Khi gặp lại Liêu thần y, Thư Ngọc có phần giật mình.
Ông ta hình như hơi là lạ.
Về phần lạ chỗ nào, nhất thời cô không nói ra được, chỉ cảm thấy trong mấy ngày ngắn ngủi không gặp, vị thầy lang già thần bí này dường như hớn hở vui mừng thêm mấy phần.
Lúc Cô Mang và Hàn Kình cùng đi vào ngôi nhà bằng gỗ, Thư Ngọc hoàn toàn mất bình tĩnh. Thành Nam Kinh nhỏ như vậy sao, cô chẳng qua chỉ muốn tìm đường vòng để gạ hỏi Abel thôi, thế mà cũng bị Cô Mang bắt gặp sao?
Cô Mang trông thấy Thư Ngọc, ngược lại không ngạc nhiên bao nhiêu, tầm mắt anh lướt qua Thư Ngọc và Abel một vòng rồi dời đi ngay.
Nhưng Hàn Kình lại cười trêu ghẹo: “Ồ, Cô phu nhân, tới đây kiểm tra à! Sợ tôi đưa người của cô đến nơi không nên đến phải không?”
Thư Ngọc nhướng mày: “Tôi có gì phải sợ chứ?”
Một câu vô cùng đơn giản nhưng Cô Mang lại hiểu rất rõ ràng, anh ho nhẹ một tiếng quay mặt sang chỗ khác. Cô đương nhiên không sợ rồi, người nên sợ phải là anh mới đúng, nếu thật sự đến thanh lâu quán rượu, thế thì qua năm mới anh chỉ có thể phòng không gối chiếc thôi.
Liêu thần y ở một bên hét to: “Mau tới giúp đi, ai tới giúp Tiểu Thuận Tử chải chuốt lại coi, phải gọn gàng chỉnh tề mới đến Lưu trạch được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
