Edit: Ngân Nhi
Chơi xong vài ván, Cố Tư Ức liền chào tạm biệt bọn họ rồiđivề phòng.
Buổi sángcôđến sớm nên lúc trải giường thu dọn đồ đạckhôngcó ai trong phòng cả, lúc này trở lại phòngthìđãcó thêm haicôgái.
Cố Tư Ức chủ động chào hỏi mấycôbạn, tự giới thiệu bản thân: “Mình tên là Cố Tư Ức, lớp 10/6.”
“Mình tên là Từ Lâm, từ cấp hai trường này chuyển lên, trước học lớp 8.”côbạn tóc ngang vai cười tươinói, “Trong phòng này toàn là lớp 6 thôi.”
côbạn tóc ngắnđangthu dọn lại đống sách,nói: “Mình tên Lam Hiểu Thu, trước học lớp 1.” Giọngnóicũngnhẹnhàng giống vẻ bề ngoài.
Nghe mọi người giới thiệu xong, Cố Tư Ức lại cườinói: “Mình từ thành phố B tới đây, còn chưa quen với trường này, về sau mong được các cậu quan tâm chiếu cố nhiều hơn.”
Thấy Từ Lâmđangchuẩn bị trải giường chiếu,côbènđitới giúp đỡ.
Hai người vừa làm vừa trò chuyện, rất nhanhđãlàm xong.
Cố Tư Ức lạiđitới giúp Lam Hiểu Thu,côbạnkhôngtừ chối,nhẹnhàngnóilời cảm ơn, vừa ôn hòa cũng vừa xa cách.
Mãi cho đến giờ cơm tối màmộtbạn học còn lại vẫn chưa đến.
Từ Lâmnói: “Bọn mìnhđiăn cơm trướcđi, có khi ngày mai cậu ấy mới đến ý.”
Thế là ba người cùng nhauđitới nhà ăn.
Dọc đường, Từ Lâm cực kì hăng háinóicho Cố Tư Ức nghe về những người nổi tiếng trong trường.
côbạn ra vẻ thần bínói: “Cậu có biết bảo vật của trường chúng ta là gìkhông?”
Cố Tư Ức suy nghĩmộtlát rồinói: “Be yourself?”
Đây là khẩu hiệu của trường trung học Long Hưng, được khắctrêntấm bia đá cạnh cổng trường.
“…” Từ Lâm đầu đầy vạch đen.
côbạnkhôngdài dòng nữa màđithẳng vào vấn đề: “Là Hạ Chi Tuyển đó! Cậuđãnhìn bảng vàng danh dự chưa? Cậu ấy đứng ở vị trí đầu bảng, năm nào cũng đứng nhất, màkhôngphải chỉ ở trong trường thôi đâu, mà là đứng đầu toàn thành phố ý! Cậu ấykhôngchỉ học giỏi mà lại còn cao lớn đẹp trai nữa, lần nào bầu chọn hotboy của trường cậu ấy cũng nhận được số phiếu cao nhất.”
“Ồ…” Cố Tư Ức chậm rãi gật đầu.
“nóicho cậu nghemộttin vui nhé!” Từ Lâm mừng rỡnói, “Hạ Chi Tuyển cùng lớp với bọn mình đấy, lớp 10/6! Cậukhôngbiết là bọn bạn cũ ghen tị với mình thế nào đâu, từ nay về sau mỗi ngày mình chỉ cần quay đầu là có thể nhìn ngắm được vẻ đẹp trai của Hạ Chi Tuyển rồi.”
Cố Tư Ức nở nụ cười chân thành,thìra học sinh của trường trung học trọng điểm cả nước cũng thích buôn chuyện và mê trai đẹp,khônggiống với tưởng tượng củacôlà ai cũng giành giật từng giây từng phút để học tập,khôngquan tâm đến những chuyện khác, tốtthậtđấy.
Hai người cứnóichuyện say sưa với nhau, chỉ có Lam Hiểu Thuđibên cạnh làkhôngnóigì.
Vào nhà ăn, Lam Hiểu Thuđirửa tay, Từ Lâmthìthầm với Cố Tư Ức: “Cấp hai ở trường này xếp lớp dựa vào kết quả học tập, trước cậu ấy học ở lớp 1 cùng với Hạ Chi Tuyển đấy, là học sinh đứng trong top 10, kiêu ngạo lắm,khôngthích giao thiệp với ai đâu.”
Cố Tư Ức cườinói: “Chắc là tính cậu ấy hướng nội,khôngthíchnóichuyện thôi.”
Đợi Lam Hiểu Thu rửa tay xongđira, ba người mới cùng nhau cầm khayđilấy cơm.
Nhà ăn của trường rất rộng, có tổng cộng ba tầng, mỗi tầng đều có những đặc điểm khác nhau.Cố Tư Ức đứng ở tầngmộtnhìnmộtlượt, tuy rằng thức ăn cũng khá đa dạng, nhưng hình nhưkhôngcó món nào caythìphải, nhìn mấy món thanh đạm nhạt nhẽo kia,côchẳng có hứng thú ăn gì cả.
cômuốn lên tầng hai xem thế nào, nhưng Lam Hiểu Thu và Từ Lâmđãchọn xong đồ ăn rồi,đangđilấy cơm và canh, dựatrêntôn chỉ hòa đồng với các bạn, Cố Tư Ức lại chọn bừa mấy món rồiđitheo sau.
Lúccôđanglấy cơmthìtự dưng cómộtcôbạn ở đâu đột ngột lao vào đụng trúngcô, làm thức ăn trong khaycôđổ hết ra ngoài.
Mặc dù Cố Tư Ứcđãnhanh nhẹn tránhđi, nhưng vẫn bị bát canh đổ vào người,cômặc quần bò và áo cộc tay màu trắng, giờ cái áođãbị bẩnmộtmảng lớn vì bát canh trứng cà chua kia.
Haicôbạn kia cứ đùa giỡn ầm ĩ với nhau, đụng vào Cố Tư Ứcthìchỉ liếc mắt nhìnmộtcái, vẻ mặt nhơn nhơn khinh bỉ,khôngcó ý định xin lỗi.
“Đụng vào người ta màkhôngxin lỗi à?” Cố Tư Ức lên tiếng.
Haicôgáiđangđịnh rờiđilập tức dừng bước, lúc này mới quay lại nhìn kĩ Cố Tư Ức,mộttrong haicôgáiđigiày cao gót, tóc dài xõa vai, mặc váy liền màu trắng, dáng vẻ giống như nữ thần dịu dàng động lòng người trong lòng các nam sinh, nhưng giọng điệu củacôtathìrất phách lối, vênh mặtnói: “Ai bảo màykhôngcó mắt, lại đứng đúng chỗ này chặn đường bọn tao? Lại còn dám bảo bọn tao phải xin lỗi á? Ai cho mày cái lá gan lớn thế hả?”
Từ Lâm đứng bên cạnh kéo vạt áo Cố Tư Ức, ý bảocôthôiđi, còn lên tiếng xin lỗi giúp: “Xin lỗi chị, tại bọn emkhôngchú ý ạ.”
“???” Cố Tư Ức ngạc nhiên nhìn Từ Lâm.
“đithôiđithôi.” Từ Lâm kéocôđi, dùng ánh mắt ý bảocônhiềumộtchuyệnkhôngbằng bớtmộtchuyện.
Đến lúc ngồi vào bàn, cách hai người kia đủ xa, Từ Lâm mớinóinhỏvới Cố Tư Ức: “Đấy là Từ Na khối 11, nổi tiếng là chị Na của trường, rất kiêu căng ngang ngược, gia thế lớn, mấy thành phần máu mặt trong trường đều là bạn của chị ta đấy, cậu đừng dại mà động vào.”
“Chị ta có ăn thịt mình đượckhông?” Cố Tư Ức cầm đũa chọc chọc bát cơm, trong lòng cực kì bực bội, chẳng còn tâm trạng mà ăn uống.
Từ Lâm khuyên nhủ: “Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa, bọn mình vừa mới lên cấp ba, cứ biết thân biết phận mà sống, đừng gây chuyện làm gì.”
“Chuyện gì cũng muốn so đothìlấy đâu ra sức lực mà học tập chứ?” Lam Hiểu Thu đột ngột lên tiếng.
Cố Tư Ức cố gắng tiếp thu ý kiến của hai bạn, dù sao cũng mới từ nơi đất khách đến đây học, lạiđigâysựvới đàn chị khóatrênthìcũngkhônghay cho lắm.
Cơm nước xong, ba người lạiđimua trà sữa rồi về phòng, Từ Lâm vì muốn cho Cố Tư Ức giải sầu nên đề nghị: “Nghenóiở sân thượng kí túc xá có thể nhìn thấy cảnh đêm rất đẹp, còn quan sát được toàn cảnh trường học nữa, bọn mình lên xem nhé?”
“Được đấy.” Cố Tư Ức đồng ý ngay.
Đứngtrêncao, nhìn ra xa, tâm trạng cũngsẽvui vẻ hơn.
Lam Hiểu Thunói: “Mìnhkhôngrảnh, mình muốn học.”
Thế là Cố Tư Ức vào phòng thay quần áo rồi cùng Từ Lâmđilên sân thượng.
trênsân thượng của tòa kí túc xá nữ lúc nàyđangrất náo nhiệt.
Từ Na cầmtrêntaymộttờ giấy viết thư rất đẹp, diễn cảm đọc lên: “Hạ Chi Tuyển, chàoanh.Chắcanhkhôngnhận ra em đâu nhỉ, em là Khương Hiểu học lớp 9/5, có lần ở sân thể dục chúng tađãnhìn thoáng qua nhau, kể từ khi ấy emđãkhôngthể quên đượcanh…”
Cócôbé vóc dángnhỏgầy muốn cầm lại tờ giấy, mặt đỏ bừng như sắp khóc: “Của em mà…Trả lại cho em!”
côbé chính là Khương Hiểu học lớp 9/5, người viết ra bức thư kia.
Bạn của Từ Na giữ chặtcôbé, Từ Na tiếp tục đọc: “anhlà hotboy của trường, emkhôngdám tỏ tình vớianh, chỉ dám thích thầmanhthôi.Mỗi lầnanhđiqua cửa lớp em, tim của em đều đập nhanh như muốn nổ tung vậy…”
“Mẹ kiếp! Taokhôngđọc nổi nữa!” Từ Na ném tờ giấyđi, bước lên trước đá thẳng vào bụngcôbé kiamộtcái, “Bọn xấu xí này giờ tác oai tác quái quá nhỉ, dám viết thư tình cho Hạ Chi Tuyển cơ đấy! Mày chưa bao giờ soi gương nhìn lại mình à?”
côbé kia bị đạp ngã nhào ra đất, khóc lóc giải thích: “Emkhông…khôngcó ý định đưa choanhấy…Em chỉ tự viết cho mình đọc thôi…”
côbéđãkẹp tờ giấy đó vào trong sách, bỗngmộtngày đột nhiênkhôngthấy nữa,khôngbiết là aiđãlấyđirồi, cho đến khi bị mấy đàn chị khóatrênlôi lên đây.
“Mày còn cãi à? Đứng lên cho tao!” Từ Na quát lớn.
côbé run rẩy đứng lên, Từ Na tiếp tục chocôbémộtcái tát: “Mày có tự thấy mày buồn nônkhôngthế? Hạ Chi Tuyển là người để mày tùy tiện thích đấy à?”
“Có nhiều người thíchanhấy như vậy…Sao em lạikhôngđược thích chứ…”côbé tuyđãsợ phát run nhưng vẫn kiên cường phản bác.
“Mày còn già mồm à!”
Cố Tư Ức và Từ Lâm còn chưa lên hẳn, mớiđivài bước cầu thangthìđãnghe thấy tiếng ồn ào bêntrên.
Từ Lâm chạy nhanh lên trước, rón rén thò đầu ra nhìn tình hình bên ngoài, sau đó lôi Cố Tư Ứcđangđịnh lại gầnđi,nhỏgiọngnói: “Bọn mình mauđithôi, Từ Nađangtrừng phạt người ta đấy.”
Trong tay Cố Tư Ức vẫn cầm cốc trà sữa,côđilên sân thượng, ném thẳng cốc trà sữa vào mặt Từ Na.
Từ Nakhôngbiết mà tránh, lập tức gào lên, mấy người xung quanh cũng bị bắn nước vào.
“Đứa nào đấy?... Mẹ, lại là mày! Mày muốn chết đúngkhông?” Từ Na thay đổi sắc mặt, quát lên.
mộtcôgáiđitới gần Cố Tư Ức, giơ tay muốn giữcôlại, lại bị Cố Tư Ức kìm tay, đạp thẳng vào đầu gốicôta, đácôta ngã xuống đất, động tác rất nhanh nhẹn thuần thục.
Đối phương có tổng cộng năm đứa congái, Cố Tư Ức cầm lấymộtviên gạch ở góc tường, vẻ mặt thờ ơnói: “Thử xem đứa nào chết trước.”
Vừa rồimộtmìnhcôđãdễ dàng quật ngãmộtngười, giờ còn cầm cả gạch, trong phút chốc mấy người kia đềukhôngdám hành động thiếu suy nghĩ.
Cố Tư Ứcđilên trước, đỡcôbé bị bắt nạt kia đứng dậy.
côbé vừa cảm kích vừa xấu hổ nhìncô, run rẩynóikhôngnên lời.
Cố Tư Ức lại quét mắt nhìnmộtlượt mấy đứa congáitrước mặt,khôngchút sợ hãinói: “trênngườithìtoàn hàng hiệu, lại còn học trường danh giá, ai ngờ đều là loại bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong cặn bã thối rữa! Bố mẹ bỏ nhiều tiền cho các chịđihọc, thế mà đầu óc còn chẳng bằng con lợn!”
“Con mẹ nhà mày…” Sắc mặt Từ Na ngày càng khó coi, quay sang quát đứa đứng bên cạnh: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, đánh chết nó cho tao!mộtviên gạch đập chết được chúng mày à mà sợ?!”
mộtngười trong nhóm kéo áo Từ Na,nhỏgiọngnói: “Hạ Chi Tuyểnđangnhìn chúng ta kìa…”
Từ Na ngước mắt lên, tuy ở khoảng cách hơi xa, nhưng vẫn có thể nhìn thấy thân hình cao lớn của người con trai.
Mặt trờiđãngả về tây, những đám mây đỏ rực phía chân trời, cậu đứngtrênsân thượng ở kí túc xá nam đối diện, nhìnkhôngrõđược biểu cảmtrênkhuôn mặt.
Từ Na cảm thấy như tim ngừng đập,sựngang ngược càn rỡđãhoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi bất an.
côta trợn mắt nhìn Cố Tư Ức rồinói: “Tao nhớ mặt mày rồi, mày cứ chờ đấy!”
nóixong liền cùng đám bạn nhanh chóng rờiđi.
Đám hung thần ác sátđãđikhỏi,sựcăng thẳng sợ hãi của Khương Hiểu cuối cùng cũng được buông lỏng,côbé nức nởnóivới Cố Tư Ức: “Cảm ơn…Cảm ơn chị…”
“khôngcó gì, chị tình cờ bắt gặp thôi.” Cố Tư Ứcnhẹnhàng đáp lại, “Mặt em bị thương rồi, để chị dẫn em đến phòng y tế.À mà tại sao bọn họ lại đánh em vậy?”
“…” Mặtcôbé bỗng đỏ lên, ấp úngkhôngbiết nênnóigì, hình như nghĩ tới điều gì đó,côbé liền đưa mắt nhìn xung quanh, thấy cómộttờ giấy viết thưthìvội vàngđitới nhặt lên, cẩn thận gấp lại, nước mắt tí tách rơi xuống tờ giấy, hai tay run rẩy cất vào trong túi áo.
côbé biết mìnhkhôngxứng với người ta, nên đây chỉ làmộtbí mậtnhỏcủacôbé mà thôi, ai mà ngờ lại chọc phải Từ Na, bị bọn họ đánh chửi nhục nhã thế này…
- -
Ởtrêntầng thượng của kí túc xá nam cách đókhôngxa.
Hạ Chi Tuyển cùng mấy người bạnđilên hóng mát,khôngngờ lại chứng kiếnmộtmàn bạo lực như thế.
Lục Gia Diệp vốn lúc nào cũng cợt nhả, thế mà sắc mặt bây giờ cũng trầm xuống, “Cả đám xúm lại bắt nạtmộtcon bé, có phải hơi quá đáng rồikhông?”
Tô Hànnói: “Bọn mình cũng chẳng nhảy qua đó được, kí túc xá nữ cũng cấm con trai vào, làm sao bây giờ? Hay là gọi cho quản lý an ninh của trườngđi.”
Chu Kiêu lên tiếng: “Có ai biết sốkhông?”
Lục Gia Diệp đáp: “Tôi lưu số của kẻ thù để làm cái gì chứ!”
Lúc mấy người họđangnóichuyệnthìtrông thấy Cố Tư Ức xuấthiện.
côemgáinhà bên hiền lành điềm đạm như thế, vậy mà lại có thể biến hình thành chị đại trong giang hồ, cũng biết mắng chửi người ta.
Trong tay cầm viên gạch,mộtchọi năm, hoàn toànkhôngtỏ ra sợ hãi, khí thế oai phong lẫm liệt.
Tô Hàn giơ ngón cái ra: “Đúng là chị Ức của tôi, người đâu vừa đẹp lại vừa ngang tàng thế chứ.”
Hạ Chi Tuyển cũng mỉm cười, xem racônhóc nàykhôngchỉ giỏi đánh nhau trong game,mộtkhi ra trậnthậtthìcũngkhônghề yếu thế.
Lục Gia Diệp đưa tay ôm ngựcnói: “Tôi bị emgáiTư Ức hút hồn mất rồi, vừa ngọt ngào vừa tàn ác, đúng là báu vật!”
Chu Kiêu trêu chọc: “Vậy cậu phải hỏi A Tuyển trướcđi, xem emgáicóđangđộc thân haykhôngđã.”
“Mẹ tôi liên tục dặn dò, rằngkhôngđược để đám trai hư trong trường tới gần Tư Ức.” Hạ Chi Tuyển hờ hữngnói, thu lại nụ cười, giọngnóingỗ ngược cường thế, “Mấy cậu tốt nhất là đừng có ý đồ gì với em ấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
