Tại khe hở cuối cùng trên đỉnh thác nước quả nhiên khảm một bộ huyền quan.
Chiếc quan tài trước mắt này lớn hơn mười ba cái quan tài kia, quan tài đen sẫm nằm trên nền đất ẩm ướt chẳng những không bị hơi nước ăn mòn, ngược lại theo năm tháng trôi qua mà càng phát ra màu sắc bóng bẩy.
Bàn tay Cô Mang vuốt nhẹ quan tài hơi khựng lại, sau đó khóe miệng nhếch lên: “Có người đã mở ra trước chúng ta một bước.” Mép quan tài vốn đậy kín đã lỏng lẻo, nắp quan tài cũng lệch sang một bên.
Bàn tay Thư Ngọc túm lấy cánh tay Cô Mang khựng lại.
Cô Mang lại nói: “Bây giờ chúng ta mở ra, là để kiểm tra thi thể của bà cô em xem thử có xảy ra bất trắc gì không, không tính là bất kính với chủ quan tài.”
Thư Ngọc mở to mắt. Anh luôn luôn có bản lĩnh thế này, nói càn cũng có thể hù người ta hết hồn.
Cô Mang lấy móc dây thừng nhét vào khe hở quan tài, hai bàn tay đồng thời dùng lực, dịch chuyển nắp quan tài từng chút một.
Tiếng ầm vang lên, nắp quan tài rắn chắc rơi xuống đất.
Ánh sáng đèn lay động, vừa lúc rọi xuống đáy quan tài, Thư Ngọc nhìn chằm chằm, không khỏi hít một hơi lạnh.
Hai mắt Cô Mang híp lại, đèn pin trong tay Thư Ngọc suýt nữa trượt xuống.
Có một người nằm ở đáy quan tài.
Cách xử lý hài cốt hoàn toàn khác với những đầy tớ kéo quan tài, thi thể trước mắt hiển nhiên được bảo tồn rất kỹ lưỡng, xương cốt chưa lộ ra, bề ngoài chưa thối rữa, toàn thân mặc bộ sườn xám cao quý kèm với châu báo theo cùng đều tỏ rõ địa vị của người chủ quan tài.
Đó là một người phụ nữ còn trẻ. Nhờ ánh đèn, Thư Ngọc thấy được đóa cúc vạn thọ nở rộ tại khóe mắt người phụ nữ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


