Mr. X nói không sai, dưới đáy động là một dòng sông lớn.
Khi vào nước, mặc dù Thư Ngọc đã chuẩn bị tâm lý xong, nín thở, nhắm mắt, nhưng vẫn bị dòng nước ập vào khiến hai lỗ tai ù ù và xoang mũi bị nghẹt.
Trong sâu thẳm, một đôi tay mạnh mẽ mang theo cô di chuyển về phía nào đó. Cô luống cuống tay chân, theo bản năng với lấy mảnh gỗ nổi trong nước, nắm chặt không buông tay.
Không biết chòng chành trong nước bao lâu, cô bỗng nhiên cảm thấy sau thắt lưng có một sức mạnh nâng cô lên mặt nước.
Cô bám giữ miếng đá ven sông, hít thở từng ngụm không khí. Mới vừa hít được mấy hơi, cô bắt đầu ho khan dữ dội.
Phía sau, có người bồng cô lên bờ, không nhanh không chậm giúp cô thông khí: “Ho từ từ, phổi cũng phải ho ra luôn.”
Nụ cười trên mặt anh càng tươi hơn: “Ý anh là, cởi ra vắt nước rồi phơi khô. Em xem áo len của em kìa, hút bao nhiêu là nước, nặng đến nỗi suýt nữa anh không thể nâng em lên mặt nước.”
Cô ngẩn người, nhất thời quên cả ho khan, lại thấy anh tiến đến gần nói: “Em nghĩ rằng anh muốn làm gì? Hửm?”
Sau một lúc lâu, anh dường như đăm chiêu nói: “Nếu em muốn, cũng không phải không thể…” Lời còn chưa nói xong thì đã thấy một nắm tay trắng nõn nện vào lồng ngực của anh.
Anh rốt cuộc không nhịn được mà cười to ra tiếng.
Tuy rằng trong lòng vô cùng căm phẫn, cô vẫn nghe lời cởi áo khoác và áo len ra, chỉ để lại một chiếc áo mỏng sát người mỏng manh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


