Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Hạ Thập Vũ, cút khỏi đây!” Cô gái lao về phía tôi, túm lấy bó hoa trên đất ném mạnh vào mặt tôi.
Cú ném này như hòn đá đập vỡ lớp thạch cao cứng nhắc, cơ thể tôi cuối cùng cũng lấy lại được cảm giác.
“Xin lỗi, tôi đi ngay.”
Tôi muốn chạy, chạy ngay lập tức, vô số cảm xúc tiêu cực ập đến như thác lũ, dạ dày và tim co thắt dữ dội, nội tạng như bị bóp nghẹt, cảm giác buồn nôn lại ập đến.
Tôi biết mình phải đi ngay bây giờ.
“Khoan đã, nhặt đống hoa ghê tởm của cô lên rồi mang đi!” Giọng cô ta đầy căm hận, thậm chí còn có chút ác độc và mỉa mai. “Cô nghĩ anh tôi sẽ nhận hoa của cô sao? Anh ấy căn bản không muốn gặp cô, bất cứ thứ gì liên quan đến cô, anh ấy đều không muốn thấy! Bởi vì – chính cô đã hại chết anh ấy! Kẻ sát nhân!”
Nước mắt không ngừng rơi xuống, tôi vội vàng cúi xuống, ngồi xổm. Tầm nhìn mờ đi, tôi không thể nhìn rõ thứ gì trên mặt đất. Gió càng lúc càng mạnh, bầu trời càng lúc càng u ám.
Nằm rải rác trên đất là những bông hồng trắng tôi mua.
Gai hồng đâm vào tay tôi, máu đỏ tươi thật chói mắt.
Tim tôi đau nhói, lời nói của Cung Nhã như những nhát dao sắc bén, cứa nát trái tim tôi. Gió thổi qua tim, tất cả những gì tôi cảm nhận được chỉ là nỗi đau vô tận.
Đau đến mức không nói nên lời, đau đến mức không thể nhặt nổi những bông hồng dưới đất, đau đến mức nước mắt không ngừng tuôn rơi.
“Chính cô đã hại chết anh ấy! Kẻ sát nhân!”
Phải, tôi là kẻ sát nhân.
Là tôi đã hại chết anh.
Xin lỗi!
Xin lỗi, Cung Húc!
Ký ức như cơn sóng thần, cuốn trôi chút lý trí cuối cùng của tôi.
Tất cả sự kìm nén và trốn tránh, lúc này đây, trước lời chất vấn như vậy, thật mong manh, dễ vỡ.
…
Ngày 28 tháng 7, trời quang, gió nhẹ.
Biển xanh, cát trắng, sóng vỗ về chân, bọt nước li ti… Tôi lẽo đẽo theo sau Cung Húc, bước trên những dấu chân anh. Hai người, một dãy dấu chân. Quay đầu nhìn lại, lòng tôi rộn ràng một niềm vui thầm kín, như vừa làm được điều gì hạnh phúc mà chỉ mình biết. Lén lút, có chút e dè, tôi yêu anh.
“Hôm nay là một ngày đặc biệt.” Cung Húc phía trước cất tiếng.
“Đặc biệt thế nào?”
Chúng tôi đến vùng biển này để lặn, không nơi nào lý tưởng hơn cho những người yêu thích môn thể thao này.
“Ừm, ngày anh thử thách kỷ lục của chính mình.” Anh khẽ chậm bước. “Thập Vũ, em nghĩ hôm nay anh có thành công không?”
Tay tôi đan sau lưng, nhìn gáy anh, mái tóc anh đẹp thật, đường chân tóc cong vút thật hoàn hảo.
“Nhất định sẽ thành công.” Tôi nói.
“Sao em chắc chắn vậy?” Anh quay lại, ánh mắt chăm chú khiến tôi cảm giác như cả thế giới này anh chỉ nhìn thấy tôi.
“Vì anh là Cung Húc, là Cung Húc thì nhất định sẽ thành công.” Tôi quả quyết.
Nụ cười trên môi anh càng đậm, đôi mắt đẹp cong cong: “Ừ, mượn lời chúc tốt lành của em, nhất định sẽ thành công.”
Đến điểm lặn, anh bắt đầu mặc đồ lặn.
Tôi ngồi xổm xuống, kiểm tra thiết bị cho anh.
“Thập Vũ.” Cung Húc gọi tôi.
“Hửm?” Tôi quay lại, anh trong bộ đồ lặn, mái tóc mềm mại bay bay trong gió biển, khiến tôi chỉ muốn đưa tay vuốt ve.
“Nếu lần này anh phá kỷ lục, khi lên bờ anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.” Ánh mắt anh trở nên nghiêm túc, tim tôi đập thình thịch.
Cố tỏ ra bình tĩnh, dù trong lòng đã dậy sóng: “Được ạ, thật ra em cũng có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh.”
Tôi lén nhìn anh, trong mắt anh cũng thoáng chút mong chờ và bối rối như tôi.
Như để che giấu điều gì, anh cầm mũ lặn đội lên, mái tóc đen mềm mại khuất sau lớp mũ. Anh đến bên tôi, cúi xuống lấy bộ điều chỉnh hơi thở từ tay tôi.
Nhưng điều đó thì sao?
Anh ở dưới nước, tôi muốn ở bên anh. Tôi có điều quan trọng muốn nói với anh, muốn thì thầm với anh dưới làn nước xanh.
“Sẵn sàng chưa?” Cung Húc hỏi.
Tôi làm dấu “OK” với anh, rồi từ từ lặn xuống.
Dưới biển có cá bơi lội, càng xuống sâu, màu sắc của cá càng rực rỡ. Đến độ sâu năm mươi mét, tôi dừng lại.
Cung Húc vẫn tiếp tục lặn xuống, anh xuống sau tôi. Khi anh lướt qua, một làn bọt khí lớn thoát ra từ miệng anh.
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, sao lại có nhiều bọt khí như vậy?
“Cung Húc?” Tôi đưa tay muốn níu anh lại, nhưng anh đã trượt khỏi tầm tay tôi.
Trong biển tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước chảy.
Cảm giác bất an ngày càng mãnh liệt, cuối cùng tôi cũng nhận ra điều bất thường! Những bọt khí đó, là từ bộ điều chỉnh hơi thở!
Khí oxy đang bị rò rỉ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
