Thấy vậy Hạ Thanh yên tâm hơn, hái đầy một ba lô mầm hương xuân rồi nhảy xuống đất, xách gùi lên tiếp tục đi khám phá. Con cừu tiến hóa nằm dưới gốc cây hương xuân chỉ liếc cô một cái rồi lại nhắm hờ mắt nghỉ ngơi.
Trên sườn đồi này có tổng cộng năm hộ gia đình. Hạ Thanh đi một vòng quanh cả năm nhà mà không phát hiện gì mới, bèn quay lại gốc cây hương xuân lớn, đào mấy cây hương xuân con mọc hoang, định mang về lãnh địa của mình trồng.
"Meee."
Nghe tiếng kêu, Hạ Thanh quay lại, thấy con cừu tiến hóa đang nhìn chằm chằm vào ba lô của mình, cô bất lực nói: "Vẫn còn muốn ăn mầm hương xuân à?"
"Meee."
"Chẳng phải mày vừa ăn no xong sao?"
Hạ Thanh nổi nóng, đặt gùi và cây hương xuân con sang một bên, thủ thế: "Lại đây, để xem ai khỏe hơn nào!"
Con cừu tiến hóa lao vút tới trước mặt cô, nhấc móng trước chồm lên, dùng cặp sừng xoắn ốc húc mạnh.
Hạ Thanh giơ tay đỡ, hét lớn: "Khai!"
Nhưng cô không đẩy được nó, ngược lại còn bị húc văng ra sau.
Hạ Thanh lăn một vòng, bật dậy rồi ngoan ngoãn ngay: "Muốn ăn mầm hương xuân phải không?"
"Meee."
"Được rồi." Hạ Thanh đổ hết mầm hương xuân trong ba lô ra đất: "Ăn đi."
Con cừu liếc cô một cái đầy khinh bỉ rồi nằm xuống canh đống mầm hương xuân, thong thả nhai lại.
Biết mình không địch nổi, Hạ Thanh lại trèo lên cây, hái thêm nửa gùi mầm hương xuân nữa mới chịu xuống.
Thấy con cừu tiến hóa lại đứng dậy nhìn mình, Hạ Thanh đổ ít nước suối vào chiếc vại sành vỡ bên cạnh, đưa tới trước mặt nó: "Ăn mệt rồi hả? Uống chút nước đi."
Con cừu cúi đầu ngửi ngửi rồi bắt đầu uống.
Nhân lúc đó, Hạ Thanh vội ôm cây hương xuân con và chiếc gùi, chạy một mạch xuống đồi không ngoảnh lại, băng qua vành đai cách ly để trở về rừng đệm của mình. Thấy con cừu không đuổi theo, cô bật cười ha hả.
Đã rất lâu rồi cô mới thấy sảng khoái đến vậy.
Dù sức không bằng con cừu tiến hóa, nhưng Hạ Thanh có vũ khí, nếu muốn thì vẫn có thể hạ được nó. Thế nhưng con cừu này vừa thông minh vừa khỏe, cô lại không nỡ giết, mà muốn nuôi.
Nếu chiều nay còn gặp lại, cô chỉ cần dùng mầm hương xuân và nước suối để dụ nó về lãnh địa của mình là được.
Vì chạy quá nhanh nên đất quanh rễ cây hương xuân con rơi sạch, không biết trồng lại có sống nổi không. Hạ Thanh trồng hai cây bên bờ suối, năm cây còn lại trồng ở cạnh sân nhà rồi tưới đẫm nước suối.
Nếu vẫn không sống được, lúc nào thèm hương xuân cô lại vào rừng tiến hóa hái cũng được. Dù sao, qua quan sát của cô, sườn đồi đó ngoài con cừu kia ra thì chẳng có dấu vết của loài động vật lớn nào khác.
Trồng cây hương xuân xong, Hạ Thanh trở về nhà, mở sách tra kỹ thuật trồng gừng và tỏi. Cô bẻ củ gừng thành bảy mảnh theo mầm, tách củ tỏi thành từng tép, cố giữ nguyên lớp đất cũ bám quanh rồi đem trồng hết vào vườn rau ở sân phía tây mà cô đã khai phá. Sau đó, cô tưới thật đẫm bằng nước suối.
Trồng rau xong, Hạ Thanh vớt mầm hương xuân ngâm nước muối ra, chần qua nước sôi rồi thái nhỏ. Cô cho muối và bột ớt vào trộn đều, sau đó cho vào hũ thủy tinh đã khử trùng bằng nước nóng rồi đậy kín nắp.
Hai hũ hương xuân cay này đủ cho cô ăn cả tháng.
Sáng nay thu hoạch được nhiều, Hạ Thanh hiếm khi tự thưởng, đổ chút dầu xào một đĩa hương xuân đầy ắp, ăn cùng lương khô đến no căng bụng rồi nằm dài trên ghế.
Sống như thế này, quả thật dễ chịu biết bao.
Muốn được an nhàn mãi như vậy, cô phải nỗ lực hơn nữa. Sau khi dọn dẹp nhà bếp, Hạ Thanh khóa cửa, đeo hai thùng nước lên lưng rồi đi thẳng ra núi sau. Đặt thùng dưới mắt suối, dùng đá chặn lại xong, cô lại băng qua vành đai cách ly, đeo mặt nạ phòng hộ rồi tiến vào rừng tiến hóa.
Để tránh con cừu tham ăn đang canh giữ cây hương xuân, Hạ Thanh quyết định khám phá khu rừng tiến hóa ở phía bắc Lãnh địa số 4.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

