Dòng nước ngầm phát ra tiếng róc rách. Thư Ngọc bình tĩnh nhìn Liêu thần y, sau một lúc lâu nói: “Ông cho rằng có người chôn quan tài tại nơi thế này à?”
Liêu thần y vuốt râu mép, không đáp mà hỏi lại: “Trước khi gặp Tiểu Thuận Tử, cô có tin trên thế giới này còn có người đã chết có thể sống lại không?”
Ngay sau đó, trong lòng cô đã có quyết đoán.
“Tuy rằng tôi không tin lắm ông sẽ tìm được lối ra, nhưng tôi đồng ý với yêu cầu của ông. Có điều…” Thư Ngọc chỉ Cô Mang, “Ông không được chống lại ý kiến của anh ta. Phàm là người có chút bản lĩnh thì sẽ không dễ bị lừa, ông đã hứa mà không thực hiện không được, lừa bịp là bị mất mạng đấy.”
Liêu thần y ngẩn người, sau đó cười gượng vài tiếng: “Cô nói phải, vẫn là tính mạng quan trọng, tính mạng quan trọng…”
Ba người cầm đèn pin, tiếp tục dọc theo con đường đá ven sông ngầm mà đi về phía trước. Khoảng chừng một khắc sau, đã tới đầu bờ đá, dòng sông ngầm hợp thành một thác nước nhỏ, tại phía cuối bờ đá có chuyển biến bất ngờ.
Thư Ngọc ngạc nhiên nhìn hồ nước nằm dưới thác nước, trong lòng không khỏi nảy sinh nghi vấn —— trong lòng đất này rốt cuộc cất chứa bao nhiêu càn khôn?
Liêu thần y mở to mắt: “Ôi, không ngờ chỗ này lớn như vậy!”
Cô Mang cố ý khàn giọng nói: “Tiếp theo đi thế nào? Ông muốn tìm quan tài dưới thác nước sao?”
Liêu thần y không hề nghi ngờ anh, ông ta nắm râu nói: “Cái này…có lẽ…có lẽ…ở phía dưới…”
Thư Ngọc nhất thời không biết nói gì: “Ông rốt cuộc có bao nhiêu hiểu biết về cái quan tài kia? Không ai biết được nơi này rốt cuộc rộng lớn nhường nào, ông tính toán giống như ruồi bọ không đầu, đi tìm từng tấc đất sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


