Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đó là một con sứa màu trắng, trên mình như khoác một lớp voan trắng tinh, giống như chiếc váy cưới của cô dâu.
“Thật này!” Tôi áp mặt vào thành kính, cùng Cung Húc ngắm nhìn những con sứa tuyệt đẹp.
Hôm đó chúng tôi đã rất vui vẻ. Cung Húc bên ngoài trường học hoàn toàn khác với Cung Húc ở trường. Nhìn những loài cá xinh đẹp trong thủy cung, đôi mắt cậu ấy như phát sáng.
Tôi vẫn còn nhớ như in mùi vị của quả táo đỏ ấy, vị ngọt thanh xen lẫn chút chua của miếng táo giòn tan, là hương vị tôi yêu thích nhất.
Lúc đó, vừa cúi đầu cắn táo, tôi vừa nghĩ, liệu Cung Húc có thích tôi, dù chỉ một chút giống như tôi thích cậu ấy không?
Hay cậu ấy chỉ coi tôi là một người bạn có cùng sở thích, bởi vì tôi đã từng nói muốn học lặn?
Suy cho cùng, ở trường, chúng tôi rất ít khi nói chuyện, hầu hết thời gian là tôi nhìn cậu ấy, còn cậu ấy nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đêm đó, tôi mơ thấy mình và Cung Húc cùng nhau ra biển. Mặt trời lặn đỏ rực treo trên mặt biển, nhuộm cả vùng biển thành một màu cam rực rỡ. Tôi và cậu ấy đứng bên bờ biển, lặng lẽ ngắm hoàng hôn.
Tôi quay lại nhìn cậu ấy, cậu ấy cũng vừa nhìn tôi.
Tôi nói với cậu ấy rất nhiều, ríu rít như một chú chim sẻ nhỏ. Cậu ấy chỉ mỉm cười, lắng nghe, rồi dịu dàng nói với tôi “Tớ cũng vậy”.
Cậu cũng vậy sao?
Cậu cũng giống như tớ, vì cuộc gặp gỡ này mà trằn trọc, lo lắng không biết nên mặc gì, tập luyện biểu cảm, tư thế, thậm chí cả nhịp thở khi gặp mặt, chỉ mong sao có thể tập luyện được cả nhịp tim hay sao?
…
Nhưng, những khoảnh khắc bí mật len lỏi trong kẽ hở thời gian, trước bàn học, giữa những chiếc lá bạch quả, đang dần phai màu.
Ngoài cửa sổ, tiếng ve vẫn râm ran, điều hòa phả ra luồng khí lạnh, vị chua ngọt của táo vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Tôi đưa tay che mắt, nước mắt trào ra từ kẽ tay.
Tôi nghẹn ngào. Những ký ức tươi đẹp này, vì thiếu vắng một người mà trở nên cô đơn và buồn bã, đến nỗi mỗi lần nhớ lại, tôi đều không kìm được nước mắt.
Cung Húc, Cung Húc, tớ thích cậu!
Giá như ở thủy cung, lúc cậu nói “Tớ cũng vậy”, tớ đã nói ra câu này thì tốt biết mấy!
Nếu không, tớ đã không phải đợi đến khi cậu mất đi mới nói ra được.
Cung Húc, cậu có biết không?
Tớ thích cậu, nhưng chưa bao giờ nói ra.
Ăn cơm trưa xong, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời xanh thẳm, ngẩn ngơ.
Thời gian trôi qua một cách vô vị, nhưng tôi chẳng muốn làm gì cả. Tôi thấy trạng thái thả lỏng bản thân thế này thật tốt. Thật hiếm hoi khi tôi có thể kiểm soát suy nghĩ của mình, không để chúng trôi về quá khứ.
Gần hai giờ, mẹ gọi tôi đi bệnh viện.
Tôi đáp lại, buộc tóc đuôi ngựa, tắt điều hòa trong phòng rồi bước ra ngoài.
Mở cửa, luồng không khí nóng hầm hập phả vào mặt. Mùa hè năm nay dường như nóng bức hơn mọi năm, ánh nắng vàng rực chiếu xuống người, cái nóng như thiêu như đốt khiến người ta chỉ muốn quay trở lại phòng điều hòa.
Mẹ lái xe ra khỏi gara, tôi đóng cửa rồi lên xe.
Tuy là kỳ nghỉ hè, nhưng trời quá nóng nên đường phố vắng tanh, suốt dọc đường chỉ lác đác vài chiếc xe chạy qua.
Đậu xe ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm, mẹ đưa tôi lên thẳng tầng sáu. Đây là khoa Thần kinh, bác sĩ Trương mà tôi cần gặp ở trong căn phòng cuối hành lang.
Đã đến giờ làm việc của bác sĩ, mẹ ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài hành lang, còn tôi một mình đi gõ cửa phòng khám của bác sĩ Trương.
Đây đã là một thói quen. Mỗi lần đến đây, mẹ đều đợi tôi ở cửa, để tôi tự mình bước vào cánh cửa này.
Bác sĩ Trương ngồi sau bàn làm việc, trên bàn là mấy tập hồ sơ bệnh án. Ông dựa vào ghế, mỉm cười nhìn tôi.
“Chào bác sĩ Trương.” Tôi mỉm cười chào ông.
“Chào Thập Vũ.”
Một năm, đủ để ông quen thuộc đến mức gọi thẳng tên tôi. Ông khẽ giơ tay, ra hiệu tôi ngồi xuống.
Tôi kéo ghế, ngồi đối diện ông.
“Dạo này thế nào?” Ông mở hồ sơ bệnh án của tôi, trang đầu tiên, cột bệnh tình ghi rõ – PTSD (Rối loạn stress sau sang chấn).
Phải, tôi bị bệnh, tính ra cũng gần tròn một năm rồi.
Cái chết của Cung Húc trở thành bóng ma đeo bám tôi. Tháng đầu tiên sau khi anh ấy mất, tôi không còn nhớ mình đã sống như thế nào. Mỗi lần nghĩ đến, đầu tôi như muốn nổ tung.
Sau đó, mẹ đưa tôi đến gặp bác sĩ, chính là bác sĩ Trương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)