Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng đúng lúc này, chàng trai đang nhắm mắt bỗng nhiên mở mắt.
Đôi mắt anh sâu thẳm, đen đến mức không phản chiếu được một chút ánh sáng nào. Anh đang nhìn tôi.
“Cung Húc!” Tôi gọi tên anh. Tay tôi chạm vào áo sơ mi của anh. Dưới thân anh, dòng nước tối đen bỗng dâng lên cuồn cuộn, những bọt nước trắng xóa ào ạt nuốt chửng anh.
Anh cứ thế chìm xuống, trên môi vẫn còn vương một nụ cười. Ánh mắt anh chưa từng rời khỏi tôi.
“Cung Húc!” Tôi muốn gọi anh, muốn níu lấy anh, nhưng đầu ngón tay chỉ có thể chạm vào dòng nước đang dâng lên khi anh chìm xuống.
Nước tràn vào mũi, vào miệng. Cảm giác ngạt thở ập đến, nhấn chìm tôi trong nháy mắt.
“Cung Húc!” Tôi hét lên, giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng đáng sợ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, dạ dày cuộn trào dữ dội.
Tôi vén chăn xuống giường, đi vào nhà vệ sinh, quỳ gục bên bồn cầu nôn khan.
Cơn ác mộng ấy đã rút cạn toàn bộ sức lực của tôi. Tôi ngồi bệt xuống sàn, giữa bàn trang điểm và bồn cầu, thở dốc.
Một thứ cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong lòng. Nỗi sợ hãi khổng lồ từ trong giấc mơ tràn ra, khiến tôi run rẩy, trái tim như có một lỗ hổng lớn, chỉ cần hít thở thôi cũng đủ đau đến toát mồ hôi lạnh.
“Thập Vũ, Thập Vũ?” Tiếng mẹ lo lắng vọng vào từ bên ngoài. Mẹ đang gõ cửa, gõ rất mạnh.
Tôi muốn trả lời mẹ, muốn nói con không sao, chỉ là mơ thấy ác mộng thôi, sẽ ổn thôi mà.
Tôi muốn nói: “Mẹ ơi, mẹ về nghỉ đi, đừng lo cho con, để con yên tĩnh một lát.”
Nhưng tôi không thể thốt ra lời nào, cổ họng như bị nghẹn lại khiến tôi khó thở.
“Thập Vũ.”
Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa vang lên từ bên ngoài.
“Cạch…”
Cửa mở, mẹ vội vàng chạy vào: “Thập Vũ, Thập Vũ, con sao rồi?”
Tôi cố gắng mỉm cười với mẹ, nhưng nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.
Mẹ vội vàng mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra một lọ thuốc, rồi rót một cốc nước ấm, dìu tôi dậy, cho tôi uống một viên thuốc.
“Thập Vũ, lại gặp ác mộng nữa à?” Mẹ dịu dàng hỏi.
“Xin lỗi mẹ, đã làm mẹ lo lắng, con không sao.” Tôi nói với mẹ, giọng đầy áy náy. “Mẹ ơi, mẹ về ngủ đi.”
“Không sao, mẹ ở đây với con.” Mẹ mỉm cười ấm áp, ánh mắt có chút dè dặt, như thể tôi là một con búp bê sứ dễ vỡ. “Mẹ ở đây rồi, con đừng sợ.”
“Con thật sự không sao rồi. Mẹ đừng coi con yếu đuối như vậy.” Tôi mỉm cười với mẹ. “Con đi tắm rồi ngủ.”
“Nhưng…” Mẹ vẫn còn lo lắng, không yên tâm để tôi ở một mình.
“Tin con đi, mẹ.” Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ, muốn mẹ cảm nhận được lòng mình.
“Ừ, vậy con tắm xong thì ngủ sớm đi, nếu còn sợ thì gọi mẹ.” Mẹ dặn dò.
Tôi gật đầu. Mẹ mới yên tâm rời khỏi phòng tôi.
Tiếng bước chân mẹ dần xa, cuối cùng biến mất, xung quanh lại trở về với sự yên tĩnh.
Tôi đứng dậy khỏi sàn nhà. Không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, nhưng con quái vật nhỏ bé đang hoành hành trong đầu tôi bỗng trở nên im lặng lạ thường.
Tôi đi đến bên cửa sổ, mở cửa nhìn ra ngoài. Bầu trời đầy sao lấp lánh. Tôi ngẩng đầu nhìn chúng.
Người ta vẫn nói, người đã khuất sẽ hóa thành những ngôi sao trên trời.
Vậy, Cung Húc, anh là ngôi sao nào?
Cơn ác mộng khiến tôi nghẹt thở ấy, thật ra đã rất lâu rồi tôi không mơ thấy nữa.
Tôi vừa sợ, vừa mong chờ giấc mơ đó. Dù sao, ít nhất tôi cũng được gặp anh. Đó là cách duy nhất tôi có thể gặp anh.
“Anh ở bên đó có khỏe không?” Tôi lẩm bẩm. “Em rất nhớ anh!”
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, ép mình không nghĩ đến Cung Húc nữa trước khi nỗi buồn lại ập đến.
Tôi nhớ, bác sĩ đã từng nói với tôi một câu.
Ông ấy nói: “Hạ Thập Vũ, cháu phải học cách kiềm chế.”
Ông ấy nói đúng, kiềm chế là điều tôi nhất định phải học. Chỉ có vậy tôi mới không chìm đắm mãi trong nỗi đau mất Cung Húc, mới không bị giam cầm trong những ký ức vô tận.
Tôi phải tiếp tục sống. Tôi có lý do để phải tiếp tục sống.
Tôi cầm bộ đồ ngủ sạch bước vào phòng tắm, mở vòi sen. Dòng nước ấm áp từ trên đầu dội xuống.
Đã có một thời gian, tôi sợ tất cả mọi thứ liên quan đến nước, đặc biệt là tắm như thế này.
Khi nước từ trên đầu dội xuống, tôi lại thấy hoảng loạn. Nó khiến tôi nhớ đến cơn ác mộng, nhớ đến nỗi sợ hãi bị nước nhấn chìm, gần như ngạt thở.
Tôi ghét cảm giác đó.
Cho đến bây giờ, chỉ cần chạm vào nước, tôi vẫn cảm thấy khó chịu.
Tắt vòi sen, lau khô người bằng khăn tắm, thay bộ đồ ngủ sạch, tôi trở về phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






