Edit: Ngân Nhi
Sau khi Cố Tư Ức dẫn Khương Hiểu tới phòng y tế rồi quay về phòngthìsắc trờiđãtối hẳn,côbé kia từ đầu tới cuối đềukhôngnóilý do tại sao mình bị đánh, mà Cố Tư Ức cũngkhôngmuốn hỏi nhiều.
Lúc chia tay Khương Hiểu lạimộtlần nữa cảm ơncô, còn lo lắng hỏi: “Chị đắc tội với Từ Na rồi, làm sao bây giờ?”
Cố Tư Ức cười đáp: “Kệđi.”
Trong phòng, Lam Hiểu Thuđangngồi ở bàn học bài, chiếc bút bi ghi chép bao nhiêu là công thức toán lên trang giấy trắng.
Từ Lâmthìđeo tai nghe ngồi trước máy tính, tay gõ phím lạch cạch chat QQ.
Cố Tư Ức cầm theo hai cốc trà sữa đặt lên bàn haicôbạn.
“Mới vào học màđãchăm thế rồi,khônghổ danh là học bá!” Cố Tư Ức đứng bên cạnh Lam Hiểu Thu, nhìn đống giấy viết chi chít công thức toán và hình học mà thấy tê cả đầu.
Lam Hiểu Thukhôngnóigì, Cố Tư Ức cũngkhôngmuốn quấy rầy việc học của bạn nênđisang chỗ Từ Lâm, Từ Lâmđangbuôn dưa lê nhiệt tình, có vẻ như cũngkhôngrảnh đểnóichuyện vớicô.
Từ Lâm lúc nãykhôngđicùngcôlên tầng thượng, điều này khiến Cố Tư Ức cảm thấykhôngđược thoải mái lắm, nhưng cũngkhôngmuốn giận dỗi, dù sao cũng là bạn cùng phòng với mình.khôngphải ai cũng muốn xen vào việc của người khác, chỉ cần làm tốt chuyện của mình là đủ,côthậtsựkhôngmuốn đem việc này ra để tỏ vẻ thánh mẫu dạy đời người ta.
Vẫn chưa tới giờ ngủ, bạn cùng phòng lạiđangbận rộn, cho nên Cố Tư Ức cũng tự nghĩ ra việc để làm.
côlấymộtquyển sách tham khảo ra, cầm bút lên, cố gắng tiến vào trạng thái học tập.
Mình phải họcthậtgiỏi…Phải cố gắng học…Học…Học…
“A!” Bị đầu bút bi chọc vào mặt, Cố Tư Ứcđangmơ mơ màng màng giật mình tỉnh lại.
côxoa chỗ má bị đau, nhìn xuống quyển sáchđãthấy toàn những nét bút nguệch ngoạc như gà bới…
Nhìn đồng hồthìvẫn chưa đến chín giờ.
Cố Tư Ức lại động viên bản thân, cố học đến đúng chín giờ rồi rửa mặtđingủ.
Cuối cùng cũng tới chín giờ, mặc dù chẳng học được gì nhưng dù sao cũng gọi là có ý chí học hành, coi như vượt lên chính mình.
Lúccôchuẩn bịđingủ, pháthiệnhaicôbạn kia vẫnđangbận rộn.
“Mình ngủ đây, các cậu bật đèn bàn lên nhé.”nóixongcôtắt đèn trong phòngđi.
Hai người kia lúc này mới quay lại nhìn Cố Tư Ức,côcườinói: “Hai cậu ngủ ngon.”
…
Hôm sau, khi Cố Tư Ức tỉnh lại, thấy trong phòngkhôngmộtbóng người, bò xuống giường nhìn đồng hồ mới biết làđãbảy giờ rồi!
rõràngcôđãđặt báo thức lúc sáu rưỡi mà, di động vẫn đểtrênbàn học, chẳng lẽ lại ngủkhôngbiết gì sao?
Cố Tư Ức vội vàngđirửa mặt, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản,đigiày trắng rồi dùng tốc độ chạymộttrăm mét để đến lớp.
Lúcđitới cửa lớp 10/6thìcôthấycôchủ nhiệmđangđiểm danh rồi.
côhô lên: “Báo cáo!” Giọngnóitrong trẻo mang theo hơi thở gấp gáp.
côchủ nhiệm tên Lý Thiểu Hồng, khoảng hơn bốn mươi tuổi, mái tóc búi lên rất gọn gàng, đeo mắt kính, mặc đồ công sở nhìn rất đứng đắn lịchsự.
côgiáo quay ra nhìn phía cửa,nói: “Em tên là gì?”
Cố Tư Ứcnhỏgiọng đáp: “Cố Tư Ức ạ.”
côchủ nhiệm lại nhìn danh sách lớp, thấy được tên củacô, còn nhìn cả điểm thi và tên trường cũ luôn, khẽ cau mày.Đối vớimộthọc sinh có thành tíchkhôngtốt, thái độ cònkhôngnghiêm túc thế này, ắt phải có cách giáo dục cần thiết.
côlên tiếng: “Đứng xuống cuối lớp cho tôi.”
Cố Tư Ức cúi đầuđivào, hướng thẳng xuống cuối lớp rồi đứng dựa vào tường.
côchủ nhiệm lại đứngtrênbục giảngnóitiếp: “Tôikhôngcần biết cácanhcác chị cấp hai học trường nào,đãquen với tác phong ra sao, nhưngmộtkhiđãvào trung học Long Hưngthìphải tuân thủ quy định kỉ luật của nhà trường, ai đến muộn về sớm đềusẽbị phạt.”
Học sinh trong lớp bắt đầu xôn xao, thỉnh thoảng lại quay xuống nhìncôbạn học xui xẻo đến muộn này.
Trường trung học Long Hưng áp dụng phương pháp giáo dục rất tân tiến, mỗi lớp có 36 học sinh, phòng học rất rộng rãi, cơ sở vật chấthiệnđại, hai cái bàn ghép lại thành từng cặp, chia làm ba tổ, lớp có tất cả sáu hàng ghế.
Hạ Chi Tuyển và mấy cậu bạn thân an vị ngồi ở hàng cuối cùng.
Cậu nhìn Cố Tư Ức cúi đầuđitới, hai tay nắm chặt quai balo, vành tai đỏ hồng, mặt cúi gằm như đà điểu, khí thế hoàn toàn khác biệt so với lúc chiều hôm qua ởtrêntầng thượng,khônghiểu vì sao mà cậu lại thấy hơi buồn cười.
Lục Gia Diệp khẽ thở dàinói: “Quá đángthậtđấy, mới buổi đầuđãgây khó dễ cho emgáithế rồi, chỉ muộn có vài phút thôi mà, emgáitừ thành phố khác tới đây học, lần đầu tiên ngủ ở kí túc xá nên chắc làkhôngđược ngon giấc, sáng ra mới dậy muộn.Nhìn emgáitội nghiệp quáđi, tôi đau lòng muốn chết đây này.”
Tô Hàn ngồi bên cạnh phụ họa: “Emgáiđáng thương, bị đem ra làm gương xấu rồi.”
côchủ nhiệm vẫnđangnóitrênbục giảng, Hạ Chi Tuyển lấy từ trong balo ramộtcon robotnhỏrồi đặt nó xuống đất.
Con robot yên lặngđitới bên cạnh Cố Tư Ức, leo lên châncô, Cố Tư Ức liếc mắt nhìn xuống, hết hồn vìkhôngbiết đó là thứ gì, suýt nữathìhét ầm lên rồi.côrun chân đứngkhôngvững, ngay lúc đó Hạ Chi Tuyểnđãkịp thờiđira đỡ lấycô.
Cậu giơ chân ra với lấymộtcái ghế rồi ấn Cố Tư Ức ngồi xuống.
Cố Tư Ứckhôngbiết phải làm sao, cứ cuống quýt nhìn cậu,côgiáođangphạtcôđứng mà, cậu lại làm cái gì đó?
Hạ Chi Tuyển giữ chặt vai Cố Tư Ức, quay lênnóivớicôchủ nhiệm: “Thưacô, bạn Cố Tư Ức bị tụt huyết áp, suýt nữathìngất xỉu,khôngnên để bạn ấy đứng lâu ạ.”
côchủ nhiệm sửng sốtmộtlúc rồinói: “Vậy em tìm chỗ ngồiđi.”
Các giáo viên trong trường ai cũng biết Hạ Chi Tuyển, ba năm cấp hai cậu học trò này luôn vững vàng ở vị trí đứng đầu thành phố, đặc biệt là học đều các môn, giỏi nhất là khoa học tự nhiên nhưng xã hội cũngkhônghề yếu kém, gia đình cũng thuộc tầng lớp quan nhị đại hồng tam đại (*).
(*) Quan nhị đại: chỉ tầng lớpcon cháu (thế hệ thứ 2) trong các gia đình quan chức cấp cao. Hồng tam đại:chỉ tầng lớp con cháu (thế hệ thứ 3) của các lãnh đạo Đảng Cộng Sản thời kì cách mạng
Đối với cậu học trò vừa giỏi lại vừa có gia thế này, các thầycôđương nhiên là rất thiên vị.
Cố Tư Ức nhận được lệnh đặc xá củacôgiáo, lúc này mới ngẩng đầu nhìn lớp học.
Dãy cuối cùng còn chỗ trống,côbènđitới ngồi xuống.
Chủ đề củacôchủ nhiệmkhôngngừng được mở rộng, nhưng cũng chỉ loanh quanh chuyện nên học hành thế nào trong ba năm cấp ba sắp tới.
Cố Tư Ức nghiêng đầu nhìn Hạ Chi Tuyển, hai người chỉ ngồi cách nhaumộtlốiđimà thôi.
Hạ Chi Tuyểnđanggiở sách đọc bỗng cảm giác được gì đó nên quay sang nhìn, ánh mắt của hai người lập tức giao nhau.
Cố Tư Ức chớp mắt, dùng khẩu hình miệng để truyền đạt: Cảm ơn nhé.
Mắtcôbé sáng long lanh, hàng lông mi rất dài, ánh mắt tràn đầy cảm kích, vì mỉm cười nên còn lộ ra hai cái lúm đồng tiền.
côchủ nhiệmnóixongthìbắt đầu cho từng người đứng lên giới thiệu bản thân.
Cố Tư Ức thấy Từ Lâm và Lam Hiểu Thu đềuđangngồi cạnhmộtbạn học khác, lớp này đa số đều là các học sinh chuyển từ cấp hai lên, số ít còn lại là từ các trường cấp hai khác, hơn hai mươi bạn nam và mười mấy bạn nữ.
Sau khi xong màn giới thiệu bản thân,côchủ nhiệm lại gọi mấy bạn ngồi bàn đầu cùngcôđilấy đồ tập quânsựvà sách giáo khoa.
Bầukhôngkhí trong lớp trở nên thoải mái hơn, các học sinh bắt đầu quay sang trò chuyện với nhau.
Lục Gia Diệp vội vàngnóivới Cố Tư Ức: “Emgáiđừng buồn nhé, lát nữaanhLục mua kẹo cho em ăn.”
“Mình có buồn đâu…” Cố Tư Ức thở dàinói, “Chỉ thấy xấu hổ quá thôi, ước gì có cái lỗ để chui vào…”
“Còn biếtnóiđùathìchắc làkhôngsao rồi, giỏi lắm giỏi lắm.”
“Đừng có gọi mình là emgáinữa, bây giờđangở trong lớp, phải gọi tên của mình.” Cố Tư Ức lạinói.
“anhthấy gọi là emgáinghe thân thiết hơn mà, ai quy định trong lớpthìkhôngđược gọi là emgáichứ?” Lục Gia Diệp cố tình cợt nhả, “Hay emgáimuốn được gọi là chị hả? Chị Ức ơi ~”
“Đừng mà!” Cố Tư Ức vội ngăn lại, gọi thế còn ghê hơn ý.
“Emgáià, choanhxin sốđi.” Lục Gia Diệp cầm điện thoạinói.
Trong lớpđangồn ào, Cố Tư Ứckhôngmuốnnóito, bèn lấy giấy ra ghi số di động của mình vào rồi đưa cho Lục Gia Diệp.
Tờ giấy được đặttrênbàn, Lục Gia Diệp nhanh chóng lưu số vào máy.
Hạ Chi Tuyển chỉ nhìn lướt quamộtcái rồi thôi.
Lúc nàycôcảm thấy mẹ mìnhthậtsáng suốt vìđãđưacôquà để tặng Hạ Chi Tuyển, vừa lúccôđangđịnh cảm ơn cậu ấy.
Từ nay về sau, vị học thần này chính là bạn củacôrồi.
Sau khi phát xong đồ tập quânsựvà sách giáo khoa là thời gian 40 phút ăn sáng, sau 40 phút tất cả phải mặc quân phục rồi tập trung ở sân thể dục.
Cố Tư Ức quay về phòng ngủ, thấy Từ Lâm và Lam Hiểu Thu đềuđangở đó.
côkhôngkìm được lòng mà hỏi: “Sáng nay các cậuđisaokhônggọi mình dậy với?”
Lam Hiểu Thukhôngnóigì, chỉ mau chóng thay quần áo, thay xongthìđikhỏi phòng luôn.Từ Lâm cũng im lặng nãy giờ, đợicôbạn kiađirồithìmới nhìn Cố Tư Ứcnói: “Tư Ức, xin lỗi cậu nhé.”
Nét mặt củacôấy rất khó xử, chậm rãi giải thích: “Tối qua đám bạn của Từ Na tìm được phòng của bọn mình rồi… Bảo bọn mìnhkhôngđược chơi với cậu nữa, nếukhôngnghe lờithìcoi như là chống đối lại bọn họ, sau nàysẽthường xuyên gây phiền phức cho bọn mình.”
“Cậu là học sinh trường khác chuyển đến nênkhôngbiết Từ Na ghê gớm thế nào đâu… Mìnhkhôngcó gia thế bối cảnh gì, nênkhôngmuốn đắc tội họ.” Từ Lâm khuyên nhủ: “Hay là cậuđitìm Từ Na xin lỗiđi, nếukhôngsau này chị tasẽcứ nhắm vào cậu đấy.”
Cố Tư Ức cườinói: “Cảm ơnsựquan tâm của cậu, nhưng mẹ mìnhkhôngdạy mình là phảiđixin lỗi mấy loại cặn bã đó.”
Gương mặt củacôbé rất ngây thơ, nhưng lúcnóilại mang theomộtsựbướng bỉnh và kiêu hãnh rất lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


