Kim giây chạy một vòng rồi một vòng khác.
Thư Ngọc nói: “Không đợi nữa, chúng ta về thôi.”
Sĩ quan phụ tá hơi ngạc nhiên: “Vậy tình báo?”
“Phần tình báo này xem ra không lấy được.” Thư Ngọc nhíu mày.
Không nên mặc kệ Trương phu nhân một mình quay về Trương trạch. Nhưng với tính cách ngang bướng của bà ta, kiên quyết cũng không cho người ta đi theo.
“La Phi, anh phái một ám vệ đi tìm Cô Mang, nói với anh ấy chuyện tối nay Trương phu nhân đã kể cho chúng ta biết.” Thư Ngọc dặn dò, “Chúng ta về nhà trước.” Đêm nay nhất định không yên ổn, nơi này rất nguy hiểm, cô không thể làm cho Cô Mang phân tâm.
Thư Ngọc đợi một lúc, nhưng không đợi được câu trả lời của sĩ quan phụ tá. Ngoài cửa sổ xe yên lặng, không thấy bóng dáng của La sĩ quan đâu.
“La Phi?” Trong lòng Thư Ngọc căng thẳng, “Là Phi anh ở đâu?”
Vẫn không có câu trả lời.
Đột nhiên có một lực mạnh mẽ đánh vào cửa trước xe, đụng vào đến mức thân xe rung mạnh.
Thư Ngọc vịn lưng ghế, may mà cô đã khóa xe. Nhưng giây tiếp theo cô lại bị hình ảnh xuất hiện trên cửa kính dọa hết hồn.
Cô chưa từng thấy qua con cú mèo nào lớn như vậy.
Con vật kia dang cánh ra còn to hơn chiều rộng của chiếc xe có rèm che. Lông cánh thật to giống như một cái lưới lớn, che chắn ánh sáng của đèn xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
