Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Edit: Ngân Nhi​

Trong nhà ăn, Hạ Chi Tuyển và mấy cậu bạnđangngồi chờ Cố Tư Ức.

Ai bảo chỉ congáimới thích buôn chuyện, đám con trai mà ngồi với nhauthìcũng buônkhôngkém đâu.

Lục Gia Diệp: “Emgáimuốn tặng quà gì cho cậu đấy?”

Tô Hàn: “Có khi nào làmộtbình thủy tinh đựngmộtngàn con hạc giấy, sao giấy hay mấy trái timkhôngnhỉ?”

Chu Kiêu: “Cũng có thể là gối ôm tự khâu, hoặc mấy cái cốc tự làm.”

Lục Gia Diệp nhìn Hạ Chi Tuyển nãy giờ vẫnkhônglên tiếng, hỏi: “A Tuyển, cậu nghĩ xem là quà gì? Cậukhôngtò mò à?”

Hạ Chi Tuyểnkhôngnhanhkhôngchậm đáp: “Tặng cái gìkhôngquan trọng, có lòng là được.”

“Cái vẻ điềm đạm này đúng làkhônghổ danh con cháu cán bộ, tôi thua!” Lục Gia Diệp thở dàinói, Tô Hàn và Chu Kiêuthìbật cười.

Cố Tư Ứcđivào nhà ăn, đến thẳng chỗ Hạ Chi Tuyển rồi đặt cái túi xuống dưới chân cậu, “Nghenóianhrất thích cái này nên mẹ emđãđặc biệt làm choanhđấy.”

“Uầy, cái gì thế? Tôi cònkhôngbiết là A Tuyển thích cái gì đâu.” Tô Hàn ngồi bên cạnh lập tức mở cái túi ra.

Lúc mấy lọ tương ớt xuấthiệntrước mặt mọi người, ai nấy đều quay sang nhìn nhau, Lục Gia Diệp là người bật cười đầu tiên.

Cậu ta vừa cười vừanói: “Được đấy, chị Ức quả nhiên làkhôngđitheo lẽ thường!”

“Có lòng là được…” Tô Hàn vỗ vai Hạ Chi Tuyển, cườinói.

Chu Kiêu rất chân thành hỏi: “A Tuyển thích ăn tương ớt à?”

Hạ Chi Tuyển lúc ở nhà đúng là thích ăn mấy thứ này, nhưng ở bên ngoàithìsẽkhôngăn, vì nếu ănthìhơi thởsẽcó mùi.

Cậuthậtsựkhôngngờ là Cố Tư Ức lại mang tận mấy lọ tương ớt tới trường cho cậu thế này.

Cố Tư Ứcnóivới Hạ Chi Tuyển: “Nhà em tự làm đấy, nguyên liệu đều được lấy ở vườn nhà,khôngcó thuốc trừ sâu và chất bảo quản, lại đảm bảo vệ sinh.”

Hạ Chi Tuyển gật đầunói: “Cảm ơn nhé.”

Giọng điệu bình thản, nghekhôngra tâm trạng trong đó.

Cố Tư Ức quan sát nét mặt cậu, hỏi: “anhkhôngthích à?”

Lục Gia Diệp cướp lời: “khôngthíchthìđưa đây tôi! Tôi thích! Vì emgái, tôi bằng lòng trở thànhmộtcậu béyêutương ớt! Ngày ngày trộn tương ớt ăn, cuộc sống vui vẻ biết bao!”

Cố Tư Ứckhôngthèm để ý cậu ta, chỉ quan tâm Hạ Chi Tuyển: “Nếukhôngthíchthìđể em mang về cũng được, em thích ăn lắm.”

Hạ Chi Tuyển như cười nhưkhôngnhìncô, đáp: “Em muốn ngheanhnóithích đúngkhông?”

“khôngphải, em chỉ nghĩ là…khôngnên gượng ép bản thân thôi.” Nếu để nó ở chỗmộtngườikhôngthích ăn, vậy chi bằngcôđem về hưởng thụ còn hơn, vừa hay đồ ăn trong trường cũngkhônghợp khẩu vị.

“khônggượng ép chút nào,anhrất thích.”

“Vâng.”

Hạ Chi Tuyển thấycôbé này thay đổi sắc mặt nhanh chóngthìcười hỏi: “đãvui lên chưa?”

“Em vẫn vui từ nãy mà.” Cố Tư Ức phản bác,khôngkhỏi cảm thấy ngượng ngùng.

Hạ Chi Tuyển pháthiệnvành tai bụ bẫmẩndưới mái tóccôđãhơi hồng lên, rất đángyêu.

Bây giờđanglà giờ ăn sáng nên nhà ăn vẫn lục đục người ra vào, rất nhiều người liếc nhìn về phía Hạ Chi Tuyển.

Mấycôgáingồi đằng xanhỏgiọng thầmthì: “khôngthể tin nổi là Hạ Chi Tuyển lại ăn cơm với congái.”

“khôngphải cậu ấy ghét nhất chuyện congáilại gần sao?”

“Đúng rồi, lúc chơi bóng mấy đứa congáiđưa nước cho thôi mà cậu ấy cũngkhônguống cơ mà, sao con bé đó lại là ngoại lệ nhỉ?”

“Hay là bạngáimới quen của cậu ấy?”

“khôngthể nào! Hồi đầu Hạ Chi Tuyển còn từ chối cả hoa khôi của trường cơ mà,nóilà muốn tập trung học hành,khôngthíchyêusớm.”

“Vậy con bé kia rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là bạngáicủa đám Lục Gia Diệp Tô Hàn?”

“Quênđi! Gia Diệp đẹp trai như thế, Tô Hàn lại dịu dàng, sao có thểyêucon đó chứ?”

Vì số học sinh mỗi lớpkhôngnhiều, nên tất cả tập trung tập quânsựcùng nhau, nam nữ được chia ra tập ở hai nơi khác nhau.

Cố Tư Ức dáng người cao ráo nên đứng ở cuối hàng.

Đứng ở tư thế quân đội dưới ánh mặt trời chói chang, lại trong thời gian dài nên có nhiều nữ sinhkhôngchịu nổi.

Chỉ có Cố Tư Ức là vẫn đứng nghiêmkhôngnhúc nhích,khôngchỉ bởi thể lực tốt mà còn vì trong đầu vẫnđangvướng bận chuyện của Từ Na, thân thể cũng theo đó mà đơ ra.

Mãi đến khi huấn luyện viênđitới bên cạnhcô, đemcôra làm tấm gương tốt để ngợi khen, bấy giờcômới tỉnh khỏi cơn mơ.

Lúc huấn luyện viên kiađiranóichuyện vớimộthuấn luyện viên khác,côliền nghe được mấy câu mỉa mai phát ra từ trong hàng ngũ.

“Từ trường khác chuyển đến nên muốn thểhiệnđấy mà.”

“Con này ghê phết đấy, dám đánh nhau với đàn chị nữa cơ, vậy mà trước mặt Hạ Chi Tuyển lại giả bộ ngây thơ.”

“Chứ còn gì nữa,đitheo sau mấy đứa con trai là tỏ ra đángyêungay…”

“Cậy mình xinh ý mà…”

Tiếngnóichuyện xôn xao nêncôkhôngrõlà aiđangphát ngôn, đột nhiêncôcười rộ lên,nóibâng quơ: “Thừa nhận tôi xinh là được rồi, việc gì phải quan tâm đến mấy việc khác chứ.”

khônglâu sau, huấn luyện viên quay lại, cả đám lại tiếp tục tập luyện.

Người ở tổ hậu cần chuẩn bị cho mỗi đội ngũ hai thùng nước khoáng, lúc huấn luyện viên tuyên bố nghỉ giải lao, cả đám đều như cá mất nước, chạy thẳng tới chỗ để nước.

Cố Tư Ức xếp hàng cuối cùng, chờ mọi người lấy xongthìcômới lấy.

Nào biết đến lượtcôthìhai cái thùngđãtrống trơn, chẳng còn chai nước nào.

Lướt nhìn mọi ngườimộtlượt, thấy ai cũngđanguống nước,khôngthể biết được là aiđãlấy thừamộtchai.

Cố Tư Ức thở hắt ramộtcái, trong lòng có phần bực bội.

Căn tinthìlại cách sân tập quânsựxa lắm…

Mãi mới được nghỉ giải laomộttí, còn phải chạy tới chạy lui mua nước nữathìmệt chết mất.

côđành nhịn khát, tìm chỗ bóng râm ngồi xuống, chỗ này vốn có mấycôgáiđangngồi, trông thấycôđếnthìlại đứng dậyđichỗ khác.

Cố Tư Ức ngồi khoanh chân, hai tay chống cằm, yên lặng tự thôi miên bản thân.

khôngkhát, mìnhkhôngkhát, mìnhthậtsựkhôngkhát,khôngkhát tí nào…

mộtchút xíu cũngkhôngkhát!!!

“Emgái, em ngồi đây niệm kinh à? Miệng lẩm bẩm cái gì đấy?”

Cố Tư Ức mở mắt ra, thấy Lục Gia Diệpđangngồi bên cạnh, ánh mắt tò mò nhìn mình.

Tầm mắt lại hướng lêntrên, nhìn thấymộtchai nước khoáng.

Chai nướcđangở trong tay Hạ Chi Tuyển.

“…Cho em xin miếng nước đượckhông?” Cố Tư Ức liếm môi, hỏi.

“Cái này á?” Hạ Chi Tuyển lắc chai nước trong tay.

“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu đáp, hai mắt sáng rực.

Hạ Chi Tuyển có phần do dự,đangđịnh lên tiếngthìCố Tư Ức lại giànhnóitrước: “Xinanhđấy, cứumộtmạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, em sắp chết khát rồi đây!”

Hạ Chi Tuyển: “…”

cônhận được nguồn nước cứu mạng, vội vàng mở nắp chai ra, ngửa mặt lên đổ vào miệng.

Bình nước còn dư lạimộtnửađãbịcôuống sạch.

Hạ Chi Tuyển nhìn đôi môianhđào củacôbé trước mặt, đắm chìm trong thứ cảm xúckhôngthểnóithành lời, Lục Gia Diệp nhận ra vấn đề, hỏi: “Emkhôngđilấy nước uống à?”

“Lúc đến lượt emthìhết sạch nước rồi.” Cố Tư Ức khó xửnói, có nước bổ sung năng lượng, giọngnóicủacôcũng trở nên trong trẻo hơn,khôngcòn thều thào như hồi nãy nữa.

“Ở đây chờ nhé,anhLụcđilấy cho emmộtchai.”nóixong cậu ấy lập tức đứng dậy chạyđi.

“Ơ,khôngcần…” Cố Tư Ức còn chưanóixongthìLục Gia Diệpđãchạy xa rồi.

Hạ Chi Tuyển nhìn Cố Tư Ức rồinói: “Về sau mà còn gặp chuyện như vậythìcứ đến chỗ bọnanhmà lấy nước.”

“Ừm.” Cố Tư Ức gạtđichuyện làmcôbực bội lúc nãy, cườinói: “Cảm ơnanhđãcho em nửa bình nước cứu mạng,anhđãcứu em hai lần rồi, đại ân nàymộtlời cảm ơnkhôngthể diễn tả hết được.”

Hạ Chi Tuyểnnhẹnhàng đáp: “khôngcó gì.”

Chờ Lục Gia Diệp đem nước tớithìthời gian nghỉ giải lao cũngđãhết, mọi người lại trở về khu vực của mình tập luyện.

Bổ sung năng lượng xong, Cố Tư Ức lại bừng bừng khí thế, có thểnóilà cây bạch dương mạnh mẽ nhất trong đội.

Bất luận là đứng ở tư thế chào hayđiđềuthìđộng tác củacôcũng rất chuẩn mực, tác phong nghiêm trang và hoạt bát, tràn đầy năng lượng.

Huấn luyện viên rất hài lòng với biểuhiệncủacô, nhiều lần lên tiếng khen ngợi, còn bảocôđứng ra trước hàng làm mẫu nữa.

Lúc các thầy phảiđihọp, huấn luyện viên liền gọi Cố Tư Ức ra khỏi hàng, hướng dẫn mọi người luyện tập.

Cố Tư Ức đứng đối diện với các bạn nữ,nói: “Mọi người đều học cùng khóa nên chắc cũng biết nhau cả rồi, bây giờ chúng ta lần lượt báo danh theo thứ tự nhé.”

Các bạn học nữ tuykhôngphục lắm việc Cố Tư Ức đứng ra làm huấn luyện viên tạm thời, nhưng cũngkhôngthểkhôngnghe lời chỉ huy, cho nên mọi người lần lượt báo danh theo thứ tự.

Cố Tư Ức nhìn lướt qua từng ngườimột, chăm chú nghe họnói.

côđãbiết người đứng ở hàng thứ ba và thứ sáu chính là người mà trướcđãbàn luận chê bai mình, tên của hai người là Hứa Kiệt và Thư Ngọc.

Báo danh xong, Cố Tư Ức lại chỉ huy cả bọn lần lượt tậpđiđều theo hàng.

Động tác của haicôbạn kia rất khó coi, Cố Tư Ức tự thấy mình trả thù vào lúc này cũng coi như hợp tình hợp lý rồi.

côhô lên: “Hứa Kiệt, Thư Ngọc bước ra khỏi hàng!”

Hai người kiakhôngphục, đứng imkhôngchịu di chuyển.

“Nếu các cậukhôngnghe lời chỉ huythìlát nữa tôisẽbáo cáo lại với huấn luyện viên.”

Huấn luyện viên của nhóm họ cực kì nghiêm khắc, haicôgáinghe xongthìsợ lắm, hậm hực bước ra khỏi hàng.

đãđầu tháng chín nhưng trời vẫn rất nóng, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua nhưng còn thấy nóng hơn.

Mặt trờiđãlên cao, thiêu rát những thiếu nữ mềm mạiđangđứng ở đây.

Cố Tư Ức gọi haicôbạn kia lên rồi bảo họ đứng nghiêmmộtchỗ.

mộttrong hai người quay sang nhìn chằm chằm Cố Tư Ức,nhỏgiọngnói: “Cậu cố tình chơi bọn tôi đúngkhông!”

Cố Tư Ứckhôngphủ nhận, chỉ đáp: “khôngphụcthìđimànóivới huấn luyện viên ý.”

côkhôngđể ý tới bọn họ nữa màđitớinóivới hàng ngũ: “Trời nắng quá, chúng ta di chuyển đến khu vực mát mẻ hơnđi.”

Hai người kia tức sắp chết rồi, cả đám đềuđãđược đứng ở chỗ thoáng mát nghỉ ngơi, còn mìnhthìlại phải đứng dưới nắng tậpđiđều.

Thấy bọn họ gần như muốn phát điên, Cố Tư Ức liền lạnh mặtnói: “Tôikhôngcần biết là các cậu có quan hệ với ai, đến cả Từ Na tôi cũng dám đánhthìsợ gì các cậu? Bây giờ tôiđanglàm thay vị trí của huấn luyện viên, nên tôi có quyền chỉ huy các cậu, mà nếukhôngnghe lờithìtôi cũng được quyền phạt các cậu đấy.”

Haicôgáihậm hực, cứ địnhnóilại thôi.

Thế là Cố Tư Ức bới móc lỗithìchuyên nghiệp, cách chỉ đạothìnghiệp dư, chậm rãi cùng hai người họ tậpđiđều.

Cách đókhôngxa, các bạn học nữ đềuđangnhìn bọn họ.

Có ngườinhỏgiọngnói: “Cố Tư Ứckhôngphải là người dễ động vào đâu, nên suy nghĩ kĩ trước khi muốn gâysựvới cậu ta.”

“Tôi cảm thấy Cố Tư Ứcđãđạt đếnmộttrình độ nhất định rồi.”

“Tôi sắp ngất xỉu vì nắng nóng đây, may mà có Cố Tư Ức dẫn cả bọn qua đây đứng.”

“Cố Tư Ức gan lớnthật, lại cho bọn mình nghỉ ngơi,khôngsợ bị huấn luyện viên trách phạt à?”

“Hình như cậu ta có quan hệ rất thân thiết với Hạ Chi Tuyểnthìphải, vừa nãy tôi còn trông thấy cậu ta uống nước của Hạ Chi Tuyển đấy.”

“Vậy nếu có người bắt nạt cậu ấythìHạ Chi Tuyểnsẽđứng ra bảo kê à?”

“Chắc chắn rồi, hôm naycôchủ nhiệm lớp tôi phạt Cố Tư Ức đứng góc lớp, Hạ Chi Tuyểnđãgiúp cậu ấy đấy.”

Cố Tư Ức hành hạ haicôbạn kiamộtlúc, nhưng quảthậtđãđem đến kết quả rất tốt.

Lúc huấn luyện viên quay lại, thấy bacôgáiđangtập luyện dưới nắng, Cố Tư Ức liền giải thích rằng vì haicôbạn kia tập chưa tốt lắm, làm ảnh hưởng đến cả đội, nên mới kèm riêng cho hai bạn.

Ba người ai cũng mồ hôi nhễ nhại, huấn luyện viên hỏi han mấy câu rồi cho cả ba quay về hàng đứng.

Kết thúcmộtngày tập quânsự, huấn luyện viên ra lệnh giải tán.

Ai nấy đều kéo lê cơ thể mỏi mệt của mình, chậm rãi tản ra các hướng.

Cố Tư Ức uống nước, thong thảđitới nhà ăn.

Vì Từ Lâmđãnóirõràng rồi, cho nêncôsẽkhôngtới tìm haicôbạn cùng phòng đểnóichuyện nữa, đôi khi cũng có chạm mắt nhau, nhưng cả hai đều chỉ lờđi, coi nhau nhưkhôngkhí.

Cố Tư Ứcthìhoàn toànkhôngđể bụng, nhưng Từ Lâmthìlại cảm thấy rất bức bối.

“Cố Tư Ức, cậuđiăn cơm đấy à?”

Cố Tư Ức dừng bước nhìn hai bạn nữđangtiến lại gần, là bạn học cùng lớpcô, tên là Hướng Lê và Trương Hân Dịch, haicôbạn này ở phòng kí túc khác, cũng là học sinh từ trường khác chuyển tới giốngcô.

“Ừ.” Cố Tư Ức gật đầu đáp.

“Vậyđicùng nhau nhé, bọn mình cũng đến nhà ăn đây.”

“Được thôi.” Cố Tư Ức vui vẻ đồng ý.

Đám congáimới lớn cóđivệ sinhthìcũng phảiđicùng nhau, cho nên có người ăn cơm cùng tất nhiên là rất vui rồi.

Nhưng Cố Tư Ức vẫn bận tâm vì mấy lời của Từ Na, nêncôliền đưa số di động của mình cho hai bạn,nói: “Các cậu có biết Từ Nakhông? Chị ta học khóatrên,khôngưa mình lắm, nên có thểsẽgâysựvới các bạn của mình.Nếu các cậu gặp chuyện gì ngoài ý muốnthìphải gọi ngay cho mình đấy.”

Haicôgáivừa ngỡ ngàng vừa vui, gật đầu lia lịa, cảm thấycôbạn nàythậttốt.

Hướng Lênóinăng rất có khí phách: “Cố Tư Ức, mìnhsẽở cạnh cậu.”

Trương Hân Dịch tuy cảm động nhưng cũng rất tức giận,nói: “Bọn mình đều từ nơi khác chuyển đến, nhất định phải đoàn kết với nhau, như vậythìmớikhôngbị bọn xấu trong trường bắt nạt.”

Cố Tư Ức chỉ khẽ cười: “khôngcần khoa trương như thế đâu, chơi với nhau là vui rồi.” Giống như Hạ Chi Tuyển và mấy cậu bạn thân kia vậy.

Tối hôm ấy trước khiđingủ, Cố Tư Ức để hẳn đồng hồ báo thức ở cạnh gối, còn cài hẳn ba lần báo thức luôn.

Hôm sau, lúc chuông báo thức kêu, Cố Tư Ức bị buộc phải tỉnh dậy trong cơn mơ, mắt nhắm mắt mở nhìn đồng hồ, còn chưa đến sáu giờ, sáu rưỡi mới phải tập trung chạy bộ buổi sáng cơ mà, còn sớm còn sớm…

côtắt báo thứcđi, vẹo đầu ngủ tiếp.

Chẳng bao lâu sau lại có tiếng chuông điện thoại kêu, hơn nữa đầu bên kia còn rất kiên nhẫn giữ máy.

Cố Tư Ức bấm nút nghe, nhắm mắt để di động bên tai, ngái ngủ lầm bầm: “Ai đấy ạ…”

Giọngcônghe rất non nớt, nũng nịu yếu ớt, như thểđangrất tủi thân vì bị đánh thức.

Mấy phút trước, cả đám con traiđãra ngoài hết, Lục Gia Diệp ngẫm nghĩnói: “khôngbiết emgáiđãdậy chưa nhỉ? Tập quânsựmà đến muộnthìsẽbị phạt chạy mấy vòng đó ~”

Cậu ta bèn lấy điện thoại ra gọi vào số của Cố Tư Ức, nhưng cuộc gọi còn chưa được kết nốithìdi độngđãbị Hạ Chi Tuyển cướp mất rồi.

Sau đó, Hạ Chi Tuyển nghe thấy giọngnóiphát ra từ đầu bên kia, cảm giác giống như đượcmộtcon mèonhỏđãthu lại móng vuốt sắc nhọn, dùng lớp đệm mềm mại ở chân rồi càonhẹlên người mình vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc