Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tháng đầu tiên điều trị, tôi vẫn rất đau khổ, ngày nào cũng gặp ác mộng. Một khoảng thời gian dài sau đó, tôi lại không mơ nữa. Cứ thế lúc tốt lúc xấu, cho đến tận bây giờ.
Tôi kể chi tiết tình hình gần đây cho bác sĩ Trương, kể về những giấc mơ, về cảm giác kinh hoàng gần như nghẹt thở, về nỗi nhớ Cung Húc day dứt từng đêm.
Tôi cần một người để giãi bày. Tôi không thể nói với mẹ, một năm qua bệnh tật cũng khiến tôi chẳng còn bạn bè, nên người duy nhất tôi có thể tâm sự, lại chỉ có người mặc áo blouse trắng ngồi đối diện.
Ông vẫn luôn mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, mang theo chút khích lệ, khiến tôi cảm thấy an tâm, cảm thấy ông không hề đáng sợ.
“Ừm, không sao, cháu làm tốt lắm. Tôi đã nói rồi, cháu cần học cách kiềm chế. Tôi nghĩ cháu đã học được kha khá, sắp ra trường rồi.” Ông cười đùa với tôi. “Gần đây tình hình tốt, tôi kê lại thuốc cho cháu. Nhớ uống thuốc, đừng vì thấy khá hơn mà bỏ thuốc.”
“Vâng.” Tôi không hiểu ông dựa vào đâu để đánh giá tình hình của tôi tốt hay xấu, nhưng nếu ông đã nói tốt, chắc là tốt thật.
“Bác sĩ Trương?” Khám xong, trước khi ra khỏi phòng, tôi muốn hỏi ông một câu.
“Sao thế?” Ông kiên nhẫn đợi tôi nói.
“Ngày 28 là tròn một năm ngày mất của anh ấy, cháu có thể đi thăm anh ấy được không?” Tôi rất muốn đi, nhưng tôi không biết bây giờ mình có nên đến đó không.
Bác sĩ Trương đã dặn tôi đừng nhớ lại chuyện cũ, bất cứ thứ gì liên quan đến ký ức, đều không nên chạm vào, nhưng nhiều chuyện đâu phải trốn tránh là có thể quên được.
Những ký ức đó như có linh hồn, rất ranh ma, luôn thừa lúc tôi không để ý mà hiện lên.
“Cháu muốn đi sao?” Ông nhìn vào mắt tôi hỏi.
“Cháu muốn đi.”
Làm sao tôi không muốn đi được?
Chàng trai tôi yêu thương, đã yên nghỉ ở đó suốt một năm rồi! Vậy mà tôi chưa một lần đến thăm anh ấy.
“Vậy thì cháu đi đi, đi thăm cậu ấy. Nhớ, sau khi về thì đến đây gặp tôi.” Bác sĩ Trương không ngăn cản tôi, có lẽ là vì tôi đã hồi phục khá tốt.
Tâm trạng tôi trở nên vui lạ thường, màn u ám bao phủ suốt từ đêm qua vì giấc mơ cuối cùng cũng tan biến.
Bước ra ngoài, tôi có thể cảm nhận được khóe môi mình đang cong lên.
Một năm rồi, cuối cùng tôi cũng được phép đi thăm anh ấy!
Một năm rồi, Cung Húc, em nên nói gì với anh đây?
Một năm rồi, Cung Húc, anh có muốn gặp em không?
Đầu óc hoạt động hết công suất, muôn vàn suy nghĩ rối ren quấn lấy nhau, lộn xộn, chẳng thể nào gỡ ra được.
Bốn ngày trôi qua thật nhanh, cuối cùng, tôi vẫn chọn mặc áo sơ mi trắng và váy caro.
Buổi trưa hè, thỉnh thoảng lại có một trận mưa rào. Lúc tôi ra khỏi nhà trời vẫn còn đẹp, nhưng khi xe bus đi được nửa đường, bầu trời đã âm u.
Xuống xe, gió cuốn theo cát bụi tạt vào mặt.
Tôi xuống xe, mua một bó hoa ở ngoài nghĩa trang. Nghĩa trang nằm dưới chân núi cây cối xanh tươi, nhìn ra xa, một màu xanh mướt, những hàng bia mộ trắng toát trông thật thanh tịnh.
Ngăn nắp, trật tự, bên dưới mỗi tấm bia là một người đang yên giấc.
Tôi biết Cung Húc ở đây, nhưng tôi không biết anh được chôn ở vị trí nào. Tôi tìm từ hàng đầu tiên, từng bia mộ một, cuối cùng dừng lại trước bia mộ thứ ba bên trái hàng đầu tiên.
Trên bia mộ có một bức ảnh nhỏ. Trong ảnh, chàng trai với đôi lông mày thanh tú nhìn về phía những bia mộ san sát, ánh mắt như phủ một tầng hơi nước.
Tôi đặt hoa trước bia mộ anh. Từ lúc bước vào nghĩa trang, lòng tôi đã thắt lại.
“Anh có khỏe không?” Cùng với giọng nói run rẩy của tôi là những giọt nước mắt không kìm nén được. Nước mắt rơi xuống đất, nhanh chóng thấm vào nền xi măng, để lại hai vệt đậm màu rồi biến mất.
“Ôi, sao em lại khóc chứ! Thật là, xin lỗi anh!” Tôi vội vàng đưa tay lau nước mắt. “Em đã tự nhủ là nhất định không được khóc mà, em không có tư cách khóc trước mặt anh!”
Bởi vì, người sống không có tư cách để khóc.
Đặc biệt là, đặc biệt là…
“Xin lỗi, Cung Húc! Xin lỗi! Nhưng mà, em rất nhớ anh, Cung Húc! Ở đó anh có nghe thấy không? Em thật sự rất nhớ anh, nhớ đến mức dạ dày em như xoắn lại…” Tôi vuốt ve bức ảnh trên bia mộ, trút hết nỗi nhớ nhung và tự trách chất chứa suốt một năm qua.
Đột nhiên, một giọng nói sắc nhọn vang lên từ phía sau: “Sao cô lại ở đây?”
Cơ thể tôi cứng đờ trong giây lát. Tôi muốn quay người bỏ chạy, nhưng lại không thể cử động, người cứng như bị bó bột.
“Ùm…”
Âm thanh như tiếng nước đổ lớn vang lên từ sâu thẳm tâm hồn, nước từ bốn phương tám hướng ập đến, tràn vào mũi miệng tôi. Tôi không thể thở được, nước tràn vào khí quản, tim, từng thớ thịt, từng mạch máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
