Thư Ngọc ngơ ngác tại lối ra, đằng sau đã truyền đến tiếng thúc giục không kiên nhẫn.
Lúc này quay trở lại thì càng có vẻ khả nghi hơn.
Cô Mang đang cầm chén rượu nhấp ngụm nhỏ, không thèm để ý mỹ nhân tại buổi tiệc. Từ xa nhìn qua, con mắt anh lạnh lùng, quanh thân phát ra vẻ hờ hững, nhưng bởi vì bề ngoài hấp dẫn nên vẫn thu hút hết mỹ nhân này đến mỹ nhân khác.
Tuy nhiên, chẳng có một ai có thể toại nguyện được ngồi vị trí bên cạnh anh.
Đầu óc Thư Ngọc xoay nhanh, ngay sau đó trong đầu cô hình thành phương án chạy trốn.
Không phải tất cả mỹ nhân đều được khách giữ lại hầu rượu, những người không được ở lại thì đi qua một vòng rồi về đến bình phong, tới nơi rồi thì lui ra ngoài.
Chỉ cần cô đi ngang qua, không khiến bất cứ ai có hứng thú thì sẽ thoát khỏi lần rót rượu này.
Hạ quyết tâm, Thư Ngọc hơi lảo đảo, dường như đứng không vững sắp té ngã. Mỹ nhân ở đằng sau có lòng tốt đỡ cô, ngay lúc được giúp, đầu ngón tay của Thư Ngọc lướt qua cái khay của mỹ nhân, khi đứng vững lại thì đầu ngón tay đã nhúng đầy thứ tương màu nâu không rõ là gì.
Thư Ngọc dùng nhóm mỹ nhân làm vật che chắn, cô khẽ nâng tay áo lên, trong nháy mắt có rất nhiều mụn mọc trên trán.
Tiếp tục đi về phía trước, nỗi lo trong lòng dâng lên, nhưng cô vẫn không quên kiềm chế bước chân, không nhanh không chậm, đừng để người khác nhìn ra cô đang gấp gáp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
