“Con trai yêu quý của chúng ta giỏi nhất ——” mấy nữ sinh gào thét chói tai, “Con trai ngoan mau xông lên!!!”
Trong đó, có người còn hét sai đến mức long trời lở đất: “Tiến lên! Đập thẳng quả ba điểm vào mặt Hotboy trường luôn!”
Tạ Phỉ vừa chạy chỗ vừa phản bác vị em gái kia: “Hỏng nhan sắc người ta đó, không được không được đâu.”
Lại có người trêu chọc: “Hóa ra cậu cũng là đứa 'nhan khống' nông cạn à?”
“Đẹp trai chẳng phải vẫn tốt hơn là xấu sao?” Tạ Phỉ cười đáp, liếc mắt canh chừng Cố Phương Yến. Người này hoàn toàn không bị ngoại cảnh làm dao động, môi mím chặt, đường gò má căng thẳng tắp. Ánh đèn trắng lạnh lẽo trên sân bóng rổ chiếu vào đôi mắt màu hổ phách kia, toát ra vẻ lạnh lùng tuyệt đối.
Nhận thấy tầm mắt của Tạ Phỉ, Cố Phương Yến hơi nâng mí mắt, thong thả nhướng mày.
“Bàn chuyện nhan sắc làm cái gì? Đây là thi đấu! Thi đấu phải nói chuyện bằng thực lực!” Bên sân lại vang lên tiếng la. “Lên rổ đi! Tranh bóng! Ném ba điểm!” “Hú hú con trai ngoan lại đẹp trai nữa rồi!”
Tiếng thét ồn ào hỗn loạn tới mức muốn lật tung trần nhà.
Trùng hợp người lớp 1 cướp được bóng, Alpha kia thấy vị trí của mình không thuận lợi, liền giơ tay chuyền cho Cố Phương Yến.
Lớp Tạ Phỉ lập tức phái hai người qua phòng thủ. Cố Phương Yến không hề do dự lấy nửa giây, ánh mắt đanh lại, tay nâng bóng cao quá đỉnh đầu đám Alpha đang vây khốn, nhanh chóng đột phá vào dưới rổ rồi bật nhảy.
Động tác dẫn bóng vòng qua người mượt như sách giáo khoa, vừa đẹp mắt vừa dứt khoát, chẳng chút dây dưa dài dòng, khiến Tạ Phỉ không nhịn được mà huýt sáo vài tiếng.
Trước khi Cố Phương Yến vào sân, điểm số hai bên cơ bản là ngang ngửa, giằng co từng chút một. Nhưng sau khi hắn vào, chênh lệch dần bị kéo dãn. Cơ hội ném ba điểm của Tạ Phỉ không nhiều, mãi tới nửa phút cuối cùng, cậu mới cướp được bóng.
Người phòng thủ Tạ Phỉ chính là Cố Phương Yến.
Qua vài lần thăm dò, Tạ Phỉ nhận ra cái tên Cố Phương Yến này thật sự rất thông minh. Cùng một chiêu, không bao giờ dùng được lần thứ hai trước mặt hắn.
Khoảng cách giữa hai người không quá gần, nhưng Cố Phương Yến lại kèm Tạ Phỉ vô cùng chặt chẽ, khiến cậu căn bản không dùng được chiêu lừa bóng.
Trong lúc đối đầu, Tạ Phỉ bỗng phát hiện Cố Phương Yến có một ưu điểm. Người này không chỉ giấu cảm xúc sâu, mà kiểm soát tin tức tố cũng cực tốt.
Bình thường các Alpha trên sân bóng thường vô thức phóng ra tin tức tố để áp chế đối thủ. Tạ Phỉ là một Omega, vì điểm này mà lúc chơi bóng đã phải chịu thiệt không ít.
Nhưng Cố Phương Yến thì không.
Hắn cũng không giống những Alpha khác cả người đầy mùi mồ hôi. Thậm chí Tạ Phỉ còn ngửi thấy một hương thơm rất dễ chịu trên người hắn, mát lạnh lại cay cay, thoang thoảng vị gỗ, hơi giống rừng thông phủ đầy tuyết.
Tạ Phỉ chuyền bóng qua lại giữa hai tay, híp mắt nói với Cố Phương Yến: “Anh Cố à, nhường một chút đi được không? Cậu nhìn xem, sắp hết tiết rồi kìa.”
“Không phải cậu bảo thi đấu là quan trọng nhất sao?” Cố Phương Yến nhạt giọng hỏi lại.
“Tớ nói đùa với Hạ Lộ thôi mà.” Tạ Phỉ cười đến là ngoan ngoãn.
Bảo Cố Phương Yến nhường thực ra cũng chỉ là nói đùa, Tạ Phỉ vốn không trông chờ gì vào việc hắn đồng ý. Vừa dứt lời, hướng dùng lực ở cổ tay cậu đột ngột thay đổi, ném bóng chuyền cho một đồng đội vừa chạy tới phía sau.
Cố Phương Yến tưởng Tạ Phỉ lại giở trò cũ, nhưng Tạ Phỉ vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
1 giây, 2 giây…
Tạ Phỉ đột nhiên chạy về hướng khác. Cố Phương Yến bỏ mặc cậu để sang bên kia cản bóng. Đúng lúc này, Tạ Phỉ lại ngoắc tay với đồng đội đang cầm bóng.
Bảo cậu ta chuyền lại đây!
Người kia hơi do dự, nhưng nhìn đồng hồ đếm ngược và đám người đang chắn trước mặt, trong đầu nảy ra ý nghĩ “thôi thì cứ thử xem”, liền vung tay chuyền bóng đi.
Tạ Phỉ tiếp bóng, xoay người hướng về phía rổ.
Đếm ngược 3 giây. Cậu giơ tay, nhảy lấy đà. Đếm ngược 2 giây.
Quả bóng vẽ một đường parabol trên không trung, trái tim mọi người trong và ngoài sân đều treo lơ lửng.
Đếm ngược 1 giây.
Ầm ——
Bóng vào rổ! Tiếng còi báo cú ba điểm vang lên!
Tuy điểm số vẫn chưa đuổi kịp đối phương, nhưng cú dứt điểm vừa rồi quá hiểm hóc và xinh đẹp, khiến cả sân bóng rổ như nổ tung.
Cố Phương Yến đứng cách đó không xa, nói khẽ với Tạ Phỉ: “Cải tiến chiêu dương đông kích tây à?” Sau đó lại khen một câu: “Cũng lợi hại đấy.”
Nam sinh đứng giữa sân hơi khom người thở dốc, môi hồng răng trắng, mặt mày như họa. Nghe Cố Phương Yến nói, đôi mắt đào hoa của cậu chậm rãi cong lên, đáy mắt tràn ngập ý cười: “Nói chính xác thì là bản nâng cấp của dương đông kích tây.”
Hạ Lộ xông tới, phấn khích đấm vào vai Tạ Phỉ một cái: “Cái thằng nhóc này, ra vẻ quá đi mất! Thế mà trong vài phút ngắn ngủi dám lừa Anh Cố của tớ tận hai lần!”
“Quá khen, quá khen thôi.” Tạ Phỉ giả bộ khiêm tốn, “Có điều chiêu này lần sau chắc chắn không dùng được nữa rồi.”
“Tiếc thật đấy, nếu tớ gọi cậu vào đội sớm một bước thì chơi cùng nhau đã sướng rồi.” Hạ Lộ đau lòng đấm tay vào lòng bàn tay.
Tạ Phỉ thầm nghĩ: (Cho dù cậu hỏi sớm hơn, tôi cũng chưa chắc đã đồng ý đâu), nhưng ngoài mặt vẫn cười khách khí: “Sang năm vẫn còn cơ hội mà.”
Hạ Lộ lập tức quay sang Cố Phương Yến: “Anh Cố, nghe rõ chưa! Sang năm nhớ phải gọi cậu ấy đấy!”
Ba người vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài. Tạ Phỉ lấy một chai nước cho mình, thuận tay cầm thêm một chai mới chưa mở đưa cho Cố Phương Yến.
Hắn rũ mắt nhìn qua. Ngón tay trắng nõn thon dài bám trên thân chai, gầy guộc vừa vặn, móng tay cắt tỉa sạch sẽ. Cố Phương Yến có một thoáng do dự cực kỳ nhỏ khó lòng nhận ra, rồi mới đưa tay cầm lấy nửa trên chai nước, động tác rất tự nhiên.
Không ít người đang vây xem chú ý tới chi tiết này, bắt đầu ríu rít bàn tán.
Mấy năm nay người đưa nước cho Cố Phương Yến không thiếu, nhưng hắn chưa bao giờ nhận của ai. Tạ Phỉ là người đầu tiên thành công từ trước đến nay.
Có điều chính Tạ Phỉ cũng không biết chuyện này, thậm chí còn chẳng nhận thức được hành động của mình có thể coi là "tặng nước". Cậu dùng giọng điệu tán gẫu hỏi: “Anh Cố, cậu từng học bóng rổ chuyên nghiệp à?”
Cố Phương Yến: “Ừ.”
“Thảo nào trình độ vượt xa người thường thế.” Tạ Phỉ cười cười, “Lòng tớ thoải mái hơn nhiều rồi.”
Không ngờ Cố Phương Yến bên cạnh lại bình thản bổ sung: “Lúc tiểu học có học lớp vỡ lòng khoảng nửa năm, tư thế cầm bóng từng qua huấn luyện chuyên nghiệp.”
“……” Tạ Phỉ nghiêm túc đáp, “Không hổ là cậu, thất kính, thất kính.”
Ngoài sân bóng, mưa rơi tí tách.
Tạ Phỉ tạm biệt hai người kia rồi đi cùng bạn cùng lớp. Cậu không mang ô, trực tiếp chui vào dưới ô của Khương Thụ, vừa nói vừa cười hi hi ha ha, còn bị Khương Thụ choàng vai.
Đây là một động tác rất đỗi bình thường giữa đám con trai. Nhưng khi Cố Phương Yến nhìn thấy, chân mày hắn đột nhiên nhíu lại.
Giữa dòng người đi lại tấp nập, Hạ Lộ huých tay người bên cạnh: “Anh Cố.”
“Nói.”
“Không phải sắp tới sinh nhật tớ sao?” Vẻ mặt Hạ Lộ đầy thần bí.
Cố Phương Yến hờ hững: “Muốn quà à?”
Hạ Lộ hạ thấp giọng: “Không phải, tớ muốn hỏi là, tớ mời Tạ Phỉ tới có được không?”
“Sinh nhật cậu, mời ai là việc của cậu.” Cố Phương Yến đáp.
“Thế tớ gọi cậu ấy thật nhé.” Hạ Lộ cười gian xảo như tên trộm, vừa nói vừa lôi điện thoại ra.
Sau khi về lớp, Tạ Phỉ bắt đầu cùng Khương Thụ thảo luận một vấn đề nghiêm túc.
“Cuộc thi bóng rổ lần này, lớp mình kỳ vọng hạng mấy?” Tạ Phỉ hỏi.
Khương Thụ đáp rất tùy ý: “Đương nhiên là càng cao càng tốt.”
“Năm ngoái hạng mấy?”
“Về thứ tư toàn đoàn.”
“Vòng tứ kết thua ai?”
“Lớp 1 chứ ai nữa.”
Đã hết hạn báo danh, đội hình thi đấu đều đã chốt xong, Tạ Phỉ bắt đầu tính xác suất bọn họ phải đụng độ lớp 1.
Khương Thụ nhìn cái biểu đồ trên tờ giấy nháp của cậu, lắc đầu: “Đánh bại Cố Phương Yến không phải chuyện dễ đâu.”
“Nhưng không phải là không thể.” Tạ Phỉ xoay bút, nhẹ giọng nói.
Lúc Cố Phương Yến chơi bóng có thể coi là khá "độc", vì trình độ hắn quá vượt trội nên người lớp 1 chỉ cần biết phối hợp với hắn là xong. Để đối phó với người này, Tạ Phỉ trầm tư suy nghĩ.
Cậu lấy điện thoại ra, mở khung chat với đứa bạn cũ ở Tam Trung: “Cuối tuần rảnh không? Dắt tớ đi tập bóng rổ với.”
Gửi xong quay lại màn hình chính, một tin nhắn mới nhảy ra.
Hạ Lộ: “Tạ Tiểu Phỉ, thứ Bảy này sinh nhật tớ, định đi ăn rồi đi hát, chơi game, cậu có muốn tới chơi không?”
Thứ Bảy.
Tạ Phỉ nhíu mày hỏi lại: “Hẹn buổi chiều hay tối thế?”
“Từ chiều tới tối luôn! Các hạng mục ăn chơi nhảy múa đều có đủ, đảm bảo ngài sẽ hài lòng!” Hạ Lộ trả lời.
Đúng lúc này, cậu nhận được tin nhắn phản hồi của đứa bạn: “Thứ Bảy có việc rồi, trưa Chủ nhật phải về trường luôn, không rảnh.”
Tạ Phỉ: “...”
Thật là vừa khéo.
Cậu nhắn lại một chữ “Ờ”, rồi quay sang khung chat với Hạ Lộ, đồng ý lời mời.
Lời tác giả:
“Xem ra muốn hai người này về chung một nhà, chỉ có thể trông cậy vào mình thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



