Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong không gian yên tĩnh, âm thanh ấy như được khuếch đại, cô nghe rõ mồn một.
Khi Cố Nhược lại gần, cô mới nhận ra Thẩm Khinh có hàng lông mi rất dài, lông mi dưới cũng đậm, khiến đôi mắt cậu trông sâu thẳm như trang điểm.
Ngay lúc hai ánh mắt chạm nhau, Cố Nhược theo phản xạ co người lại một chút, không nhận hộp sữa chuối mà cậu đưa, thay vào đó lại với lấy sữa dâu ở bên cạnh.
Hoàn toàn không hề nể mặt.
Thẩm Khinh liền đưa tay cầm hộp sữa dâu lên, đặt nó lên kệ cao nhất mà Cố Nhược không thể với tới.
Cô liền chuyển sang định lấy sữa hương óc chó ở giữa kệ, nhưng Thẩm Khinh lại nhanh hơn, nhấc lên và cũng đặt nó lên chỗ cao nhất. Cuối cùng, cậu lại đưa hộp sữa chuối ra: “Này.”
Mặt cậu vốn đã mang vẻ dữ tợn, giờ lại mang theo khí thế bá đạo, làm một hành động trẻ con đến đáng ngạc nhiên.
Cái này không phải giúp đỡ, mà là ép Cố Nhược phải nhận lấy.
“Thôi... tôi không mua nữa.” Cố Nhược lí nhí nói, không muốn có liên quan gì đến Thẩm Khinh. Từ nhỏ, cô đã tránh xa những học sinh như cậu.
Cô cũng không hiểu nổi ánh mắt của Thẩm Khinh vừa nãy.
Nếu cậu đưa sữa cho cô một cách bình thường, chắc cô cũng nhận rồi.
Nhưng sao cậu lại trừng mắt nhìn cô như thế?
Thẩm Khinh thật sự thấy oan ức. Cậu chỉ nhìn bình thường thôi, cậu vốn đã có vẻ mặt như thế này, nhưng thật sự là đang muốn giúp đỡ.
Nghe Cố Nhược từ chối, Thẩm Khinh không kìm được mà tặc lưỡi: “Cậu đang làm khó tôi đấy à? Hôm trước tôi đến trường cậu hơi vội vàng, là lỗi của tôi. Tôi mua cho cậu, coi như xin lỗi, được không?”
Nói xong, cậu lấy một hộp sữa chuối, một hộp sữa dâu và một hộp sữa óc chó, đến quầy thu ngân, tiện tay lấy thêm bốn cây kẹo mút.
“Tôi không để ý đâu, tôi biết các cậu cũng vì tình bạn thân thiết.” Cố Nhược nói nhỏ, vẫn giữ khoảng cách với cậu.
“Bạn thân á?” Thẩm Khinh nhìn cô.
“Ý là bạn tốt ấy.”
“Cậu thật sự nghĩ tôi ngốc thế à?”
“Tôi sai rồi.” Cố Nhược lập tức rút lời.
Lúc này, bà chủ đi xuống với hai cây thước và hỏi Cố Nhược: “Cô bé, cháu muốn cây dài bao nhiêu?”
Cố Nhược chỉ vào một cây: “Dạ cây này ạ.”
“Đây là thước inox, dài sáu mươi cm, giá 95 đồng.”
“Dạ.” Cố Nhược lấy tờ 100 đồng thanh toán.
Trả xong, cô định rời đi, nhưng Thẩm Khinh lại nắm lấy mũ áo khoác của cô, giữ cô lại.
Sau khi thanh toán sữa và kẹo mút xong, cậu còn nói thêm: “Cho tôi hai bao thuốc, loại Trung Hoa mềm.”
Thấy Cố Nhược nhìn mình, cậu giải thích: “Mua cho huấn luyện viên tôi, tôi không hút thuốc.”
“Tôi đâu có hỏi…”
Thẩm Khinh đưa túi đựng sữa và kẹo mút cho cô: “Cái này là tôi mua cho cậu.”
“Không cần đâu, tôi thật sự không để bụng chuyện đó.”
“Phì—” Thẩm Khinh tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
Cố Nhược lập tức cầm lấy túi: “Cảm ơn.”
Động tác của cô nhanh gọn dứt khoát.
Cô vẫn còn muốn giữ mạng.
Cầm thước và túi sữa trên tay, Cố Nhược bước đi về nhà, nhưng Thẩm Khinh đã nhanh chóng đuổi kịp.
Cậu đi bên cạnh cô, hỏi: “Dương Nam học hành nghiêm túc lắm à?”
“Tôi không cùng lớp với cậu ấy, lớp cậu ấy ở phòng bên cạnh.”
“Ồ... cậu ấy có phải luôn đứng cuối lớp không?”
“Nói chính xác là cậu ấy với một người khác thay phiên nhau đứng cuối.”
Thẩm Khinh phá lên cười, mãi không dừng được.
Khi đi đến gần trường thể thao, bất ngờ có một người đứng bên hàng rào hét lên như một chú sóc đất giận dữ.
Cả Thẩm Khinh và Cố Nhược đều giật mình, theo phản xạ, Thẩm Khinh kéo tay áo của Cố Nhược, kéo cô đứng vào bên trong, che chắn cho cô.
“Thẩm Khinh! Cậu có bạn gái rồi hả?” Một cô gái hét lên hỏi.
“Không có.” Thẩm Khinh đáp.
“Thế cô ấy là ai?”
“Tôi cũng không biết.”
Nghe câu trả lời của cậu, cô gái ấy bỗng như thở phào nhẹ nhõm: “À, vậy thì không sao.”
“Cậu hét cái gì mà om sòm thế hả? Bị bệnh à?” Thẩm Khinh bực mình mắng.
“Người ta tưởng cậu yêu đương rồi, sợ chết khiếp.”
“Liên quan gì đến cậu?”
Thẩm Khinh tiếp tục đi về phía cổng trường, vừa quay lại đã thấy Cố Nhược chạy nhanh về phía trước.
Cô cầm túi sữa lủng lẳng, cánh tay vung vẩy, cái đầu tóc búi nhỏ rung rinh, trông như một chú thỏ nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









