Trong căn lều đơn sơ, Thư Ngọc và Tiểu Thuận Tử ngồi đối diện nhau. Hai người trừng mắt nhìn đối phương cả buổi, chẳng nói một câu nào.
Abel sốt ruột đến độ vò đầu bứt tai: “Hai người đang làm gì hả? Chẳng lẽ là khí công Trung Quốc trong truyền thuyết sao?”
Thư Ngọc trợn mắt nhìn Abel: “Tôi đang suy nghĩ. Suy nghĩ đó anh hiểu không? Suy nghĩ nên đi đâu tìm vợ cho Tiểu Thuận Tử.” Nếu muốn tìm được một cô gái phù hợp với bề ngoài tính cách và chỉ số thông minh với Tiểu Thuận Tử, quả thật là chuyện không dễ dàng.
Vì lấy được nhân tình của Abel mà thúc ép một cô gái ngoan hiền gả cho Tiểu Thuận Tử, Thư Ngọc thật sự không thể làm được việc này.
Abel trừng to mắt: “Đàm, cô sai rồi. Tiểu Thuận Tử hiền lành tốt bụng, dựa vào gì mà không cưới được vợ tốt? Cô kỳ thị trắng trợn quá đi!”
Thư Ngọc nhếch miệng nhìn sang Abel, hồi lâu sau mới điều chỉnh lại tâm trạng rối bời: “Là tôi sai.”
Cô quay đầu lại, tỏ vẻ chân thành nói với Tiểu Thuận Tử: “Anh thích cô gái như thế nào?”
Tiểu Thuận Tử ngỡ ngàng nhìn chằm chằm Thư Ngọc một lúc lâu, sau đó trong cổ họng thốt ra một âm tiết khàn khàn: “A.”
Bàn tay anh ta bày ra tất cả bức vẽ trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên mỗi bức đều vẽ hình một người con gái trẻ tuổi, cao thấp mập ốm đủ kiểu.
Quan trọng nhất là, màu da của từng mỹ nhân trong tranh bao gồm cả người da vàng da trắng da đen, thậm chí còn có người da đỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
