Nửa canh giờ sau bữa trưa, Cô Mang và Hàn Kình mặc thêm áo khoác cùng đi ra ngoài.
Thư Ngọc đang định căn dặn đầy tớ đến chỗ Abel mời anh ta sang dùng bữa tối, bỗng dưng cô thay đổi suy nghĩ, quyết định tự mình đi.
Thừa dịp vị lịch sự bại hoại nhà cô đi vắng, cô gạ hỏi Abel, không chừng sẽ có thu hoạch bất ngờ.
Vì thế cô lập tức thay quần áo, sau khi dặn dò bác Dương vài câu liền ra cửa.
Ngoài dự kiến của cô, Abel không ở trong ngôi nhà gỗ kia. Liêu thần y của đi vắng, bên trong chỉ có Tiểu Thuận Tử.
Khi trông thấy Thư Ngọc, Tiểu Thuận Tử hơi ngớ ra, qua một hồi lâu hình như mới nhớ ra cô.
Anh ta từ mép bàn đứng lên, vụng về mời Thư Ngọc vào nhà. Ai ngờ động tác đứng dậy của anh ta rất mạnh mẽ, làm rung chuyển cái bàn khiến cho bát đũa rơi xuống đất.
Anh ta càng lo lắng hơn, bất chấp mảnh vụn dưới đất mà vươn tay kéo Thư Ngọc.
Khi anh ta nghiêng người tới, Thư Ngọc ngửi được một mùi hương.
Dường như là một mùi hương do nhiều hương liệu pha trộn lẫn nhau, cách xa một chút sẽ không ngửi ra, tới gần thì mới phát giác, mùi hương này nồng nặc đến nỗi khó chịu.
Cô nhíu mày, Tiểu Thuận Tử không giống người biết dùng hương liệu, thế thì là ai xức hương liệu cho anh ta? Liêu thần y?
Bỗng dưng, trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ hoang đường: có lẽ nào là tự con người anh ta mang theo mùi hương?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
