Cái sự “đồng bệnh tương liên” này của Tạ Phỉ chẳng được Cố Phương Yến đáp lại lấy một lời, nhưng cậu cũng quen rồi. Ai bảo người ta là Nam thần số 1 Nhất Trung, nổi tiếng là "tảng băng di động" cơ chứ? Hắn mà câu nào cũng rep nhiệt tình thì mới là chuyện lạ đó.
Nhưng lòng Tạ Phỉ vẫn gợn chút nghi hoặc, cậu hỏi: “Cái nhóm ‘đôi bạn cùng tiến’ này có gì đặc biệt không? Cô chủ nhiệm tớ nói lướt qua thôi, nhưng tớ cá là nó phải có lợi ích gì đó thì trường mình mới bày vẽ mỗi học kỳ như vậy.”
Cố Phương Yến xoay nhẹ chiếc bút, đặt bút viết đáp án vào tờ đề rồi mới nhạt giọng đáp: “Có phần thưởng tiến bộ.”
“Thưởng gì cơ?” Mắt Tạ Phỉ sáng rực.
“Giấy khen.”
“……”
Hào hứng trên mặt Tạ Phỉ bay màu trong nốt nhạc, thậm chí còn lộ rõ vẻ chê bôi. Đúng lúc này, Cố Phương Yến mới bồi thêm: “Và học bổng.”
Anh chẳng thèm nhìn Tạ Phỉ lấy một cái mà vẫn bắt bài được biểu cảm của cậu. Tạ Phỉ cảm thán cái năng lực quan sát thần sầu này, kéo dài giọng trêu: “Bệ hạ của chúng ta cuối cùng cũng biết đùa rồi đấy.”
Cậu nhanh chóng đổi chủ đề, cười hì hì: “Thế nếu mình ghép cặp với một người đứng bét lớp rồi kéo cậu ta lên, chẳng phải là nắm chắc phần thắng sao?”
“Nhưng xác suất ‘lật xe’ cũng cao lắm.” Hạ Lộ chen vào, “Học kỳ trước có đôi nọ, một ông Top 50 Omega lớp này bắt cặp với ông Top 50 Alpha lớp kia, kết quả học hành đâu chẳng thấy, chỉ thấy hai ông ‘lệch sóng’ rồi cùng nhau dắt tay lùi bước về phía sau.”
Tạ Phỉ phù một tiếng, suýt thì sặc cười.
Thời gian trôi đi, cả lớp bắt đầu lục đục chuẩn bị nghỉ trưa. Tạ Phỉ đứng trước máy điều hòa hong bài thi, không nói chuyện nữa. Nhưng bài bị ướt sũng, gió điều hòa thì yếu xìu, thổi mãi chẳng thấy khô. Cậu đảo mắt nhìn quanh, bỗng nảy ra ý tưởng với cái cửa sổ kính.
Ở Nhất Trung, hàng ghế cạnh cửa sổ thường cách một khoảng so với kính để đặt bồn hoa. Trong khi các lớp khác trồng hoa hòe hoa sói cho đẹp mắt, thì lớp 1 này lại chơi hệ "gai góc" với bốn chậu xương rồng sừng sững, trông như sẵn sàng đâm bất cứ ai dám bén mảng tới. Giữa các chậu hoa là đống sách vở chất cao như núi. Tạ Phỉ lách người qua lưng ghế của Cố Phương Yến để tiến về phía cửa sổ.
“Làm gì đấy?” Cố Phương Yến lười biếng nâng mí mắt.
“Tớ phơi bài thi.” Tạ Phỉ vung vẩy xấp giấy, “Gió máy lạnh yếu quá, dán lên kính nhờ ánh nắng sưởi ấm cho mau khô.”
Cố Phương Yến liếc nhìn bầu trời âm u: “Trời đang đầy mây.”
“Thế vẫn tốt hơn cái máy lạnh kia.”
Dứt lời, Tạ Phỉ thoăn thoắt trèo lên bục cửa sổ, cong gối ngồi xuống rồi cẩn thận dán từng tờ giấy lên kính. Cậu mặc chiếc áo thun trắng giản dị, lưng thẳng tắp. Vì vươn tay cao nên vạt áo bị kéo lên một đoạn, để lộ vòng eo trắng ngần như ngọc ẩn hiện.
Cửa sổ vốn cao, Cố Phương Yến chỉ cần hơi nghiêng đầu là bắt trọn khoảnh khắc "eo thon" của Tạ Phỉ. Anh mặt không cảm xúc quay đi, ngay giây sau, Tạ Phỉ đã xoay người, vịn vào lưng ghế của anh để nhảy xuống đất.
Trong khoảnh khắc đó, một mùi hương thanh mát, ngọt dịu đặc trưng của Tạ Phỉ thoáng qua cánh mũi Cố Phương Yến.
Tạ Phỉ khẽ nói “Tớ về lớp nhé~” rồi chuồn lẹ.
Vừa ra khỏi cửa sau, đi ngang cầu thang, cậu thấy một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đi lên, bước thẳng vào lớp 11/1. Trên tay người đó là túi giấy của một thương hiệu xa xỉ. Trực giác mách bảo Tạ Phỉ: người này mang quần áo đến cho Cố Phương Yến. Bảo sao lúc nãy anh dứt khoát từ chối việc đi mua áo mới. Nghĩ lại cũng đúng, đại thiếu gia như anh sao thèm mặc mấy cái áo phông vài trăm tệ ở cổng trường?
Gần cuối tiết bốn buổi chiều, mây đen tích tụ cả ngày cuối cùng cũng vỡ trận, trút cơn mưa rào xuống mặt đất. Học sinh đang tập thể dục chạy tán loạn về lớp. Đến tận giờ tan học, mưa vẫn không có dấu hiệu ngừng. Tạ Phỉ bình thản lôi từ hộc bàn ra chiếc ô che nắng giá 38 tệ mua trên mạng, thong thả rời đi.
Vưu Sâm bị kẹt ở cửa, thấy Tạ Phỉ liền vội vàng chui tọt vào dưới ô. Nhưng mưa quá lớn, chẳng mấy chốc vai và lưng của cả hai đã ướt nhẹp. Tiếng mưa rơi trên mặt ô lộp độp như ném đá, Vưu Sâm lo lắng hỏi: “Cái ô này có khi nào bị mưa xuyên thủng không đấy?”
“Chắc là... không đâu nhỉ?” Tạ Phỉ cũng thấy hơi quan ngại.
“Ăn gì giờ?” Vưu Sâm đặt ra một câu hỏi mang tính triết học sâu sắc.
“Ướt lạnh thế này, đi ăn mỳ nồi đất đi? Cái quán đối diện đường kìa.” Tạ Phỉ đề xuất.
Vưu Sâm gật đầu lia lịa. Nhưng vừa ngồi vào quán, cả hai đã bắt đầu hối hận. Mưa bên ngoài nhưng trong quán thì ngột ngạt thôi rồi. Mấy cái bếp lò hừng hực cùng làn khói bốc lên nghi ngút từ nồi đất khiến hai đứa vốn đang lạnh giờ lại vã mồ hôi hột.
Ăn xong, trời càng tối, mưa càng to, cả thế giới mờ mịt trong màn nước.
“Đù, nhìn cứ như xuyên không vào thế giới Steampunk (hơi nước viễn tưởng) ấy nhỉ.” Tạ Phỉ đứng trước quán nhìn ra đường, cảm thấy hơi choáng ngợp.
Tạ Phỉ vừa định cười thì bỗng biến sắc: “Cẩn thận!”
Dứt lời, chiếc ô của Hạ Lộ bị một vật gì đó xuyên thủng. Những viên đá trắng xóa rơi xuống, sượt qua chóp mũi cậu ta. Hạ Lộ sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, đứng hình tại chỗ. Cố Phương Yến nhanh tay túm vai kéo cậu ta vào dưới mái hiên quán ăn.
“Mưa đá! Mưa đá kìa!”
Người đi đường nháo nhào tìm chỗ nấp. Trong chớp mắt, dưới mái hiên chật kín người. Tạ Phỉ vô tình đứng sát cạnh Cố Phương Yến, cậu hơi nhích sang một bên để tránh chạm vào tay anh.
“Không sao chứ?” Đoạn Nhất Minh hỏi Hạ Lộ.
“Thân thể thì ổn, nhưng tâm hồn tớ bị tổn thương sâu sắc rồi.” Hạ Lộ nhìn cái lỗ thủng trên ô, tim vẫn còn đập thình thịch, “Lần đầu trong đời thấy cảnh này, suýt thì tớ được đi bệnh viện ngắm y tá luôn rồi.”
Tạ Phỉ an ủi: “Đại nạn không chết, ắt có phúc về sau.”
“Mượn lời chúc của cậu nhé.”
“Giờ sao về đây? Mười phút nữa vào tiết rồi, mưa có tạnh không trời?” Vưu Sâm lo lắng nhìn điện thoại.
“Chúa mới biết.” Đoạn Nhất Minh nhún vai, “Hay là thôi đừng về nữa, gọi điện xin nghỉ vì lý do ‘mưa đá’ đi ha ha!”
“Xin nghỉ xong thì đứng đây ngắm mưa đá à? Đến quán net đối diện còn chẳng đi nổi.” Vưu Sâm thở dài, “Biết thế đã không sang đây ăn cơm...”
Hai người này, một người đứng đầu này, một người đứng đầu kia, coi ba người Tạ Phỉ - Cố Phương Yến - Hạ Lộ như không khí mà hét vang nói chuyện. Tạ Phỉ im lặng lùi lại một bước, đồng thời kéo cả Cố Phương Yến lùi theo. Hạ Lộ vốn tinh ý cũng lùi lại, thế là hàng ngang năm người bỗng dưng lõm xuống ở giữa, tạo khoảng trống cho Vưu Sâm và Đoạn Nhất Minh nhìn nhau rõ hơn.
“Cậu có ăn bên kia thì mưa đá thế này cũng không về được...” Đoạn Nhất Minh đang nói bỗng thấy "trống trải" bên cạnh, liền im bặt.
Vưu Sâm cũng nhận ra mình hố, gượng gạo chuyển chủ đề: “Cậu tìm được cặp ‘xóa đói giảm nghèo’ chưa?”
“Chưa.” Tạ Phỉ nén cười.
“Thế lát nữa tiết sinh hoạt nhóm cậu tính sao?”
Nụ cười trên môi Tạ Phỉ tắt ngấm: “Cái gì? Đùa à?”
“Tuần nào chẳng có một buổi hoạt động nhóm vào tối thứ Tư, chính là tối nay đấy!” Vưu Sâm cười gian xảo khi thấy Tạ Phỉ bắt đầu mất bình tĩnh.
“Cái trường này bị làm sao vậy trời?” Tạ Phỉ cạn lời.
Vưu Sâm giải thích: “Tối thứ Tư hàng tuần giáo viên phải đi họp chính trị, nên học sinh sẽ được lùa hết vào khán phòng lớn tự học dưới sự giám sát của các thầy cô tuần tra.”
Thảo nào tối thứ Tư tuần trước chả thấy bóng dáng giáo viên đâu.
“Anh Cố.” Tạ Phỉ quay sang, “Cậu cũng một mình đúng không?”
“Cậu ấy vẫn lẻ bóng đây này!” Hạ Lộ nhanh nhảu cướp lời.
Cố Phương Yến vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, đường nét sắc sảo như tạc. Anh khẽ “Ừ” một tiếng khi thấy Tạ Phỉ nhìn sang.
“Thấy chưa, anh Cố còn chẳng sợ thì tớ sợ gì.” Tạ Phỉ nhún vai vẻ bất cần, “Chỉ là tự học ở khán phòng thôi mà, có gì to tát đâu.”
Vưu Sâm cười đầy bí hiểm, không nói thêm gì nữa. Trận mưa đá đến nhanh đi cũng nhanh, nhưng mưa rào vẫn dai dẳng. Hạ Lộ mượn cớ “muốn che ô một mình để chữa lành vết thương tâm lý” rồi cầm luôn ô của Tạ Phỉ chạy mất, không quên đẩy Vưu Sâm sang cho Đoạn Nhất Minh. Thế là dưới mái hiên chỉ còn lại Tạ Phỉ và Cố Phương Yến.
Giữa màn mưa đêm mờ ảo phảng phất hương hoa, Tạ Phỉ bỗng thấy có chút ngượng ngùng khi đứng riêng với anh. Cố Phương Yến vẫn vậy, anh bung ô, đứng giữa màn mưa nhìn Tạ Phỉ như đang đợi cậu bước tới.
Tạ Phỉ lập tức cười rạng rỡ, chui tọt vào dưới ô của anh: “Cảm ơn anh Cố nhiều nhé!”
Dưới chiếc ô đen rộng rãi đủ che cho cả hai, bóng dáng họ dần hòa vào đám đông học sinh đang hối hả về trường.
Tiết tự học buổi tối bắt đầu, lớp Tạ Phỉ được xếp ở khán phòng số 3. Trong tưởng tượng của cậu, khán phòng chắc phải như rạp phim Imax, ngồi đâu cũng được, chẳng ai để ý ai. Nhưng thực tế phũ phàng, Nhất Trung xếp bàn ghế theo kiểu "phòng trà tình nhân" – cứ hai ghế một bàn. Cay đắng hơn là chỗ ngồi gần như đã bị chiếm hết, chỉ còn trống hai dãy đầu tiên.
Ai đời đi tự học lại ngồi hàng đầu cho mỏi cổ? Tạ Phỉ thấy khó thở thực sự. Ngồi hàng đầu đồng nghĩa với việc bị cả lớp nhìn sau lưng, và giáo viên tuần tra vừa vào là "đập" ngay vào mắt, kiểu gì cũng bị hỏi thăm vì sao đi lẻ cho mà xem.
Biết thế này tớ thà nghỉ học còn hơn!
Đang lúc tuyệt vọng, Tạ Phỉ bỗng thấy một "tia sáng" cuối đường hầm ở phía cửa sổ.
Cạnh Cố Phương Yến vẫn còn một chỗ trống!
Tác giả có lời muốn nói: Đi đi! Mau đi qua nhanh lên!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
