Một bụi tỏi con, máy dò lại sáng đèn xanh.
Nấu ăn mà thiếu hành, gừng, tỏi thì không trọn vị. Giờ cô đã có gừng và tỏi, chỉ còn thiếu hành. Thế nhưng suốt một giờ sau, dù lục soát từ ruộng bậc thang đến khu sân sụp đổ, cô vẫn không tìm được cây hành nào.
Chẳng lẽ hành vẫn chưa kịp mọc mầm?
Hạ Thanh tiếp tục dò dẫm. Bên ngoài bức tường sân đổ nát, cô phát hiện một cây hương xuân cao lớn, thoạt nhìn có vẻ là loại cây ăn được.
Quả nhiên, những mầm hương xuân mọc quanh gốc đều đã bị sinh vật nào đó gặm trụi.
Sau khi kiểm tra kỹ không thấy rắn hay côn trùng ẩn nấp, Hạ Thanh trèo lên hái một chùm búp hương xuân đỏ sẫm, vắt lấy nước cốt cho vào máy dò. Mười mấy giây sau, đèn xanh sáng lên.
Cả một cây hương xuân to như thế này mà đều ăn được!
Hạ Thanh vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Cô khẽ nhếch môi, nụ cười cứng ngắc nở ra chỉ mới đến lãnh địa năm ngày, mà số lần cô cười đã nhiều hơn nửa năm trước cộng lại.
Cô vừa hái thêm được vài chùm búp hương xuân thì nghe thấy tiếng động của một con vật lớn cách đó chừng ba mươi mét.
Không kịp chạy nữa rồi. Hạ Thanh áp lưng vào thân cây, nín thở quan sát.
Tiếng động mỗi lúc một gần. Một con cừu lông trắng, to béo nhưng lấm lem, chậm rãi bước ra từ đám cỏ xanh.
Con cừu này to bất thường, chắc chắn là cừu tiến hóa. Nhìn móng của nó, Hạ Thanh đoán tám phần đây chính là kẻ từng đến lãnh địa của cô, cào đá và uống nước suối.
Vậy ra con cừu mà cô ngồi canh mấy ngày ở hang không thấy, lại mò đến tận đây tìm cô?
Hạ Thanh siết chặt chuôi mã tấu, chuẩn bị đánh lén.
Con cừu lông trắng ngẩng đầu nhìn thẳng về phía cô đang trốn trên cây, đôi mắt khẽ nheo lại.
Không ngờ cô lại nhìn thấy rõ sự khinh bỉ trong ánh mắt... của một con cừu.
Mẹ kiếp!
Lẽ nào nó... tiến hóa cả hàm răng?
Con cừu Tiểu Vĩ Miên nuốt xong mầm hương xuân, lại ngẩng đầu nhìn cô. Thấy Hạ Thanh vẫn không động đậy, mắt nó híp lại, rồi bất ngờ lùi vài bước, cào cào móng trước và... lao thẳng đến cây hương xuân lớn.
Rầm!
Cây rung dữ dội khiến Hạ Thanh ôm chặt thân cây, tim cũng đập thình thịch.
Khỏi cần đoán, đây là cừu tiến hóa hệ sức mạnh rồi! Nó húc cây để làm gì, định hất cô rơi xuống sao?
Đây là lần đầu tiên cô gặp cừu tiến hóa, mà vẫn chưa biết giống này sau khi tiến hóa có ăn thịt không nữa.
Rầm!
Con cừu lại húc mạnh thêm lần nữa. Thấy Hạ Thanh vẫn ôm chặt thân cây, nó bất ngờ xoay người, hướng cặp sừng xoắn ốc về phía chiếc gùi cô để dưới gốc.
Hạ Thanh sợ đến đứng tim, vội hét lên: "Đừng!"
Thấy con cừu dừng lại, Hạ Thanh liền nói tiếp: "Đại ca, có gì thì từ từ thương lượng, đừng húc nha."
Con cừu không húc nữa, nhưng lại bắt đầu cào móng như đang chuẩn bị. Hạ Thanh vội bẻ hai chùm mầm hương xuân ném qua: "Đại ca, ăn mầm hương xuân đi, thứ này ngon hơn gừng tỏi nhiều lắm."
Con cừu tiến hóa thu móng lại, cúi đầu ngoạm lấy hai chùm mầm hương xuân rồi nhai ngấu nghiến.
Thấy nó có vẻ thích món này, Hạ Thanh lại bẻ thêm mấy chùm nữa ném xuống, vừa để dụ nó đi xa khỏi chiếc gùi yêu quý của mình.
Cô không biết sức ăn của cừu lớn đến mức nào, chỉ thấy con cừu tiến hóa này ăn liền cả trăm chùm mầm hương xuân mới chịu thỏa mãn, nằm bẹp xuống đất, không húc cây cũng chẳng thèm để ý đến cái gùi nữa.
Sinh vật tiến hóa được chia thành hai loại: một loại hấp thụ nguyên tố Sàm nhiều hơn nguyên tố Di nên trở nên hung hăng, hiếu chiến, gọi là động vật tiến hóa Sàm; loại còn lại hấp thụ nguyên tố Di nhiều hơn nguyên tố Sàm, vẫn giữ được tập tính ban đầu, gọi là động vật tiến hóa Di. Con cừu này ăn no rồi thì ngoan ngoãn nằm im, chắc chắn là thuộc loại tiến hóa Di.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)