Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nếu Trong Rừng Có Cổ Tích Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Cậu ấy có một góc nghiêng thật đẹp. Cậu ấy thích chống tay lên má, nghiêng đầu nhìn cây bạch quả ngoài cửa sổ.

Còn tôi, thích lặng lẽ nhìn cậu ấy qua khung cửa.

Ánh nắng xuyên qua ô kính, phủ lên hàng mi cậu ấy như dát vàng. Góc mặt cậu ấy tắm trong nắng, từng sợi lông tơ nhỏ xíu cũng hiện lên rõ mồn một. Sống mũi cậu ấy cao thẳng, đôi mắt như chứa đựng những tâm sự sâu kín. Khóe môi cậu ấy cũng thật đẹp, nhìn nghiêng, như đang mỉm cười.

Cậu ấy có mái tóc đen mềm mại, buông xuống gáy trắng ngần, toát lên vẻ lười biếng khó tả.

Tôi thích ngắm nhìn góc nghiêng của cậu ấy, thích lặng lẽ đến gần, hít hà mùi hương thoang thoảng trên người cậu ấy, mùi dầu gội hòa quyện với hương oải hương – mùi hương của riêng cậu ấy.

“Hạ Thập Vũ, Hạ Thập Vũ!” Cô nàng lắm chuyện nhất lớp đứng ở cửa gọi tôi, vẻ mặt hớn hở như thể có nguồn năng lượng vô tận, “Cô giáo gọi cậu lên văn phòng!”

Tôi vờ như vừa rồi chẳng nhìn gì cả, nhưng tim lại đập thình thịch, như thể bí mật vừa bị phát hiện, giống như hồi nhỏ trộm hái đào nhà hàng xóm bị bắt quả tang, vừa lúng túng vừa lo lắng, vừa bối rối vừa luống cuống.

Tôi vội vàng đứng dậy, vì quá vội mà làm đổ cả ghế.

Rồi cậu ấy quay lại.

Cậu ấy đang cười, khóe môi cong lên nhẹ nhàng, đôi mắt đen láy sáng ngời, phản chiếu ánh nắng dịu dàng nhất của mùa hè.

Khi nhìn người khác, ánh mắt cậu ấy luôn chăm chú như vậy, chuyên tâm như thể chỉ nhìn mình tôi.

Tôi vội cúi xuống, dựng ghế lên, không dám nhìn cậu ấy nữa, sợ ánh nhìn dịu dàng ấy sẽ nhìn thấu hết những mộng tưởng của tôi.

Tôi thích ngắm cậu ấy, nhưng lại không dám để cậu ấy phát hiện.

Tôi chạy như bay ra khỏi lớp, tim vẫn đập thình thịch, mồ hôi túa ra trên tay, một cảm giác chua chát ngọt ngào như muốn tràn ngập cả trái tim.

Cậu ấy thích tôi hay ghét tôi? Hay chỉ là bình thường?

Những tháng ngày lén lút quan sát ấy, dù nắng gắt hay gió lớn, mưa rơi hay trời quang, tuyết rơi hay sương xuống, tâm trạng ấy đã thấm đẫm cả thời gian của tôi.

“Hạ Thập Vũ.” Một lần nữa, khi tôi đang len lén nhìn cậu ấy, cậu ấy bỗng quay lại, bắt gặp ánh mắt dò xét của tôi, “Cậu thích biển không?”

“Hả?” Tôi sững người, tay chân luống cuống, không biết nên đặt tay ở đâu, nhìn về phía nào, thở như thế nào cho phải.

“Cậu thích biển không?” Cậu ấy cười, đôi mắt lấp lánh như chứa cả ngàn sao.

“Thích.” Như bị thôi miên, tôi gật đầu.

Dường như câu chuyện bỗng trở nên dễ dàng hơn, cậu ấy không còn chỉ quay nghiêng mặt với tôi nữa, cậu ấy kể cho tôi nghe về biển cả của cậu ấy, về những ước mơ muôn màu của cậu ấy, cậu ấy thích lặn biển, thích đắm mình trong làn nước, rồi chìm xuống, chìm xuống, chìm xuống mãi.

Cậu ấy nói với tôi, ước mơ lớn nhất của cậu ấy là được lặn xuống độ sâu một trăm năm mươi mét, để ngắm nhìn con tàu hải tặc đang yên giấc dưới đáy biển.

“Tớ cũng muốn học lặn, nghe có vẻ thú vị. Cậu dạy tớ được không?” Vào kỳ nghỉ hè cuối học kỳ ấy, thế giới muôn màu mà cậu ấy kể đã trở thành nơi tôi khao khát được cùng cậu ấy đến nhất.

“Được chứ.” Cậu ấy gật đầu, “Vậy, hè này chúng ta cùng đi học lặn nhé.”

Cậu ấy đưa tay về phía tôi, lòng bàn tay hướng lên, những ngón tay hơi cong lại, ánh nắng chiếu xuống, mang theo hơi ấm.

“Ừ!” Tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên tay cậu ấy.

Trong bóng tối tuyệt đối, nơi trời đất như hòa làm một, một tia sáng đột ngột rọi xuống. Những bọt khí li ti nổi lên, phản chiếu ánh sáng, lấp lánh rồi “tách” một tiếng, vỡ tan.

Yên tĩnh đến lạ thường. Mặt nước phẳng lặng, không một gợn sóng, chỉ còn lại âm thanh bọt khí vỡ tan vang lên rõ mồn một.

Tôi đang rơi xuống. Mái tóc đen dài xõa tung trong nước, như những sợi rong rậm rạp, vươn dài vô tận.

Càng nhiều bọt khí nổi lên từ đáy nước tối đen.

Có ai đó chìm dưới đáy. Bọt khí tràn ra từ khóe miệng tôi, hòa vào dòng bọt khí đang cuộn lên từ sâu thẳm, cùng nhau trôi lên trên.

Thời gian dường như ngừng trôi. Đầu óc tôi trống rỗng, chẳng thể suy nghĩ, tựa như một viên sỏi nhỏ chìm xuống đáy nước, cứ thế chìm mãi, chìm mãi.

Dưới đáy nước, có một người đang nổi lên, mặt hướng lên trên.

Anh mặc chiếc áo sơ mi màu trắng sữa, nhắm mắt, những bọt khí nhỏ li ti chính là từ khóe miệng anh tràn ra.

Tôi đưa tay muốn chạm vào gương mặt anh, nhưng dù gần trong gang tấc, tôi vẫn không thể nào nắm lấy anh. Lòng tôi dấy lên nỗi bồn chồn, bên tai dường như có tiếng ai đó đang thúc giục tôi, giục tôi nắm lấy anh.

Tôi cố gắng lặn xuống sâu hơn. Gần lắm rồi, chỉ một chút nữa thôi, tôi gần như chạm được vào anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc