Trong hội trường lớp tự học.
Bốn phía đều là tiếng thảo luận bài vở rầm rì, cái không khí này vốn đã có tác dụng thôi miên cực mạnh, cộng thêm việc thuốc cảm bắt đầu phát huy tác dụng khiến đầu óc Tạ Phỉ mụ mị. Cậu vừa cầm bút viết được hai hàng chữ thì cái đầu đã muốn "chiếm đóng" luôn cuốn sách bài tập.
Bên tai truyền đến tiếng bút sột soạt đều đặn, là Cố Phương Yến đang giải Toán. Lý trí nhắc nhở Tạ Phỉ rằng: Học bá người ta còn đang nỗ lực, mày không được lấy cái cớ cảm mạo ra để lười biếng. Mục tiêu của mày là đánh bại Cố Phương Yến, trở thành người đàn ông đứng đầu khối cơ mà! Nhưng hiện thực quá tàn khốc, Tạ Phỉ thực sự buồn ngủ đến mức hai mí mắt cứ đánh nhau liên hồi.
Trong đầu cậu hiện ra một thiên thần và một ác quỷ. Thiên thần bảo: "Ngủ đi, ngủ đi, phải nghỉ ngơi dưỡng sức đã. Chờ thời cơ chín muồi rồi dùng một chân đá văng Cố Phương Yến." Ác quỷ gật đầu lia lịa: "Đúng đấy, đúng đấy!"
Thế là Tạ Phỉ yên tâm thoải mái định đánh một giấc, ai ngờ đúng lúc này điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật. Không chỉ làm phiền chính mình mà còn quấy nhiễu "con dân" xung quanh, Tạ Phỉ đành phải lôi nó ra.
Màn hình sáng choang, tin nhắn nhảy lên liên tục —— chẳng biết ai đã kéo cậu vào một nhóm WeChat.
Tạ Phỉ chỉnh thông báo sang chế độ im lặng rồi mới nhấn vào xem. Là lớp trưởng tạo nhóm, cậu phải kéo một đoạn dài lịch sử trò chuyện mới biết mọi người đang bàn về giải thi đấu bóng rổ.
"Cậu..." Tạ Phỉ ngẩng đầu, định hỏi "Trường các cậu", nhưng nhìn thấy mặt Cố Phương Yến thì nuốt lại, sửa miệng: "Trường mình còn có hạng mục thi đấu bóng rổ cơ à?"
Cố Phương Yến "Ừ" một tiếng nhẹ hẫng.
"Lớp các cậu cũng nhận được thông báo rồi hả?" Hạ Lộ thò đầu qua hóng hớt, "Tiểu Tạ, để tớ nói cho mà nghe, trường mình không chỉ có bóng rổ đâu, còn có bóng đá, bóng bàn, thi hùng biện tiếng Anh, thiết kế đồng phục lớp, quay phim ngắn, thậm chí là cả... thi nấu lẩu nữa cơ."
"Mấy cái trước tớ còn hiểu được, nhưng thi nấu lẩu là cái quỷ gì?" Tạ Phỉ kinh ngạc hỏi.
"Trường mình có Câu lạc bộ Lẩu, mùa đông năm ngoái có tổ chức bình chọn đấy." Hạ Lộ tiếc nuối lắc đầu, "Đáng tiếc tớ đến hơi muộn, chỉ nếm được có hai miếng."
Tạ Phỉ không khỏi cảm thán: "Hoạt động ngoại khóa của các cậu phong phú thật đấy."
"Đặc sắc của Nhất Trung mà!" Hạ Lộ giơ ngón tay cái, nhưng sau đó lại nhún vai: "Cơ mà cũng chỉ học kỳ 1 mới nhiều trò thế thôi, sang học kỳ 2 là chỉ có học, học và học —— À, cuối năm còn có đại nhạc hội mừng Tết Nguyên Đán nữa."
Dù sao thì nhờ điểm này mà thiện cảm của Tạ Phỉ dành cho Nhất Trung tăng lên đáng kể.
Cậu quay lại sự chú ý vào nhóm WeChat. Bạn bàn trước tag cậu hỏi có muốn chơi ở vị trí hậu vệ không. Tạ Phỉ không bài xích mấy hoạt động tập thể này, suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Tớ ném 3 điểm khá ổn nhưng thể lực không trụ nổi cả trận đâu.”
Có người lập tức rep: “Không sao không sao, lúc đó tớ vào thay cho!”
Mọi người bắt đầu phân chia vị trí, đến khi chốt xong xuôi lớp trưởng mới ngoi lên: “Vậy tớ đặt lịch sân tập trước cho mấy cậu nhé.”
Cả đám đồng thanh cảm ơn, Tạ Phỉ cũng phụ họa một câu rồi ngẩng đầu lên. Cố Phương Yến vẫn đang vùi đầu vào sự nghiệp làm đề, Tạ Phỉ lấy bút chọc chọc vào cánh tay hắn, hỏi: "Anh Cố ơi, cậu có tham gia không?"
"Có." Cố Phương Yến đáp thấp.
Đáy mắt Tạ Phỉ hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Cố Phương Yến nhướng mày: "Phản ứng đó là ý gì?"
"Tớ cứ tưởng thiết lập tính cách của cậu là kiểu không bao giờ tham gia mấy hoạt động tập thể cơ." Tạ Phỉ cười hì hì, "Vậy chẳng phải chúng mình có nhiều cơ hội chạm mặt sao?"
"Cố ca của tụi này là MVP năm ngoái đó! Một tay dẫn dắt tụi này giành cúp quán quân luôn!" Hạ Lộ lại quay xuống nhiều chuyện, sau khi tâng bốc xong thì vẻ mặt lại trở nên tiếc nuối: "Cậu có đội rồi hả? Vừa nãy trong nhóm bọn tớ còn bàn xem có nên kéo cậu về đội không, cậu ném 3 điểm chuẩn quá mà." Nói đoạn cậu ta chợt nhớ ra gì đó, thở dài: "Haizz, cậu phải đấu cho lớp cậu rồi đúng không?"
"Có thể đấu cho lớp khác được à?" Tạ Phỉ hỏi lại.
"Quy định không cứng nhắc lắm đâu, cũng không phải lớp nào cũng đủ người tham gia mọi hạng mục." Hạ Lộ nói, rồi bắt đầu khoe khoang: "Năm ngoái có một đội liên quân khối 11, 12, còn lôi kéo được cả một người trong đội trẻ chuyên nghiệp vào nữa. Kết quả sao —— vẫn bại dưới tay anh Cố của bọn này thôi."
Tạ Phỉ vỗ tay: "Anh Cố trâu bò thật sự."
"Cái người ở đội chuyên nghiệp được mời tới là Lâm Húc Quân đó." Hạ Lộ bổ sung thêm.
Cậu đột nhiên nhắc tới hắn làm gì? Nhìn tôi với hắn giống như có quan hệ chắc? Vẻ mặt Tạ Phỉ đầy vẻ khó hiểu.
Hạ Lộ nghiêm mặt dạy bảo: "Tạ tiểu chủ, cậu phải nhớ cho kỹ, người cậu thích là Hoàng thượng của bọn tớ, không được chạy đi thích mấy cái Alpha 'loạn thất bát táo' khác đâu đấy..."
Cố Phương Yến hơi nâng mắt, cắt ngang: "Hạ Lộ."
"Có nô tài!"
"Làm đề của cậu đi." Giọng Cố Phương Yến lạnh lùng.
"Đại thái giám" Hạ Lộ sờ sờ mũi, đáp một tiếng "Dạ" rồi quay lên.
Tạ Phỉ cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân, nén cười nói: "Tớ không có thích Lâm Húc Quân, cũng chẳng hứng thú gì với kiểu người như cậu ta."
Vài giây sau, điện thoại Tạ Phỉ hiện thông báo mới từ Hạ Lộ: “Tiểu Tạ, tớ thực sự rất tin tưởng cậu, tớ cảm giác anh Cố cũng có ấn tượng tốt với cậu đấy.”
Tạ Phỉ thầm chửi trong lòng: Chắc mắt cậu mù rồi, số câu Cố Phương Yến đáp lại tôi gộp lại còn không bằng số câu cậu vừa nói với tôi nữa, đến giờ WeChat còn chưa thèm cho, quan hệ chắc chỉ tốt hơn người dưng một chút thôi. Tuy nhiên, vì phép lịch sự, Tạ Phỉ vẫn gửi một chiếc icon thể hiện lòng biết ơn.
Tan học về nhà, Tạ Phỉ theo thói quen đi vòng qua con robot hút bụi, tắm nước ấm rồi uống thuốc ngủ. Sau một đêm, cơn sốt đã lùi, bệnh cảm cũng đỡ được bảy tám phần.
Hiệu suất làm việc của lớp trưởng lớp Tạ Phỉ nhanh như sấm giật, hôm trước bảo đặt sân, hôm sau đã có kết quả. Tuy nhiên thời gian sau giờ học có hạn, nên họ chỉ có thể tận dụng tiết Thể dục và tiết hoạt động chiều để tập luyện.
Kết quả khá khả quan. Sau vài trận đấu nội bộ, người dẫn đầu là cậu bạn bàn trước của Tạ Phỉ tên Khương Thụ, một Beta. Họ hẹn đấu giao hữu với lớp của Cố Phương Yến vì hai lớp có tiết Thể dục chung.
Hôm nay trời mưa, tiết Thể dục chuyển thành hoạt động tự do trong nhà. Cả lớp đang chán đến mức nằm vật vã thì nghe tin này, ai nấy đều phấn chấn hẳn lên.
Trận chung kết năm ngoái, cảnh Cố Phương Yến dẫn đội lớp 1 đánh bại đội của Đại ca trường mời về vẫn còn rành rành trước mắt. Gần như cả lớp đều vỗ tay hoan hô, kéo nhau xuống sân bóng rổ trong nhà, còn hăng hái hơn cả mấy người trực tiếp thi đấu.
Khương Thụ thấy cảnh này thì khóe miệng giật giật: "Biết thế tớ nhắn mật trong nhóm thôi, giờ cả đám kéo tới cổ vũ Cố Phương Yến, chúng mình thành diễn viên quần chúng hết."
"Đối mặt với hiện thực đi anh Khương, thế giới này nhìn mặt mà sống mà." Tạ Phỉ vỗ vai an ủi.
"Haizz, tớ quên mất, cậu cũng thích Cố Phương Yến." Khương Thụ bĩu môi, sau đó nhìn Tạ Phỉ đầy ẩn ý: "Tiểu Tạ, lát nữa đối đầu với hắn, tuyệt đối không được mềm lòng, càng không được nhường, nghe rõ chưa?"
Tạ Phỉ chỉ "Ừ" một tiếng rồi cùng đoàn người ra khỏi phòng.
Ai ngờ Cố Phương Yến... không tới. Sân bóng lập tức tràn ngập tiếng kêu rên oán thán.
Một số người theo tôn chỉ "đã đến thì thôi cứ ở lại", tìm chỗ ngồi xuống xem, số khác thấy mất hứng định bỏ về. Nhưng cũng có mấy cô bạn kéo tay nhau bảo: "Hotboy không đến thì thôi, được xem con trai cưng của chúng mình chơi bóng cũng hạnh phúc rồi!"
Nói xong còn hô vang tên Tạ Phỉ, thấy cậu nhìn qua là thi nhau bắn tim.
Tạ Phỉ chắp tay cảm ơn: "Cảm ơn các chị em, lần này không cần tặng sữa trái cây với nước dừa nữa đâu nha."
"Thế cậu muốn uống gì?" Các nữ sinh hỏi vọng lại.
Tạ Phỉ đã quen thân với cả lớp nên cũng chẳng khách sáo: "Nông Phu Sơn Tuyền đi, không cần nhiều đâu, chín mười chai là đủ rồi."
Các nữ sinh: "Được được, mua hẳn cho các cậu một thùng luôn!"
Cả đội khởi động ngoài sân một chút. Một Omega có thiên khiếu vận động như Tạ Phỉ không nhiều, tính cả hai đội cũng chỉ có mình cậu. Nhưng Tạ Phỉ chẳng thấy có gì không tự nhiên, giãn cơ xong liền nhặt bóng tìm cảm giác ném rổ.
Trận đấu bắt đầu.
Người lớp 1 biết Tạ Phỉ ném 3 điểm rất chuẩn nên cắt cử Hạ Lộ kèm chặt cậu. Hạ Lộ đầy tự tin, nhưng thân thủ Tạ Phỉ quá linh hoạt, lách người vượt qua trong nháy mắt, đón bóng rồi lên rổ cực kỳ mượt mà.
Quả bóng vẽ một đường cong hoàn mỹ rồi rơi vào rổ. Điểm số thay đổi, Tạ Phỉ quay sang huýt sáo với Hạ Lộ một cái.
"Tạ Tiểu Phỉ, cậu chẳng nể mặt tớ tí nào luôn!" Hạ Lộ cười mắng.
Tạ Phỉ nhún vai: "Thi đấu là nhất, bạn bè là mười."
Trận đấu tiếp tục. Thời gian một tiết học không đủ cho một trận đấu chính thức nên họ chỉ đấu hai hiệp. Tạ Phỉ đánh xong hiệp đầu thì ra nghỉ để bạn khác vào thay, cậu ngồi bên cạnh uống nước quan sát.
Hiệp hai bắt đầu, Hạ Lộ cũng ra sân nghỉ. Cậu ta ngồi cạnh Tạ Phỉ, nhận chai nước từ lớp bên kia đưa tới, vừa nhấp một ngụm thì thấy đám đông vây xem bỗng trở nên cuồng nhiệt, tiếng gọi tên Cố Phương Yến vang trời.
Hạ Lộ nhìn về phía cửa, vốn không tin Cố Phương Yến sẽ tới vào lúc này, kết quả là ngụm nước trong miệng phun sạch ra ngoài: "Đệch, anh Cố tới thật kìa!" Ngay sau đó, cái mông cậu ta bật khỏi ghế như bị lửa đốt.
"Anh Cố, anh Cố! Chơi không, vào làm một trận đi!"
Cố Phương Yến một tay cầm ô, chiếc sơ mi trắng càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng của hắn. Ánh mắt trầm tĩnh quét qua sân bóng, dừng lại trên người Tạ Phỉ đang giơ tay chào mình một cái, rồi hắn khẽ "Ừm".
Trên sân, lớp 1 cuống cuồng thay người. Không ít người nhìn về phía Tạ Phỉ, Hạ Lộ chạy tới thúc giục: "Cậu còn không mau lên đi! Ngồi đấy làm gì, vào sân nhanh lên!"
"Tớ ——" Tạ Phỉ chưa kịp nói chữ thứ hai đã thấy Khương Thụ chạy tới đập tay với mình, ánh mắt như muốn nói: Mau lên đi, thể hiện đi.
Tạ Phỉ: "..."
Cậu gần như bị hai người kia đẩy vào sân, dở khóc dở cười quay lại vị trí. Không khí trong sân nóng hầm hập, mấy người lớp khác nghe tin cũng chạy lại hóng hớt, kích động lôi điện thoại ra quay phim.
Sau vài pha giao tranh, bóng thuộc về lớp 10, người ta chuyền ngay cho Tạ Phỉ.
Cố Phương Yến đang ở cách đó không xa, chuẩn bị cướp bóng.
Đột nhiên, Hạ Lộ ở bên cạnh gào to: "Tạ Tiểu Phỉ, bây giờ 'thi đấu là nhất, bạn bè là mười' còn hiệu lực không đấy?"
"Đương nhiên rồi." Tạ Phỉ cười hì hì.
Để dẫn bóng vượt qua Cố Phương Yến là chuyện cực khó, Tạ Phỉ quyết định chuyền bóng đi ngay. Cậu và đồng đội phối hợp rất ăn ý, giây tiếp theo, sau khi lách qua sự phòng thủ của đối phương, quả bóng lại quay về tay cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)