Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nếu Trong Rừng Có Cổ Tích Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Bây giờ mới hai giờ sáng, còn lâu mới đến lúc trời sáng. Đầu óc tôi tỉnh táo đến lạ thường, thậm chí còn có chút hưng phấn. Rất nhiều hình ảnh rời rạc cứ lởn vởn trong đầu, dù cố gắng thế nào tôi cũng không thể ngủ được.

Tôi lấy lọ thuốc ra khỏi tủ. Mẹ vừa cho tôi uống một viên, tôi mở nắp lọ, quyết định uống thêm một viên nữa.

Lật giở lịch bàn, ngày 28 tháng 7 được tôi khoanh tròn bằng bút dạ màu đỏ.

Tôi chợt ngẩn ngơ, không ngờ đã một năm rồi sao?

Tôi nhắm mắt lại, gương mặt Cung Húc ngày càng rõ nét trong tâm trí.

Cung Húc, hóa ra đã gần một năm kể từ ngày anh ra đi.

Hôm nay là ngày 24, còn bốn ngày nữa là đến ngày giỗ đầu của anh rồi!

Tôi đặt cuốn lịch lên bàn viết, kéo ngăn kéo thứ hai bên phải ra. Trong đó có một bức ảnh.

Trong ảnh là một chàng trai có vẻ ngoài dịu dàng, thanh tú. Anh mặc bộ đồ lặn, nở nụ cười ấm áp, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng mặt trời.

Tôi đưa ngón tay khẽ lướt qua gương mặt anh, một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo.

Đương nhiên là lạnh lẽo rồi, vì đó chỉ là một bức ảnh. Tôi cười chua xót, hai tay chống cằm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ là những cành đào sum suê, những quả đào chín mọng trĩu nặng trên cành.

Mọi thứ đều thân thuộc đến lạ, giống như năm ngoái, giống như bao nhiêu năm đã qua. Chỉ khác là, mùa hè rực rỡ năm nay không còn có Cung Húc nữa.

Không chỉ năm nay, mà từ nay về sau, sẽ chẳng còn nữa.

Chỉ cần nghĩ đến điều này, tim tôi lại đau nhói.

“Thập Vũ, mẹ vào nhé!” Giọng mẹ vang lên ngoài cửa, ngay sau đó cánh cửa được mở ra. Mẹ bưng vào một đĩa hoa quả, “Một lát nữa là ăn cơm trưa rồi, con ăn chút hoa quả đi! Chiều nay còn phải đến bệnh viện tái khám, con nhớ chứ?”

“Vâng, con cảm ơn mẹ. Con nhớ mà.” Tôi mỉm cười đáp.

Dường như yên tâm hơn, mẹ đặt đĩa hoa quả xuống rồi rời khỏi phòng.

Trên đĩa là một quả táo đã được cắt sẵn. Tôi cầm lên cắn một miếng, vị ngọt thanh xen lẫn chút chua của miếng táo giòn tan, giống như một nút bấm không thể chạm vào. “Cạch” một tiếng, những ký ức liên quan ùa về, dữ dội và không thể ngăn cản.

Tôi bịt miệng, gần như không dám thở, tim thắt lại rồi lại thắt lại. Đến một giới hạn nào đó, mọi cảm xúc bỗng chốc tan biến.

Tiếng ve kêu bên tai như được khuếch đại lên vô hạn, ánh nắng chói chang đến lóa mắt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nảy sinh một ảo giác, cứ như bây giờ không phải là kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, mà thời gian đang quay ngược lại hai năm trước.

Tiếng ve, nắng vàng, cây bạch quả, bàn ghế ngăn nắp, những tiếng thì thầm nho nhỏ của bạn bè, thầy giáo trên bục giảng tay cầm sách đi đi lại lại, và chàng trai áo trắng ngồi bên cạnh tôi, tay chống cằm, nhìn cây bạch quả ngoài cửa sổ, thần người.

Cậu ấy có góc nghiêng đẹp nhất, đường chân tóc đẹp nhất, và cả mùi hương dễ chịu nhất, chỉ thuộc về riêng cậu ấy.

Chuông tan học cuối cùng cũng vang lên, lớp học lập tức trở nên ồn ào.

Tôi vẫn gục mặt trên bàn, nhìn cậu ấy.

“Cuối tuần đi thủy cung nhé.” Vừa nói, cậu ấy vừa quay lại.

Tôi mở to mắt, cậu ấy đang nói chuyện với tôi sao?

“Tớ có hai vé này.” Cậu ấy bắt chước tôi, gục mặt xuống bàn, trước mặt là chồng sách cao ngất. Chúng tôi nấp sau chồng sách, như đang thì thầm.

Khóe môi tôi khẽ nhếch lên: “Nếu tớ có thể…”

“Cùng đi nhé.” Cậu ấy nói, ánh mắt nhìn tôi thật dịu dàng.

“Ừm.” Tôi gật đầu, tay vẫn gối lên cánh tay. Trong đôi mắt đen láy của cậu ấy, phản chiếu khuôn mặt tôi đang ửng hồng.

Đó là lần đầu tiên tôi và Cung Húc gặp nhau bên ngoài trường học.

Vì cuộc gặp gỡ ấy, tôi đã đứng trước gương tập đi tập lại nụ cười đẹp nhất, tìm góc mặt đẹp nhất, mở tủ quần áo lôi hết đồ ra, tìm bộ nào đẹp nhất.

Tôi vừa băn khoăn, vừa vui sướng, cuối cùng lại mặc nguyên bộ đồng phục đến gặp Cung Húc.

Khi thấy Cung Húc cũng mặc áo sơ mi đồng phục, mọi lo lắng và bồn chồn của tôi đều tan biến.

Thủy cung mờ ảo, ánh đèn dưới nước nhuộm cả không gian thành một thế giới mộng mơ.

Trước khu trưng bày sứa, tôi ngẩng đầu nhìn những con sứa xinh đẹp, khẽ nói: “Thật ra… tớ không định mặc đồng phục đâu.”

Ngay lúc tôi quay lại nhìn, cậu ấy cũng vừa nhìn tôi.

“Ừm…” Tôi nắm chặt hai tay, tim đập thình thịch. Bầu không khí này khiến tôi rất muốn nói cho cậu ấy biết tâm trạng của mình lúc này.

“A!” Cậu ấy chỉ tay về phía trước, “Váy cưới kìa.”

“Cái gì?” Tôi ngẩn người, quay đầu nhìn theo hướng tay cậu ấy chỉ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc