Lần này cô cẩn thận hơn nhiều. Vượt qua một sườn đồi cao hơn ba trăm mét, Hạ Thanh phát hiện một thung lũng. Trong thung lũng, cây cối um tùm, thấp thoáng thấy ruộng bậc thang trên sườn đồi, ao nước và vài ngôi nhà đổ nát.
Thung lũng có ao nước và rừng rậm nên nguy hiểm hơn trên sườn đồi gấp bội. Đang định rút lui, Hạ Thanh chợt nghe thấy tiếng ủn ỉn của bầy heo rừng con bên bờ ao.
Heo rừng - là thịt!
Heo rừng con - là thịt mà cô có thể bắt được!
Hạ Thanh thèm thịt đến mức nghiến răng, cầm dao rựa lặng lẽ men xuống núi. Tiếng động của bầy heo rừng mỗi lúc một rõ hơn. Bên bờ ao xuất hiện một con heo rừng cái lông nâu đen, ước chừng nặng hơn ba trăm cân, mình phủ lớp bùn dày.
Với kích thước này, đạn từ khẩu súng tự chế uy lực yếu cũng không xuyên nổi, còn con dao rựa trong tay cô thì càng vô dụng. Nhưng mục tiêu của cô không phải con lớn đó. Ánh mắt Hạ Thanh nhanh chóng chuyển sang mấy con heo con đang chơi đùa bên cạnh mẹ.
Hạ Thanh giơ tay chộp lấy con rắn tiến hóa đang lao từ trên cây xuống định cắn mình, nhanh nhẹn nhét nó vào túi da rồi tiếp tục men theo hướng gió để tiếp cận bầy heo.
Sau khi thính giác tiến hóa, khả năng ẩn mình của Hạ Thanh tăng lên rõ rệt. Cô bò đến vị trí chỉ cách bầy heo chừng năm mét mà chúng vẫn không hay biết.
Khoảng cách này đủ để ra tay. Hạ Thanh rút dây thừng và gậy gỗ ra, làm ba chiếc bẫy chân đơn giản, rồi lặng lẽ vòng lên đầu gió. Cô nhặt một tảng đá nặng hơn năm mươi cân, ném mạnh về phía một con heo con.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Heo mẹ ủn ỉn chạy lại kiểm tra, bầy heo con hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, ba con bị mắc vào bẫy chân, kêu ré inh ỏi. Heo mẹ lại chạy tới xem xét từng con, nhưng ba con bị kẹt ở ba hướng khác nhau, nó chỉ có thể cứu được một.
Hạ Thanh lập tức chớp thời cơ, xông tới, ném con heo con bị đá đập chết vào gùi, chặt đứt dây bẫy rồi xách hai con heo con còn sống, ba chân bốn cẳng chạy một mạch về lãnh địa, xác nhận heo mẹ không đuổi theo. Ba con heo rừng - vận may hôm nay của cô đúng là khó tin!
Hạ Thanh cười tươi, kiểm tra ba con heo con thì thấy hai con đèn đỏ, một con đèn xanh. Con sống lại chính là đèn xanh!
Căn cứ vẫn luôn muốn mở rộng việc chăn nuôi gia súc đèn xanh, đặc biệt là heo nhà hoặc heo rừng vì sinh sản nhanh, cho nhiều thịt. Giá trị của con heo rừng con ăn được này cao hơn hẳn so với những loài động vật thông thường khác.
Đây là một con heo vàng.
Không đúng, giờ vàng cũng chẳng còn giá trị gì, đây phải là một con heo tích phân mới đúng!
Hạ Thanh hết sức cưng chiều, đưa tay bịt miệng hai con heo con không cho chúng kêu loạn, rồi mang về nhà, nhốt vào căn phòng ở sân tây vẫn còn đủ bốn bức tường. Hai chú heo con vằn như dưa hấu sợ hãi, co rúm lại trong góc, kêu ủn ỉn liên hồi.
Cô bỏ cỏ và nước cho chúng, sau đó lập tức liên lạc với Chung Đào để xử lý con heo đèn đỏ đã chết cùng con rắn tiến hóa đang để trong túi.
Vừa ngân nga, Hạ Thanh vừa lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Chung Đào: "Anh Đào, anh có máy dò sinh học loại chính xác không? Tôi có hai con heo rừng đèn đỏ, một chết một sống, tổng cộng một trăm ba mươi cân."
Máy dò của Hạ Thanh chỉ có thể phân biệt sinh vật ăn được hay không, trong khi loại cao cấp hơn có thể xác định rõ thực phẩm an toàn, thực phẩm có thể ăn và thực phẩm độc hại. Trước đây, khi còn ở Khu an toàn, Hạ Thanh từng tiếc tám trăm điểm tích phân nên không đổi loại máy đó. Giờ thì khác rồi, cô hoàn toàn có thể.
Không ngờ chỉ năm phút sau, Chung Đào đã nhắn lại:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

