Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Này Cố Nhược, Tiểu Bá Vương Trường Thể Thao Thích Cậu Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Thẩm Khinh ngẩn ra một lúc, rồi quay lại nhìn cô gái vừa hét: “Cậu là ai?”

Cô gái lập tức chạy đi.

Đúng là không hiểu nổi.

Việc Thẩm Khinh ở lại trường thể thao cũng có nghĩa là cậu phải cùng tham gia kỳ thi với các học sinh khác.

Vào lớp, nhìn thấy các học sinh đang trò chuyện, cậu mới nhớ hôm nay có bài thi.

Thứ Hai tuần này đúng là không dễ dàng gì.

“Này, cho tôi mượn một cây bút.” Thẩm Khinh hỏi người ngồi bên cạnh.

“Cả tôi còn phải đi mượn đấy, bút ở siêu thị cũng bán hết rồi. Đúng là trường mình, chỉ khi thi cử mới có thị trường tiêu thụ bút!”

Thẩm Khinh lại nhìn sang một bạn khác cùng lớp.

Người này có vẻ đáng tin, liền lục lọi trong túi, cuối cùng cũng lấy ra một chiếc hộp nhưng lại ngạc nhiên: “Ôi trời, tôi mang nhầm hộp bút màu của em gái tôi rồi.”

Thẩm Khinh cũng không kén chọn, đưa tay ra: “Bút màu cũng được, cho tôi mượn một cái.”

Kết quả là cậu bạn kia đưa cho cậu một cây bút màu xanh lá, còn nói thêm: “Bút đỏ tôi phải giữ lại, nếu không biết làm thì cứ vẽ dấu tick, viết một trăm điểm, nhìn cho nổi bật vui mắt.”

Thẩm Khinh nhìn cây bút màu xanh lá trong tay, bĩu môi rồi trả lại.

Cậu đi ra khỏi trường và lấy điện thoại gọi cho Dương Nam, nghe đầu dây bên kia vang lên giọng ngái ngủ của Dương Nam: “Có việc gì?”

“Ra đây, giờ đến lúc cậu phát huy tác dụng rồi. Bọn tôi thi mà tôi không có bút. Tôi đang ở sát hàng rào trường cậu rồi đây.”

“Tôi chỉ có một cây bút thôi, với lại chắc cậu cần bút chì để tô đáp án đúng không?”

“Được thì cứ tô cho đầy đi, cần gì bút nào chẳng được.”

Dương Nam dường như cũng đang đi ra ngoài, tiện miệng gọi một tiếng: “Sư Tiểu Khanh, cho tôi mượn cây bút nào.”

Đáp lại chỉ là một tiếng “Cút.”

“Được thôi.”

Nói xong với Sư Tiểu Khanh, Dương Nam quay lại bảo Thẩm Khinh: “Không được rồi, tôi chỉ quen mỗi cô ấy trong trường thôi, mượn không nổi.”

“Tưởng cậu học giỏi lắm cơ đấy, đưa luôn cây bút cậu đang cầm đây cho tôi!”

“Thế thì khi vào phòng thi, cậu tự mượn ai đó cây bút rồi viết tên lên là được mà. Bắt nạt cây bút duy nhất của tôi, nó có dễ dàng đâu?”

Thẩm Khinh đang cãi nhau với Dương Nam thì chợt thấy Cố Nhược đang đi kiểm tra vệ sinh.

Cô bĩu môi, trông đáng thương vô cùng.

Thẩm Khinh leo lên bệ xi măng sát hàng rào, đứng đó nhìn cô qua hàng rào với ánh mắt như cún con: “Giúp tôi với, cho tôi mượn cây bút, tôi sắp thi mà trong trường không còn bút để bán nữa.”

Cố Nhược vốn có mang theo một cây bút để ghi chép điểm số. Nghĩ một lúc, cô tiến tới đưa bút cho Thẩm Khinh.

Cậu cầm cây bút từ tay cô, phát hiện đó là một cây bút màu hồng, nắp bút còn có hình một móng mèo mềm mềm.

“Cảm ơn nhé.” Cậu lắc lắc cây bút có móng mèo và mỉm cười với cô.

“Đợi một chút.” Nói xong, Cố Nhược liền quay đầu chạy vào tòa nhà.

Thẩm Khinh chẳng hiểu gì, đành đứng đó chờ.

Nhờ có cậu mà học sinh trường số 2 không ai dám lại gần khu vực này, giống như cảnh Tôn Ngộ Không vẽ vòng tròn bảo vệ, chỉ khác là trong phiên bản này “yêu quái” lại ở bên trong, còn những “bông hoa nhỏ” của đất nước đều né tránh hết.

Nhìn mặt Thẩm Khinh, có lẽ đến muỗi cũng không dám bay lại gần.

Một lúc sau, Cố Nhược chạy trở lại, do không giỏi vận động, mặt cô đỏ ửng lên vì sợ cậu chờ lâu.

Cô đưa cho cậu một cây bút chì và một cục tẩy.

Thẩm Khinh nhận lấy, thấy cô còn lục trong túi: “Cậu có cần compa với thước đo góc không?”

Cậu vui vẻ nhận hết, còn đùa: “Nếu có bài hình học, tôi đo xong góc rồi ghi lại là bao nhiêu độ thì liệu có được điểm không?”

“Có lẽ… được…” Câu hỏi này thực sự quá kỳ lạ.

“Còn gì nữa không?” Cậu nhìn túi áo của Cố Nhược, cảm giác như túi thần kỳ của Doraemon vậy.

Cố Nhược thật sự lôi thêm một thứ ra: “Bút xóa.”

“Cho tôi xin số của cậu đi, xong tôi sẽ trả lại.” Thẩm Khinh lắc lắc mấy món đồ trong tay.

Cố Nhược trả lời: “Cách ngày tôi sẽ lại đến kiểm tra vệ sinh, lúc tôi không đến thì Khánh Khánh sẽ đến, cậu trả lại cho cô ấy cũng được.”

“Được, tôi đi thi đây.”

Nói xong, Thẩm Khinh nhảy xuống bệ xi măng, đi đến hàng rào của trường thể thao, đu bám một chút rồi nhảy qua dễ dàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc