“Mộ người sống là cách gọi riêng của chúng tôi về nơi đó.” Liêu thần y lau mặt, “Tên như ý nghĩa, đó chính là một nơi chôn người sống. Hồi ấy cái thôn này thuộc về một vị vương gia triều Thanh, sau đó vị vương gia kia thưởng thôn này cho một dòng họ quý tộc nào đó, nghi thức chôn người sống đã bắt đầu từ lúc đó.”
Liêu thần y nói tiếp: “Cậu nói những người kéo quan tài có thể đi ra ngoài, chúng ta cũng có thể đi theo dấu chân của bọn họ để đi ra, nhưng trên thực tế, người đã vào đây không ai đi ra ngoài được.”
“Mười ba người đầy tớ kéo quan tài lên, ngoại trừ kéo những vị đồng tông phạm lỗi kia lên, mỗi người còn tự kéo lên quan tài của mình.”
Trong lòng Thư Ngọc căng thẳng.
Liêu thần y cười khà khà: “Đúng vậy, bên trong mộ người sống, không chỉ có đồng tông còn sống sờ sờ phải chết ở đây, tất cả những người kéo quan tài cũng phải chết tại chỗ này, lấy lệ khí của người kéo quan tài đè ép lệ khí của đồng tông.”
Thư Ngọc hừ lạnh một tiếng: “Ông rõ ràng biết nơi này không có lối ra, còn nói muốn dẫn chúng tôi tìm lối ra, tôi thấy hay là ông tự đi tìm quan tài của Tiểu Thuận Tử đi. Dù sao cũng không ra được, ông tự đi ôm quan tài của anh ta, xem thử có nổi lên kỳ tích gì không, tạm biệt không tiễn!”
“Cô bé à, tính tình cô sao lại nóng nảy như vậy, bọn họ không ra được, không có nghĩa là người khác không ra được.” Liêu thần y cười gượng hai tiếng, “Nói thật ra, hơn ba mươi năm trước, tôi từng ở đây xem bói, không biết đúng lúc hay không mà gặp phải nghi thức chôn người sống.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


