Hai bên bàn học trong hội trường nằm ngay sát cửa sổ. Cố Phương Yến ngồi phía trong, dựa lưng vào ghế, tay trái lười biếng chống gáy, tay phải xoay bút, viết vài chữ vào cuốn sách đặt nghiêng trên bàn, dáng vẻ có chút hững hờ.
Chưa đến giờ vào học, đa số mọi người trong phòng đều đang tán dóc trên trời dưới đất hoặc đùa giỡn, nhưng ai nấy đều rất biết ý, không một ai dám làm phiền Cố Phương Yến. Vì thế, khu vực nhỏ quanh chỗ ngồi của hắn trở thành nơi yên tĩnh nhất lớp.
Chẳng ai thích người khác làm ồn bên cạnh mình cả, Tạ Phỉ nhìn chằm chằm vào vị trí trống bên cạnh Cố Phương Yến vài giây rồi hạ quyết tâm, ôm sách dịch qua đó.
Quả nhiên, thấy hành động này của cậu, đám đông trong phòng học lại bắt đầu râm ran bàn tán sang một chủ đề mới.
Tạ Phỉ nhìn thẳng phía trước, đi thẳng đến bên cạnh Cố Phương Yến, gọi một tiếng rồi hỏi: "Tớ ngồi đây được không?"
"Tùy cậu." Cố Phương Yến hơi cụp mắt.
"Cảm ơn nha." Tạ Phỉ cẩn thận đặt sách xuống rồi ngồi vào chỗ. Phía trước bọn họ là Hạ Lộ và Đoạn Nhất Minh - toàn người quen, thế nên cậu hỏi: "Các cậu tới đây từ lúc nào vậy?"
Chỗ ngồi hàng ghế sau bình thường không dễ chiếm, Tạ Phỉ muốn hỏi dò thời gian để tuần sau học tập, tránh việc phải đi tìm chỗ khổ sở lần thứ hai.
Ai ngờ Hạ Lộ lại trả lời: "Vị trí này ấy hả, vốn đã được mặc định là chỗ cố định của anh Cố rồi. Trừ cậu ấy ra chẳng ai dám ngồi, cũng không ai dám ngồi cạnh luôn."
Tiếp đó, cậu ta lại bồi thêm một câu: "Dù sao cậu cũng không có bạn cùng nhóm, sau này cứ ngồi đây luôn cũng được."
"..." Tạ Phỉ nghiêm túc từ chối, "Không được đâu, như vậy sẽ tổn hại đến sự trong sạch của anh Cố nhà tụi mình mất."
Động tác viết của Cố Phương Yến khựng lại, hắn nghiêng đầu liếc nhìn Tạ Phỉ một cái.
"Khụ, ý tớ là sẽ quấy rầy sự thanh tịnh của anh Cố." Tạ Phỉ lập tức sửa miệng.
Chuông vào học vang lên, giáo viên giám sát đầu tiên tới kiểm tra là một thầy giáo khối 12. Ánh mắt vị này cực kỳ bình thản, chắp tay sau lưng đi vào, chỉ cần đảo mắt một vòng là cả phòng im phăng phắc.
Nhưng sự yên tĩnh đó chỉ duy trì được một chốc, vì đây là tiết tự học nhóm, mục đích là để các nhóm nhỏ cùng thảo luận tiến bộ. Đa số mọi người đều lấy đề thi ra rồi nhỏ to trao đổi với "cộng sự" bên cạnh. Giọng ai nấy đều đè xuống rất thấp, tổng thể âm thanh trong phòng học vẫn nằm trong mức chịu đựng được.
Riêng Tạ Phỉ và Cố Phương Yến thì giữ im lặng tuyệt đối. Một người xem đề thi học sinh giỏi, một người xem lại bài kiểm tra hàng tuần. Lớp của Tạ Phỉ vẫn chưa được chữa bài Toán, cậu lướt qua những câu làm sai, mở vở nháp ra bắt đầu làm lại.
Lần này cậu được 138/150 điểm. Trong đó phần trắc nghiệm do sơ suất nên chọn sai, còn hai chỗ mất điểm khác nằm ở câu điền vào chỗ trống và câu tự luận cuối cùng.
Đề thi khai giảng của Nhất Trung vốn để "dằn mặt" đám học sinh còn đang mải chơi sau kỳ nghỉ nên cực kỳ khó.
Câu điền vào chỗ trống Tạ Phỉ giải được, nhưng câu tự luận cuối cùng thì cậu mày mò nửa tiếng, thay đổi đủ mọi phương pháp, thậm chí ghép các cách lại với nhau vẫn không ra đáp án. Trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác bất lực, đầu óc cũng bắt đầu loáng thoáng choáng váng.
Cậu nhớ tới bảng thành tích dán ở thông báo, cái tên Cố Phương Yến chễm chệ với con số 150 điểm xinh đẹp, bèn nghiêng đầu nhìn sang. Cố Phương Yến đang nghiêm túc giải đề học sinh giỏi, tốc độ hạ bút như bay, chữ viết cũng đẹp cực kỳ.
Tạ Phỉ quay đầu lại, trừng mắt nhìn câu cuối thêm vài phút rồi nản chí, lôi đống bài tập Vật lý ra.
Chẳng mấy chốc đã hết tiết, Tạ Phỉ bỏ bút xuống, chậm rãi gục đầu xuống bàn.
"Mệt à? Ăn viên kẹo bạc hà cho tỉnh táo này." Hạ Lộ xoay người đưa cho Tạ Phỉ và Cố Phương Yến mấy viên kẹo.
Tạ Phỉ chẳng khách sáo, cầm lấy hai viên ném vào miệng. Nhưng cái cảm giác mát lạnh thấu trời của kẹo bạc hà cũng chẳng có tác dụng gì, đầu óc cậu vẫn cứ ong ong.
Cố Phương Yến đứng dậy rời khỏi chỗ, mãi đến khi chuông vào tiết hai vang lên mới quay lại. Tạ Phỉ còn đang đấu tranh tư tưởng xem có nên ngủ luôn không, nên căn bản chẳng để ý đến chuyện này.
Đột nhiên, trước mặt cậu xuất hiện một tờ đề thi.
"Cái quỷ gì đây?" Tạ Phỉ mờ mịt ngẩng đầu, ánh mắt đuổi theo tờ giấy vừa "trượt" tới, rơi vào khuôn mặt của Cố Phương Yến.
Vẻ mặt người này vẫn trước sau như một, lạnh lùng như tiền.
Tạ Phỉ nhìn lại tờ giấy, nhận ra đó là bài kiểm tra tuần, phần đang lộ ra chính là câu tự luận cuối cùng kia. Từng bước giải của Cố Phương Yến được viết vô cùng chi tiết, rõ ràng, không sai một li.
"Cảm ơn anh Cố nha." Tạ Phỉ vừa cười vừa nói, rút bài thi của mình ra, còn giơ tay thả tim cho Cố Phương Yến: "Hôm nay lại càng thích anh Cố thêm một chút rồi nè." (Diễn sâu).
Nói xong cậu bắt đầu giải đề. Dựa theo lời giải của Cố Phương Yến, cậu ngẫm lại một lượt, nửa chừng thì nảy ra linh cảm nên thử giải theo cách khác.
"Chỗ này, chỗ này nè." Tạ Phỉ vươn ngón tay thon dài chỉ một vòng quanh đống công thức.
Ngón tay cậu trắng trẻo, khớp xương rõ ràng, móng tay cắt ngắn sạch sẽ. Cố Phương Yến liếc qua một cái, rồi mới nhìn vào từng bước giải mà cậu chỉ.
Trong lúc Cố Phương Yến xem bài, Tạ Phỉ ghé mặt xuống bàn nghiêng đầu nhìn hắn. Không bao lâu sau, mi mắt cậu bắt đầu trĩu xuống.
Ngay phía sau có một cái máy điều hòa cũ, gió thổi ra không mát lắm nhưng lại khiến Tạ Phỉ rùng mình một cái.
Cậu thấy hơi lạnh.
Nửa phút sau, Cố Phương Yến ngẩng đầu lên khỏi bản nháp: "Hướng tư duy không sai, nhưng cậu —— có phải thấy không khỏe chỗ nào không?"
Lúc nói chuyện hắn khựng lại một chút. Người ngồi bên cạnh đang rũ mắt, mặt không còn giọt máu, ngay cả môi cũng trắng bệch, làm cho mấy lọn tóc mai dán bên trán trông càng đen nhánh hơn.
Tạ Phỉ nghe vậy thì khẽ nhíu mày, rên một tiếng rồi chậm rãi áp mu bàn tay lên trán.
Hơi nóng, hình như phát sốt rồi. Chắc là do lúc chiều đi ăn bị dính mưa mà cứ mặc quần áo ẩm mãi. Tạ Phỉ cố mở to mắt nhưng rồi lại rũ xuống, đổi tư thế nằm bẹp ra bàn.
Tạ Phỉ thuộc kiểu người nếu không biết mình bệnh thì còn chịu được, chứ một khi đã nhận ra là bệnh sẽ tới tấp như núi lở, chẳng còn tí sức lực nào.
Lúc này cậu chỉ muốn ngủ một giấc, nếu có ai mang cho cái giường và tắt luôn cái "ông lão" điều hòa phía sau đi thì tuyệt.
Cậu nghe thấy giọng Cố Phương Yến: "Tới phòng y tế."
"Tớ ngủ một giấc là khỏi thôi." Giọng Tạ Phỉ mơ màng.
"Hay để tôi gọi xe cấp cứu cho cậu lên đó ngủ luôn nhé?" Giọng Cố Phương Yến lạnh thêm vài phần.
"Cảm nhẹ thôi mà." Tạ Phỉ nói như không có việc gì.
"Tới phòng y tế." Cố Phương Yến lặp lại lần nữa.
Tạ Phỉ thấy cái tên này sao mà giống cái máy lặp lại thế không biết, bèn kiếm cớ thoái thác: "Bên ngoài đang mưa."
Bên cạnh bỗng im bặt, Cố Phương Yến không khuyên nữa.
Trong phòng học đầy tiếng thảo luận Toán, Lý, Hóa, Anh, nhưng Tạ Phỉ lại thấy xung quanh yên lặng đến lạ thường. Sự trầm mặc ngột ngạt nện xuống khiến cậu thấy hơi bất an.
Tạ Phỉ khẽ hé mắt quay sang, mới nhận ra sự bất an đó là do Cố Phương Yến vẫn luôn nhìn mình chằm chằm.
Mắt hắn không hẳn là màu đen, mà giống màu hổ phách lâu năm, phản chiếu ánh đèn trông cực kỳ trong trẻo nhưng cũng rất lạnh lẽo.
Đột nhiên Cố Phương Yến định giơ tay hành động gì đó, đúng lúc ấy Tạ Phỉ bật dậy như lò xo.
"Được rồi đi, tớ đi là được chứ gì." Tạ Phỉ thấp giọng: "Phòng y tế ở đâu?"
Cố Phương Yến: "Phía bắc sân vận động, đi thẳng theo đường nhỏ rồi rẽ tây."
"?"
Tạ Phỉ chỉ biết đông tây nam bắc vào ngày đầu tiên nhập học vì cửa chính gọi là cửa Đông. Đi vòng vèo vài bước là cậu chịu chết, không phân biệt nổi phương hướng nữa.
Cậu lại nằm bẹp xuống: "Sân vận động vừa to vừa tròn, quỷ mới biết hướng nào là hướng bắc."
Tạ Phỉ thoáng thấy sự bất đắc dĩ trong mắt Cố Phương Yến, sau đó thấy hắn bỏ bài thi xuống, đứng dậy khỏi chỗ. Đây là định đưa cậu đi rồi, Tạ Phỉ vội vàng lảo đảo chạy theo sau.
Hạ Lộ ngồi phía trước kinh ngạc "shh" một tiếng: "Hai cậu đi đâu thế? Ơ kìa, sao sắc mặt tiểu Tạ xấu thế kia!"
"Phòng y tế." Cố Phương Yến vứt lại một câu.
Đèn đường trong trường không nhiều, dưới màn mưa tầm tã, đâu đâu cũng một màu đen kịt. Tạ Phỉ đứng trước cửa khu dạy học với cái đầu nặng trịch, nhìn màn mưa phía xa mà thấy đi đâu cũng là đại dương mênh mông.
"Hay là... cậu cứ gọi xe cấp cứu cho tạ đại thiếu gia này đi." Tạ Phỉ bắt đầu giở chứng lười và nhát.
Cố Phương Yến bung ô, đứng dưới hiên dùng ánh mắt bình thản nhìn cậu, y hệt cái nhìn lúc nãy khi cả hai vừa về trường.
Tạ Phỉ lầm bầm "Biết rồi mà", rồi bước chân đi tới.
Giờ học nên trường học yên tĩnh đến phát sợ, ngoài tiếng mưa rơi thì chẳng nghe thấy gì khác. Tạ Phỉ không thích không khí này nên bắt đầu kiếm chuyện nói nhảm.
"Anh Cố ơi cậu đúng là người tốt, cực kỳ biết nghĩ cho bạn học luôn, tớ phải tặng cậu cái bằng khen mới được." Giọng điệu còn cực kỳ chân thành.
"Tớ còn muốn lên diễn đàn tẩy trắng cho cậu nữa. Thiết lập nhân vật của cậu đâu phải khối băng di động, cậu chính là ánh mặt trời giữa mùa đông, mang ấm áp đến cho nhân gian."
"Cậu còn là ngọn đèn đường soi lối, không có cậu tớ chẳng biết đi đường nào luôn."
"..."
Cái "máy nói" hình người này léo nhéo cho đến tận cửa phòng y tế mới chịu "ngắt điện" im lặng. Mãi đến khi bác sĩ hỏi, cậu mới đáp một câu.
Bác sĩ đo nhiệt độ: 38,5°C.
Ba phút sau, Tạ Phỉ "vinh dự" nhận một đống thuốc hạ sốt, thuốc kháng viêm với thuốc cảm rồi bị đuổi về.
Trên đường về, Cố Phương Yến dẫn Tạ Phỉ ghé qua nhà ăn. Tạ Phỉ còn tưởng vị "Bệ hạ" này đói bụng muốn mua đồ ăn đêm, nên tự giác ngồi đợi ở cái ghế gần cửa nhất. Ai ngờ một lát sau, trước mặt cậu xuất hiện một chai nước.
Nắp đỏ, nhãn đỏ, một chai Nông Phu Sơn Tuyền giá 2 tệ.
Chai nước không có hơi nước, rõ ràng là nước ở nhiệt độ thường. Có vẻ vị nam thần trường này muốn cậu uống nhiều nước ấm, nhưng vì không có nên đành lấy đại chai nước thường.
Giờ khắc này, Tạ Phỉ thấy nửa mặt bên trái của Cố Phương Yến viết chữ "THẲNG", nửa bên phải viết chữ "NAM".
Đúng là Alpha của các Alpha, tư duy "thẳng nam" ăn sâu vào máu. May mà có cái mặt đẹp trai bù lại, không thì chắc ế cả đời mất. Tạ Phỉ hít sâu một hơi, ngẩng đầu:
"Anh Cố ơi tớ thấy..."
Cố Phương Yến không để cậu nói hết câu, hất cằm chỉ đống thuốc: "Chẳng lẽ cậu định nuốt chửng hết đống thuốc đó à?"
Tạ Phỉ: "... À."
Cậu nhận chai nước, trịnh trọng nói với Cố Phương Yến: "Anh Cố, ngài đúng là người tốt đại từ đại bi mà."
Lời tác giả: Chúc mừng bạn học Cố Phương Yến nhận được "thẻ người tốt" x2.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)