[Có, một tiếng nữa tới.]
Không lâu sau, một chiếc xe tải nhỏ phủ bụi đường dừng lại dưới tấm biển báo của Lãnh địa số 3.
Thấy Đội trưởng Đàm Quân Kiệt của Đội Tuần tra cũng xuống xe cùng Chung Đào và Trịnh Khuê, Hạ Thanh đang xách gùi bỗng thấy hơi căng thẳng.
Chung Đào nhìn cô chăm chú, hai mắt sáng rực: "Em gái, giỏi quá đấy! Heo rừng đâu rồi? Anh với anh Khuê cân giúp cho."
"Đội trưởng Đàm, anh Khuê, ở đây ạ." Hạ Thanh chào Đàm Quân Kiệt trước, rồi lấy con heo con bị trói chặt trong gùi ra: "Còn có mấy con rắn nữa."
Chung Đào vừa cầm lên, mắt càng sáng hơn: "Chắc phải bảy mươi cân đấy! Khuê Tử, lấy cân ra!"
Trịnh Khuê ngậm điếu thuốc, xách chiếc cân treo ra cân: "Heo con sống bảy mươi ba cân, con chết bảy mươi hai cân, rắn tổng cộng ba mươi cân."
Chung Đào lách cách bấm máy tính một hồi rồi kinh ngạc thốt lên: "Tổng cộng 3865 điểm tích phân! Trời ạ, bằng cả năm em gái làm ở Khu an toàn rồi. Dầu muối tương giấm muốn bao nhiêu?"
Dù nhận được một khoản điểm lớn, Hạ Thanh vẫn không muốn tỏ ra quá phô trương: "Muối bốn túi, mấy thứ còn lại mỗi thứ một bình, loại tốt nhất nhé."
Lượng hàng cô đổi dù đã tiết chế vẫn khiến Chung Đào phải ghen tị: "Được. Mấy món này đều là hàng cao cấp mới lấy từ nhà máy chế biến. Tính cả máy dò cao cấp thì hết 3790 điểm. Còn lại 75 điểm, em muốn anh chuyển vào thẻ hay lấy thêm vật tư?"
Nghe Chung Đào nói toàn hàng tốt, Hạ Thanh liền hỏi thêm: "Anh Đào, còn mang theo gì nữa không?"
Chung Đào báo giá: "Lương khô nén 20 điểm một cân, viên nang hồi phục 100 điểm một hộp, còn có vài loại thuốc thông dụng. Ngoài ra còn có lương thực chính của quân đội mang ra đổi: bột mì 20 điểm một cân, bột ngô 13, gạo 37."
Trong quân đội, chế độ của chiến sĩ tiến hóa rất tốt. Những người không có thân nhân thường đem phần vật tư dư thừa ra trao đổi, loại này vốn chỉ lưu hành nội bộ. Không ngờ lần này Hạ Thanh lại gặp được, cô vội hỏi: "Anh Đào, đổi lương thực này không bị ghi lại chứ?"
Chung Đào biết cô lo gì nên cười đáp: "Không đâu, đây là giao dịch cá nhân. Máy quẹt thẻ cũng không thuộc Sảnh Nhiệm Vụ của Khu an toàn, em cứ yên tâm."
Có được lương thực, Hạ Thanh không còn ngần ngại nữa, lập tức rút thẻ tích phân: "Tôi lấy mỗi loại 20 cân, có đủ không?"
Nhiều vậy sao?
Chung Đào liếc nhìn Đàm Quân Kiệt, thấy anh ta không nói gì mới gật đầu: "Được, cần quẹt thêm 1325 điểm tích phân của em."
Trong thẻ chỉ còn chưa tới hai nghìn điểm, Hạ Thanh giả vờ đau lòng đưa thẻ qua: "Tôi chỉ có hơn một nghìn rưỡi điểm thôi, phen này cạn túi thật rồi."
Chung Đào dùng máy quẹt thẻ công cộng chuyển trước 75 điểm vào thẻ của Hạ Thanh, rồi lấy máy của mình ra, quẹt tiếp 1400 điểm và gọi Trịnh Khuê: "Khuê Tử, dọn đồ đi!"
Sau khi Hạ Thanh nhận hai chiếc túi nặng trịch, Đàm Quân Kiệt người nãy giờ vẫn im lặng mới lên tiếng: "Cô bắt heo rừng ở đâu vậy?"
Khí thế của Đàm Quân Kiệt khiến người khác liên tưởng ngay đến giáo viên chủ nhiệm hồi cấp hai của Hạ Thanh, cứ nhìn thấy anh ta là cô lại thấy căng thẳng.
Cô mang con heo con ra cũng là để mong Đội Tuần tra đến xử lý con heo mẹ. Nếu nó xông vào lãnh địa của cô quậy phá thì phiền lắm. Vì thế, Hạ Thanh thật thà đáp: "Từ Lãnh địa số 4 đi thẳng lên phía bắc, qua một ngọn đồi là tới một thung lũng có cái ao. Tôi bắt nó ở đó. Khi ấy có một con heo lớn dẫn theo cả đàn heo con, con lớn chắc chỉ là loại tiến hóa bình thường thôi."
Heo rừng lớn à? Dù là loại thịt đèn đỏ, mang về xử lý xong vẫn có thể ăn được! Đừng nói Chung Đào vốn hướng ngoại, ngay cả Trịnh Khuê ít nói cũng động lòng: "Đội trưởng Đàm, heo rừng ở gần như vậy, lỡ nó vượt qua vành đai cách ly, làm bị thương người hoặc phá mùa màng thì rắc rối to."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)