Dạ Miêu mang khăn che mặt duyên dáng thướt tha đi về phía Cô Mang, dừng lại trước bàn của anh.
Trong lòng Thư Ngọc căng thẳng, nhưng không tiện mở miệng, chỉ đành lo lắng lại chẳng làm được gì.
Cô Mang vươn tay giơ lên chén rượu đã trống rỗng, thản nhiên nói: “Chén rượu đã đầy, không cần thêm nữa.” Câu nói ngắn gọn, ngăn cản Dạ Miêu.
Dạ Miêu cũng không bực bội, cô ta khom người đi tiếp.
Thư Ngọc thở dài nhẹ nhõm, nhìn thấy Dạ Miêu đi tới ghế cuối cùng, sau đó ngồi xuống cạnh Diêm Phong.
Đang muốn nổi cáu, cô lại phát hiện mỹ nhân kia có chút kỳ lạ. Vóc dáng của mỹ nhân rất cao, cơ thể hơi cường tráng, nổi bật trong nhóm mỹ nhân nhỏ bé và yếu ớt. Mà đôi mắt kia lộ ra vẻ sốt ruột, nhìn thẳng Thư Ngọc.
Không nhìn Cô Mang, lại nhìn Thư Ngọc.
Thư Ngọc đang buồn bực, lại thoáng nhìn trên trán mỹ nhân cao to kia có một vết cào còn mới. Xem ra hình như là dấu vết cho chim cào trúng.
Trái tim Thư Ngọc đập mạnh, theo bản năng ôm chặt cánh tay Cô Mang.
“Sao thế?” Cô Mang nhìn cô hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
