì vừa bưng ra đã bị "cướp sạch" trong vòng một nốt nhạc. Tạ Phỉ từng trải nghiệm món sườn xào chua ngọt không ngọt cũng chẳng chua mà lại còn mùi thum thủm một lần, thề không có lần thứ hai.
"Ăn đại đi." Tạ Phỉ trả lời, "Nghe bảo có quán mới mở gần cổng trường kìa."
Vưu Sâm - một kẻ không có chính kiến: "Ok luôn, triển!"
Chuông tan học vừa reo, lũ nhóc đói bụng lao ra khỏi lớp với vận tốc ánh sáng. Tạ Phỉ không vội, thong thả dọn dẹp bàn học. Vừa ra đến cửa lớp thì một bạn học gọi lớn: "Tạ Phỉ, có người tìm!"
Tạ Phỉ cứ ngỡ có người đến đòi bài thi Toán, nhưng nghĩ lại nếu là Hạ Lộ thì cậu ta sẽ đi cửa sau cho nhanh, mà tầm này chắc đang bận chạy đi ăn rồi. Cậu nghi hoặc cất nốt vở vào cặp, nhắn cho Vưu Sâm một tin rồi mới bước ra ngoài.
Đứng ở cửa là một Alpha cao khoảng 1m85, không mặc đồng phục trường mà diện nguyên bộ đồ bóng rổ. Body săn chắc, mặt mũi cũng khá điển trai, nụ cười trông rất tỏa nắng. Tạ Phỉ thấy hơi quen mắt nhưng chịu chết không nhớ nổi tên.
"Lâm Húc Quân, lớp 12." Đối phương tự giới thiệu.
À, thì ra là "Đại ca" xếp hạng 2 trong danh sách những nhân vật không nên đụng vào ở Nhất Trung. Vưu Sâm từng gửi ảnh tên này cho cậu xem rồi, chắc do không ăn ảnh nên ngoài đời trông hắn bảnh hơn nhiều. Tạ Phỉ chợt hiểu ra, có lẽ Lâm Húc Quân không được làm "Hot boy trường" chỉ vì cái danh hiệu đó ở Nhất Trung trước giờ mặc định dành riêng cho một người duy nhất thôi.
Tạ Phỉ "À" một tiếng, gật đầu: "Hóa ra là Đại ca Quân. Cậu tìm tôi vì chuyện cô em gái nuôi của cậu à?"
"Em đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn xem thử Omega có thể hạ gục hai thằng Alpha lão Liễu và Chu nhi đến mức không kịp trở tay trông thế nào thôi." Thái độ của đại ca xem chừng khá ôn hòa.
Tế ra Tạ Phỉ chẳng thấy căng thẳng tí nào, cậu nhún vai, lách qua người hắn đi về phía cầu thang: "Thế giờ thấy rồi đấy."
Nhưng mới đi được hai bước, đại ca đã lên tiếng: "Em khác hẳn mấy Omega khác. Có hứng thú về làm người của tôi không?"
"Cái gì cơ?" Tạ Phỉ ngơ ngác.
"Không phải rủ đi đánh nhau đâu." Lâm Húc Quân bước tới, "Nghe nói em thích Cố Phương Yến, nhưng xưa nay hắn chưa từng chấp nhận ai. Cơ hội của em thấp lắm, hay là bỏ cuộc sớm đi, về bên tôi này."
Tạ Phỉ lùi lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Húc Quân rồi bật cười: "Ý cậu là... làm người yêu cậu á?"
"Chính xác." Lâm Húc Quân cũng cười theo.
"Đại ca các cậu tìm người yêu nhanh như chớp thế à?" Tạ Phỉ nhướng mày.
"Ngày đầu tiên em tới đây đã dùng loa tỏ tình với Cố Phương Yến rồi, tính ra em còn nhanh hơn tôi đấy." Lâm Húc Quân vặc lại.
Tạ Phỉ nhìn đối phương, bỗng thấy buồn cười: "Tính ra hai đứa mình cũng hợp nhau phết nhỉ?"
Lâm Húc Quân nghiêm túc: "Vậy, tôi làm bạn trai em được không?"
Cái kịch bản gây sốc này khiến đám đông ngoài hành lang dừng lại hóng hớt từ xa. Vưu Sâm từ tầng trên đi xuống, tay đang cầm ly trà sữa húp dở, nghe xong câu đó liền phun thẳng một ngụm ra ngoài. Dưới ánh nắng, mấy tia nước bắn ra trông cứ như hiệu ứng lấp lánh trong phim vậy.
Tạ Phỉ liếc Vưu Sâm một cái rồi quay lại từ chối đại ca: "Rất tiếc, không được."
"Tại sao?"
"Vì chưa có nền tảng tình cảm." Tạ Phỉ dứt lời liền kéo Vưu Sâm xuống lầu.
Lâm Húc Quân đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Tạ Phỉ, cười nhẹ: "Được thôi, vậy tôi sẽ từ từ theo đuổi em."
Bị trì hoãn mất mấy phút, khu ẩm thực đã đông nghịt người. Tạ Phỉ và Vưu Sâm lượn một vòng, các tiệm cơm ven đường cũng chẳng còn chỗ chen chân.
"Hay mình bắt xe sang trạm kế tiếp đi, bên đó có quán đồ Tứ Xuyên chuẩn vị lắm." Vưu Sâm vừa lướt điện thoại vừa gợi ý.
"Duyệt." Tạ Phỉ đồng ý ngay.
Vì mấy con đường quanh trường cấm xe vào sâu, Tạ Phỉ mở app đặt xe rồi cùng Vưu Sâm đi bộ ra ngoài. Vừa đi được một đoạn, Vưu Sâm bỗng thốt lên: "Đậu xanh rau má!"
"Gì thế?" Tạ Phỉ quay đầu.
Vưu Sâm: "Trên diễn đàn trường đang có bài bóc phốt cậu với Lâm Húc Quân kìa, tiêu đề là: 'Tớ yêu cậu, cậu yêu anh ta, anh ta chẳng yêu ai'."
Nói xong, Vưu Sâm thấy sai sai nên sửa lại: "À không, là chuyện tình tay ba của các cậu đấy!"
Nếu Tạ Phỉ mà đang cầm ly trà sữa, chắc cậu cũng phun ra một ngụm như Vưu Sâm lúc nãy rồi.
Tác giả có lời muốn nói: Anh Cố: Chắc tại tôi chưa vung đao nên các người tưởng tôi hiền nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
