Trần nhà và tường trắng toát, đèn huỳnh quang cùng ánh nắng ngoài cửa sổ hắt vào sáng choang. Điểm đen duy nhất trong căn phòng chính là cái màn hình TV tắt ngóm treo trên vách, trông lạc quẻ hoàn toàn với xung quanh.
Tạ Phỉ ngồi trên giường, bốn mắt nhìn nhau với Cố Phương Yến.
"Mà này, sao cậu lại ở đây?" Tạ Phỉ mới tỉnh, cơn phát tình giả đã dịu bớt nhưng tay chân vẫn bủn rủn, giọng nói chậm rì rì, mặt mũi vẫn còn ngơ ngác.
Cố Phương Yến định chuồn lẹ thì bác sĩ cầm xấp báo cáo sải bước đi vào: "Bệnh nhân giường 25 tỉnh rồi à? May quá, để tôi trao đổi tình hình với người nhà chút."
Người nhà? Nhìn chúng tôi giống anh em lắm à? Tạ Phỉ liếc Cố Phương Yến một cái. Vì bác sĩ đã vào nên "anh bạn người nhà" bất đắc dĩ kia đành phải đứng lại.
Bác sĩ chẳng thèm để ý màn giao lưu ánh mắt của hai đứa, vào thẳng vấn đề: "Cậu là người từng nằm viện vì rối loạn tin tức tố đúng không?"
Tạ Phỉ nhíu mày: "Bệnh cũ tái phát ạ?"
"Không hẳn." Bác sĩ xua tay. "Tôi vừa hội chẩn xong. Thể chất cậu có biến dị, cụ thể là tuyến thể Omega của cậu bắt đầu kháng thuốc ức chế. Cú ngất vừa rồi là do sốc thuốc đấy."
"Giờ thì hay rồi, ngưỡng chịu đựng tin tức tố của cậu tăng vọt, mấy loại thuốc ức chế ngoài thị trường coi như phế vật với cậu. Dùng vào là buồn nôn, tay chân bủn rủn, thậm chí là ngất xỉu như lúc nãy. Nói cách khác, muốn vượt qua kỳ phát tình an toàn, cậu bắt buộc phải nhờ Alpha giúp đỡ."
Nhờ Alpha giúp đỡ theo cách nào thì... ai cũng hiểu, chỉ có người trong cuộc là thấy bế tắc.
Tạ Phỉ thấy khó thở thực sự, cậu nhìn trân trân vào tờ báo cáo, rồi quay sang Cố Phương Yến: "Người thân ơi, véo tớ một cái đi, tớ nghi mình đang gặp ác mộng quá."
Cố Phương Yến nghe xong "bệnh án" oái oăm này, định bụng tránh đi cho lịch sự nhưng không kịp. Nghe Tạ Phỉ gọi hai tiếng "người thân", hắn đanh mặt lại: "Tỉnh lại đi, là thật đấy."
"Không có cách chữa ạ?" Tạ Phỉ thiết tha nhìn bác sĩ.
"Y học hiện đại chưa cập nhật phương án cho ca này." Bác sĩ đẩy gọng kính. "Cậu đang dậy thì quá đà, kỳ phát tình sẽ nhảy loạn xạ không cố định đâu. Tốt nhất mỗi tháng đi kiểm tra một lần. À, nhớ báo cho bố mẹ hai đứa biết, và tuyệt đối đừng đụng vào thuốc ức chế nữa."
Bác sĩ đi rồi, Tạ Phỉ ngồi thẫn thờ nhìn sàn nhà, bắt đầu công cuộc chất vấn nhân sinh:
"Đã là năm 9102 rồi, sao Omega vẫn còn phải phát tình như động vật thế này?" "Kỳ phát tình là thứ mà con người nên trải qua à? Rõ ràng là không!" "Tại sao mình không phải là Beta nhỉ? Làm Beta có phải đời nở hoa rồi không?"
Cố Phương Yến nhìn cái bộ dạng "vô tri" ấy, không nhịn được mà huơ tay trước mặt cậu: "Tỉnh lại đi thiếu gia, bớt mơ mộng lại."
Tạ Phỉ vẫn bất động như tượng. "Tôi về đây." Cố Phương Yến xoay người định đi.
"Đợi đã!" Tạ Phỉ bừng tỉnh, vươn tay kiểu "Nhĩ Khang" giữ người lại. "Gì?"
Vẻ mặt Tạ Phỉ nghiêm túc đến lạ: "Bạn học Cố, trước khi rời khỏi đây, chúng ta cần ký một bản hiệp nghị bảo mật." Cậu làm động tác cứa cổ đầy đe dọa: "Nếu cậu hé răng nửa lời về chuyện hôm nay... cậu sẽ trở thành vong hồn dưới đao của tớ."
Cố Phương Yến xoay điện thoại, híp mắt: "Tôi nhớ có ai đó hôm qua còn cầm loa đọc thơ trên sân thượng cơ mà?"
"Chuyện nào ra chuyện nấy!" Tạ Phỉ cãi chày cãi cối, "Vợ chồng còn sát hại nhau được, huống chi chúng ta mới đang ở giai đoạn tớ đơn phương thích cậu."
Cố Phương Yến không thiếu người tỏ tình, nhưng kiểu "tỏ tình dọa giết" này thì đúng là lần đầu. Hắn chợt thấy Hạ Lộ nói đúng, Tạ Phỉ này thú vị thật. Hắn nén cười, mặt lạnh tanh: "Tôi không nói đâu."
"Không, phải ký giấy trắng mực đen!" Tạ Phỉ kiên trì.
Cố Phương Yến nhìn cái bộ dạng nếu không ký sẽ "vác đao tới nhà" của cậu, đành tặc lưỡi: "... Được rồi."
Hắn lục cặp sách lấy giấy tờ hộ Tạ Phỉ. Tạ Phỉ lấy giấy bút, lên mạng tra mẫu rồi soạn hẳn hai bản. Cậu còn bẻ cả cái bút đỏ ra dặn: "Ký xong phải điểm chỉ nữa. Không có mực dấu thì dùng tạm mực bút đỏ đi."
"..." Cố Phương Yến chỉ biết thở dài.
Ký xong cái "hiệp ước bán thân" à nhầm, hiệp nghị bảo mật, Cố Phương Yến biến mất dạng. Tạ Phỉ thong thả làm thủ tục xuất viện, đi ăn một bữa ngon lành rồi mới mò về trường đúng lúc chuông vào lớp.
Tiết Ngữ văn, giáo viên khá hiền. Tạ Phỉ dùng chồng sách cao ngất làm pháo đài để lén lướt điện thoại. Cái nhóm "Liên minh thất tình" đang réo tên cậu điên cuồng. Đang định thoát nhóm cho rảnh nợ thì một tin nhắn từ bạn cùng lớp nhảy ra:
"Lúc nãy Giáo thảo sang lớp lấy cặp cho cậu, chuyện hai người 'biến mất' cả buổi sáng đã lọt tai 'em gái mưa' của Giáo bá rồi. Cô ta đang kéo người tới 'hỏi thăm' cậu đấy, tối về nhớ cẩn thận, đừng có đi lẻ nhé!"
Thời đại nào rồi còn chơi trò anh trai mưa với em gái nuôi? Tạ Phỉ nhắn tin cảm ơn rồi quăng ra sau đầu.
Tác dụng phụ của thuốc vẫn còn, Tạ Phỉ ngủ gà ngủ gật cả buổi chiều. Tan học, cậu bạn Vưu Sâm nghe tin đồn nên nhất quyết đòi đưa cậu về. Thấy trạm xe buýt đông nghẹt, Vưu Sâm tự quyết định bắt taxi cho Tạ Phỉ.
Về đến nhà, "sinh vật sống" duy nhất đón cậu vẫn là con robot hút bụi ngốc nghếch đang kẹt ở góc tường. Tạ Phỉ giải cứu nó rồi chậm rãi đi theo sau như một cái đuôi.
Đột nhiên, cửa mở. Tiếng cười nói của một gia đình ba người vang lên. Nhưng khi thấy Tạ Phỉ đứng trong phòng khách, không khí lập tức đóng băng.
Cậu em trai 11 tuổi, đeo hộp đàn sau lưng, cố nặn ra nụ cười: "Anh, em đi thi về rồi đây."
Tạ Phỉ liếc nhìn, không đáp, lẳng lặng cầm lon Coca quay đi. "Em trai con đạt giải Nhì đấy." Tạ Phong Minh — bố cậu — dẫm lên tấm phim chụp CT của Tạ Phỉ vứt ở tủ giày, thản nhiên thay dép. "Thầy bảo chỉ tại cây đàn của nó không bằng người ta thôi. Dù sao con cũng không chơi nữa, đưa cây đàn của con cho em đi."
"Muốn đàn à?" Tạ Phỉ cười khẩy. "Đàn cổ danh tiếng đấy, giá thị trường 50 vạn. Nể tình người quen, giảm giá 10% còn 45 vạn, đưa tiền đây rồi lấy."
Mặt ông bố đen như đít nồi. Tạ Phỉ cười lạnh một tiếng rồi vào phòng, sập cửa khóa trái. Cậu nhìn mình trong gương, không cảm xúc, rồi kéo rèm lại. Cạnh cửa sổ là máy chơi game và hộp đàn violin màu đen — di vật của mẹ cậu.
Cậu vùi đầu vào game đến khuya, hôm sau đương nhiên là đi học muộn. Giờ giải lao, phòng học chỉ còn mình Tạ Phỉ đang nhẩn nha chép bài Tỳ bà hành. Đột nhiên, cửa sau bị đá bay cái "rầm".
Hai thanh niên bước vào, một gầy như khỉ, một đen nhẻm. "Tạ Phỉ đúng không?" Tên Da Đen gác chân lên bàn, nghênh ngang hỏi.
"Em gái nuôi của Giáo bá phái các anh tới à?" Tạ Phỉ đặt bút xuống, bình thản ngẩng đầu. "Biết thế là tốt. Dám léng phéng với người của chị Kim, mày chán sống rồi."
"Ồ, định diễn 'Cung Đấu Truyện' giữa sân trường đấy à?" Tạ Phỉ cảm thán, rồi nghi hoặc: "Mà không biết hai vị đây giữ chức gì trong cung nhỉ? Thái giám hay tay chân của nương nương?"
Tên Khỉ Ốm điên tiết: "Mẹ mày—" Hắn định lao lên thì tên Da Đen ngăn lại: "Ở trường không tiện. 8 giờ 15 ra..."
Tạ Phỉ ngắt lời: "Hẹn hò gì cho mệt? Camera sau này hỏng rồi, đánh luôn tại đây đi."
Dứt lời, cậu ra tay nhanh như chớp, túm tay tên Da Đen lôi tuột xuống bàn, bồi thêm một cú đá vào khuỷu chân khiến hắn quỳ sụp xuống. Tên Khỉ Ốm lao vào cũng bị cậu dùng kỹ thuật bẻ khớp tay, rồi tặng thêm một cước cho hai anh em nằm đo sàn một chỗ.
Dưới sân thể dục, sau khi chạy hùng hục, cả trường đang nhảy điệu zombie. Hạ Lộ check WeChat xong thì hốt hoảng kéo tay Cố Phương Yến: "Chết rồi! Tay chân của Lâm Húc Quân đang ở lớp 11/10 định xử Tiểu Tạ kìa!"
Cố Phương Yến rũ mắt: "Lâm Húc Quân là ai?" "Giáo bá khối 12 đấy! Chắc chắn là con em gái nuôi của hắn ghen tuông vớ vẩn rồi. Tạ Phỉ là một Omega yếu đuối, lại còn đang ốm, chắc giờ đang sợ đến phát khóc mất thôi! Cậu không đi cứu người ta là không có lương tâm đâu đấy!"
Cố Phương Yến không nói gì, nhưng đôi lông mày khẽ nhíu lại. Cả hai nhanh chóng rời sân, chạy thẳng lên lầu ba.
Cửa sau lớp 11/10 mở toang. Cố Phương Yến bước vào, đập vào mắt hắn không phải cảnh Omega bị bắt nạt, mà là hai gã Alpha đang rên rỉ dưới đất, còn Tạ Phỉ thì đứng khoanh tay đầy quyền lực.
Khỉ Ốm mếu máo: "Nhục quá! Mình là Alpha mà bị một Omega đánh ra nông nỗi này!" Da Đen thì nhìn Tạ Phỉ với ánh mắt sùng bái: "Đại ca... à không, ba ba! Trước ngài lăn lộn ở đâu thế? Có nhận đệ tử không?"
Cái cậu Omega "yếu đuối đáng thương" trong lời kể của Hạ Lộ tặc lưỡi ghét bỏ. Thấy Cố Phương Yến xuất hiện, Tạ Phỉ sững người một giây rồi nở nụ cười rạng rỡ:
"Ô kìa Hoàng thượng, ngài ngự giá thân chinh tới đây thăm thiếp đấy à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
