Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Nhược nhìn cậu nhảy qua hàng rào, nghĩ bụng loại hàng rào thấp thế này chẳng qua chỉ là vật trang trí đối với học sinh trường thể thao. Phải làm một bức tường cao ba mét, đặt người canh gác ở bốn góc thì mới ngăn nổi những học sinh “khuôn mặt đáng sợ” như Thẩm Khinh.
Cậu trở về với đầy đủ “chiến lợi phẩm.”
Vào lớp, cậu lấy hết đồ trong túi ra.
“Cho tôi mượn một chút đi, không thì đưa bút chì trên compa cũng được.”
“Không cho, tôi còn phải thi cho đàng hoàng mà.”
Đến lúc làm bài, Thẩm Khinh lấy bút xóa ra nghịch, lật qua lật lại nửa ngày. Đây là lần đầu tiên cậu dùng thử thứ đồ tinh tế thế này.
Sau đó, cậu lại nghịch nắp bút có hình móng mèo, rồi cuối cùng bắt đầu tô đáp án.
Cậu làm bài thi theo kiểu “hên xui.”
Nếu may mắn, cậu có thể đạt 50-60 điểm, nếu không may thì cũng có thể đạt được 20-30 điểm.
Huấn luyện viên luôn nhắc nhở, dù có được tuyển thẳng nhưng cũng không thể không có thái độ học tập nghiêm túc.
Vì vậy, hôm nay cậu thật sự nghiêm túc hoàn thành một ngày thi cử.
Tan học, cậu đi tìm Dương Nam.
Dương Nam chẳng có thời gian quan tâm đến cậu, cậu ta phải vội về nhà cùng Sư Tiểu Khanh đi học thêm, cái thái độ coi bạn bè như không ấy khiến Thẩm Khinh bực đến ngứa răng.
Thẩm Khinh lột cái áo đồng phục của Dương Nam xuống, mặc vào rồi đi thẳng vào trường số 2.
Vừa khéo là giờ tan học, trong trường rất đông học sinh.
Cậu khoác chiếc áo khoác đồng phục lông vũ của trường số 2, đội mũ lên, rồi lang thang dọc hành lang. Cuối cùng, dựa vào ký ức lần trước đến tìm Dương Nam, cậu tìm được lớp của Cố Nhược.
Thò đầu vào nhìn, cậu thấy ngay… cái búi tóc tròn của Cố Nhược.
Cố Nhược ngồi ở hàng thứ hai, bàn học chất đầy sách vở, cô cúi đầu viết gì đó, chỉ lộ ra phần búi tóc tròn trông như chỏm củ hành nhỏ.
Thẩm Khinh thật sự quá quen thuộc với hình ảnh của Cố Nhược, chỉ cần thấy cái búi tóc tròn là nhận ra cô ngay.
Cậu bước thẳng vào lớp, phớt lờ ánh mắt ngạc nhiên của các bạn học trong lớp, đi đến bên cạnh Cố Nhược, cúi xuống để xem cô đang viết gì.
Thẩm Khinh đứng cao sừng sững trước mặt Cố Nhược như một bóng đen khổng lồ bao phủ.
Cố Nhược ngước lên nhìn, cùng lúc đó Thẩm Khinh cũng cúi đầu xuống.
Khoảnh khắc ấy, cô nhìn thấy đường viền hàm sắc sảo và sống mũi cao ngay trước mặt. Cậu cúi mắt nhìn vào bài tập của cô, thoáng nhíu mày vì không hiểu, rồi lại ngẩng lên, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.
Khoảng cách giữa hai người chỉ tầm mười centimet.
Hơi thở đan xen, khó mà phân biệt rõ.
Cố Nhược vì bất ngờ mà mắt mở to, đôi mắt tròn xoe dường như càng lớn hơn.
Thẩm Khinh nhìn cô bằng ánh mắt bình thản, rồi khẽ cười, nhận xét: “Nốt ruồi này của cậu là nốt ruồi lệ đúng không?”
Cậu mỉm cười, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng, đôi mắt phượng cong lên thành hình lưỡi liềm, ánh sáng như dải ngân hà sâu thẳm.
Dưới mắt Cố Nhược có một nốt ruồi, nằm ngay dưới con ngươi khi cô nhìn thẳng về phía trước.
Trong truyền thuyết, nốt ruồi lệ thường nằm ở khóe mắt.
Chợt nhận ra khoảng cách quá gần, Cố Nhược vội lùi lại vài bước, khẽ xoa xoa tai.
Cô rất thích giọng nói kiểu này.
Giọng của Thẩm Khinh lần này dịu dàng, âm lượng nhỏ, khẽ khàng cọ vào màng tai, làm cô cảm thấy ngứa ngáy và tim đập loạn nhịp.
“Chắc không tính là nốt ruồi lệ đâu.” Cô đáp.
“Nhìn khá đẹp đấy.”
“Cậu vào đây bằng cách nào vậy?!” Cố Nhược hỏi cậu.
“Trả đồ cho cậu.” Cậu trả lời đầy thản nhiên.
“Cậu có thể trả tôi vào buổi sáng mà.”
Thẩm Khinh đứng dậy, lấy từ túi ra mấy món đồ mượn của Cố Nhược và đặt từng cái một lên bàn. Cuối cùng, cậu đặt lên bàn hai cây kẹo mút và một gói kẹo sữa Bạch Thỏ.
“Coi như cảm ơn quà của cậu.”
Cố Nhược lưỡng lự không biết có nên nhận chỗ kẹo này không. Đang suy nghĩ thì thấy Thẩm Khinh bình thản nhìn quanh lớp học, tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Đây mới gọi là nơi để học hành đích thực.”
“Cậu cẩn thận không thì sẽ bị giáo viên phát hiện đấy!”
“Phát hiện thì sao?”
“Sẽ bị đuổi ra ngoài.”
“Vốn tôi cũng định đi rồi.”
Nghe vậy, cô thấy cũng có lý.
Thẩm Khinh bất ngờ ngồi xuống bên cạnh, chăm chú hỏi: “Cậu thấy bạn cậu có thích bạn tôi không? Tôi thấy cậu ấy theo đuổi cũng khá vất vả.”
“Yêu đương để làm gì? Chẳng vui bằng làm thêm vài bài tập đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









