Hàn Kình cười lạnh một tiếng: “Ông ta nói có việc quan trọng hơn cần giải quyết.”
“Chuyện gì?” Thư Ngọc tò mò.
“Một người bệnh.” Hàn Kình hậm hực đáp, “Lúc trước ông ta có nhận lời nhà người ta, phải xem bệnh cho con gái nhà họ.”
Thư Ngọc khó hiểu: “Anh không thể đợi Liêu đại phu xem bệnh cho người ta xong rồi hẵng mời sau à? Đã có hẹn trước thì phải làm theo thứ tự chứ.”
Hàn Kình bỗng dưng nở nụ cười: “Tôi không hề cảm thấy ông thầy lang dạo kia là người làm theo thứ tự. Cô có biết ánh mắt ông ta nhìn tôi giống như đang nhìn cái gì không?”
“Gì thế?” Thư Ngọc theo bản năng hỏi ngay.
“Vàng.” Hàn Kình hừ một tiếng, “Ông ta nhìn tôi, tựa như trông thấy một túi vàng lớn, đôi mắt biến thành màu xanh lá rồi.”
Thư Ngọc: “…”
“Ông ta muốn tiền. Nhìn cả thành Nam Kinh này, không ai có thể sánh bằng tôi, càng được hưởng nhiều lợi ích hơn.” Hàn Kình nhướng mày, “Nhưng ông ta không chút do dự từ chối tôi ngay.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
