Edit: Ngân Nhi
Cố Tư Ức tươi cười chào hỏi: “anhHạ.”
côđitới bên cạnh bàn Hạ Chi Tuyểnđangngồi, đưa cốc trà trái cây cho cậu: “anhuốngkhông? Em mới mua đấy.”
Hạ Chi Tuyển giơ tay nhận lấy cốc trà, rút ống hút ra rồi chậm rãi uốngmộtngụm.
Mấy cậu con trai ngồi đó ngẩng lên nhìn Cố Tư Ức, hai mắt tỏa sáng, lại nhìn sang Hạ Chi Tuyểnmộtcái, cảm thấy có phần hứng thú.
“anhHạ à,thìra cậu còn cómộtcôemgáixinh như vậy cơ đấy.” Lục Gia Diệp cố tình trêu chọc.
Tô Hàn lấymộtcái ghế ở bàn bên cạnh tới, lên tiếng chào hỏi: “Emgáingồiđi.”
Vốn chỉ định chào hỏi rồi đưa đồ uống thôi, thế mà lại… Cố Tư Ức nhìn mấy cốc nướctrênmặt bàn đềuđãhết nước, cườinói: “Mọi người cứ chơi tiếpđi, mìnhđimua nước cho, mấy cậu muốn uống gì?”
“Gì cũng được.” Chu Kiêuđanggặp đối thủ nên chỉnóichứkhôngngẩng mặt lên.
“Emgáitốt quá,anhcũng thế sao cũng được.” Lục Gia Diệp vứt chocômộtánh mắt rất quyến rũ.
“Emgáivất vả rồi.” Tô Hàn cười hì hìnói.
“Vất vả rồi vất vả rồi…” Mấy người kia cũngnóitheo.
Cố Tư Ức lạimộtlần nữađitới quầy thu ngân, mua đồ uống cho mình và các bạn của Hạ Chi Tuyển.
Lục Gia Diệp nhìn bóng lưng cao gầy của Cố Tư Ức, huých tay Hạ Chi Tuyển hỏi: “A Tuyển, kia là emgáicậu à? Em ruột? Em họ? Hay là em kết nghĩa?”
“Emgáinày được đấy, ngoan ngoãn lại xinh đẹp ngọt ngào, chân cũng dài.” Tô Hàn trêu ghẹo.
“Là congáicủa bạn thân bố mẹ tôi.” Hạ Chi Tuyển thờ ơnói.
Trước khi vào học Hạ Chi Tuyển cũng biết là Cố Tư Ức chuyển tới học trường này, lại còn cùng lớp với cậu nữa.Mẹ của cậu còn ghé vào tai cậu dặn dò: “Con phải chăm sóc tốt cho emgáiTư Ức đấy nhé,mộtmình con bé xa nhà tới đây học, lại còn làmộtcôbé xinh đẹp như thế, đừng để cho đám con trai hư trong trường trêu chọc con bé, cũng đừng để con bé bị người ta bắt nạt.”
Tóm lại, noi dainóidài chung quy cũng chỉ là: Con phải quan tâm để ý đến Cố Tư Ức.
mộtlát sau, Cố Tư Ức lại cầm theo mấy cốc nước lạnh tới, vìkhôngbiết khẩu vị của mọi người nêncôthống nhất mua trà hoa quả.
côđưa từng cốcmộtcho từng người, mấy cậu con trai ai nấy đều cườinóicảm ơn.
“Cùng chơi nhé?” Tô Hàn chủ động mời.
“Mìnhkhôngchơi game.” Cố Tư Ức lắc đầu đáp.
Trước khi bắt đầu học kỳ, Cố Tư Ứcđãxóa game trong di động theoyêucầu của mẹ, hơn nữa còn lập ra thiết quân luật,đãđihọc là tuyệt đốikhôngđược chơi game.Mặc dù Cố Tư Ức họckhônggiỏi, nhưng rất biết nghĩ cho tâm tình của bố mẹ.
Hừm, phải nỗ lực phấn đấu, bắt đầu từ việc xóa game.
Hạ Chi Tuyển liếccômộtcái, khẽ cườimộttiếng nhưđanggiễu cợt.
Xong trận, mấy nam sinh cũngkhôngchơi tiếp nữa,đãuống đồ người ta mua cho rồi, lại mặc kệ người ta nữathìcũngkhônghay.
“Emgáià, em học lớp nào?” Lục Gia Diệp hỏi.
“Mình tên là Cố Tư Ức, học lớp 10/6.”
“Ô kìa, cùng lớp chúng ta rồi.anhtên Lục Gia Diệp, Lục trong từ lục địa, Gia trong từ giải thưởng, chữ Diệp ghép từ chữ hoa lửa (*).” Lục Gia Diệp giới thiệu bản thân xongthìkhôngquênnóihộ ngườianhem Chu Kiêu vốn kiệm lời, “Còn cậu này ấy à, trong giang hồ nổi tiếng là người bình tĩnh,mộtkhi cậu ta màkhônggiữ được bình tĩnh nữathìnhất định là có người sắp gặp xui xẻo rồi.”
(*) Chữ Diệp là烨, ghép từ hai chữ hoa lửa là火华
Chu Kiêu liếc cậu tamộtcái rồinóivới Cố Tư Ức: “Tôi tên là Chu Kiêu, bạn thân của A Tuyển, đừng nghe Lục Gia Diệpnóilinh tinh.”
“Tôi là Tô Hàn, mẹ tôi họ Tô, bố tôi họ Hàn, vì họ lười quá nên tùy tiện đặt tên tôi là Tô Hàn."
Cố Tư Ức gật đầu mỉm cười với bọn họ.
Hạ Chi Tuyển lười biếng dựa vào ghế uống trà,khôngtỏ vẻ nhiệt tình khi gặp người quen, ngược lại còn tỏ rakhôngliên quan đến mình.
Cố Tư Ức lạinói: “Mình là người ở thành phố B, cũng học cấp hai ở đó.”
Lục Gia Diệp gật đầu lia lịa: “Ồ, thảo nào, cómộtemgáixinh đẹp như vậy ở trường này,anhkhôngthểkhôngcó ấn tượng gì được.Vậy sau này emgáihọc ở đây, cácanhtraisẽbảo vệ em.”
Cố Tư Ứckhôngnhịn được cười: “Mình tên là Cố Tư Ức, cậu đừng gọi mình là emgáinữa.”
“Ừm, emgáiTư Ức ~” Lục Gia Diệp kéo dài giọng ra, giống mấy tên công tử quần là áo lượt hay trêu ghẹo mấycôemgáitrênTV vậy.
Chu Kiêu tỏ ra ghê tởmnói: “Lục Gia Diệp,sựtồn tại của cậu làm giảm giá trị của bọn tôi quá đấy.”
“Ba ngàykhôngđánh cậu cậu lại định ngồi lên đầu tôi rồi đấy à…” Lục Gia Diệp làm ra vẻ muốn xử lý Chu Kiêumộttrận.
Chu Kiêu rất bình tĩnh tránh sangmộtbên, hai người bắt đầu đuổi bắt ầm ĩ, Hạ Chi Tuyển ở bên nàythìđứng lênnói: “đithôi.”
Cậu giống như người ra mệnh lệnh vậy, vừanóimộttừđãkhiến cả đám yên tĩnh lại, rối rít chuẩn bị rờiđi.
Cố Tư Ức ngồitrênghế, rất ngoan ngoãn nhìn mấy người họ.
Lục Gia Diệp đánh đấmmộttrận xong liền quay lại chỗ Cố Tư Ức ngồi,nói: “Cóđiđánh bi-akhông?”
Cố Tư Ức tỏ vẻ khó xử,đangđịnh đápthìLục Gia Diệpđãnhiệt tìnhnóitrước: “khôngvấn đề gì,anhLục đưa em bay.” Cậu ta dứt khoát cầm luôn cốc trà củacôđi, “đithôiđithôi, cùng nhau chơi, cứ ngồi đây mãi chán lắm.”
Cố Tư Ức: …Mình còn chưanóigì mà.
Nhưng đúng làcôkhôngthể chống đỡ lại đượcsựnhiệt tình của Lục Gia Diệp, chỉ còn biết theo chân bọn họ thôi.
Vì là trường nội trú nên các hoạt động ngoại khóa cũng rất phong phú, còn có riêngmộtkhu nhà để chơi thể thao nữa, bên trong có đầy đủ các thiết bị dùng cho các hoạt động khác nhau, bao gồm cả phòng chơi bi-a.
Phòng chơi bi-a rất lớn, có những học sinh khác cũngđangchơi, hầu như toàn là con trai.
Lúc mấy người bọn họ bước vào, mấy nam sinh ở đókhôngngừng theo chân để chào hỏi, Cố Tư Ức chỉ yên lặngđiđằng sau Hạ Chi Tuyển, thoạt nhìn có phần ngượng ngập.
Bốn người chia làm hai đội, Hạ Chi Tuyển và Chu Kiêumộtđội, Lục Gia Diệp và Tô Hànmộtđội, còn Cố Tư Ứcthìsẽđược quyền chọnmộttrong hai đội.
Lục Gia Diệp nhiệt tình mời mọc: “Chọnanhđichọnanhđi!anhLục là tài xế kì cựu đấy,sẽđưa emđingao du tận chân trời.”
Thế là Cố Tư Ức chọn vào đội Lục Gia Diệp và Tô Hàn.
Lục Gia Diệp xếp bóng rồi cho Cố Tư Ức đánh phát đầu tiên, sợcôcăng thẳng, cậu bèn trấn an: “Cứ thoải mái mà chơi,khôngviệc gì phải sợ,anhtraisẽgiúp em giành được giang sơn.”
Cố Tư Ức mím môi cười, cầm gậy rồiđitới vị trí trung tâm, cúi người, tay nâng lên rất cao.
Lục Gia Diệp vốn định chỉ chocôđứng đúng tư thế chuẩn, lại nghĩ chỉ chơi vui thôi mà,khôngcần nghiêm túc quá làm gì.
mộtgậy đánhđi, tiếng bóng va rấtnhẹ, nghe cũng biết là lực đánh rất ổn, trong số bóng văngđicómộtquả rơi xuống lỗ.
Tô Hàn vỗ tay: “Được lắm!”
Cố Tư Ức khiêm tốn cườinói: “Ăn may thôi.”
côtiếp tục đánhmộtgậy nữa, lại thêmmộtquả vào lỗ.
Lục Gia Diệp: …Lại ăn may à?
Hạ Chi Tuyển đứngmộtbên nhìncôchơi, trong ánh mắt lộ ra chút kinh ngạc.
khôngngờcônhóc này ngoài chơi điện tử giỏi rathìcòn biết đánh bi-a nữa.
Sau khimộtnửa số bóngtrênbànđãbị Cố Tư Ức đánh vào lỗ, người đến vây xem ngày càng nhiều.
khôngmộtchút cản trở hay dao động nào,côcàng đánh càng ổn định, mắt nhìn chuẩn hướng bóng, ánh mắt vô cùng trong trẻo và vững vàng.
“Bé này lông mi dàithật, trông như búp bê ý, xinh quá.”
“Trước có thấy bao giờ đâu nhỉ, có phải học sinh mới khối mườikhông?”
“Cười ngọt quá, còn có hai má lúm đồng tiền nữa.”
“Có ai biết tên gìkhông?”
Các nam sinh vây xem xôn xao thảo luận.
Quả cuối cùng vào lỗ, kéo theo tiếng vỗ tay vang dội của cả bọn.
Cố Tư Ức nhìn về phía Lục Gia Diệp, nháy mắt cườinói: “Chị Ức đưa em bay.”
Lục Gia Diệp, ngườiđãcó phát ngônsẽgiúp người ta giành được giang sơn: “…”
Chưa kịp đề phòngthìđãbị Cố Tư Ức đập ngược lại rồi.
Hồi lâu sau, cậu ta giơ ngón cái ra, hoàn toàn bái phụcnói: “Chị Ức, làm tốt lắm.”
Ván thứ hai đến lượt đội của Hạ Chi Tuyển đánh trước, cậu cầm lấy gậy,đitới vị trí trung tâm, cúi người, vươn cánh tay kề lên bàn bi-a, cậu tuy trắng nhưng nhìnkhônghề yếu ớt, vóc dáng lại cân đối, tạo cho người ta cảm giác rất mạnh mẽ.
Cố Tư Ức đứngmộtbên nhìn, có bàn bi-a làm vật tham chiếu nêncônhận ra là chân tay cậu ấy rất dài.
Năm cấp hai, Cố Tư Ức là đứa cao nhất trong đám congái, thậm chí hai năm trước còn cao hơn rất nhiều nam sinh trong lớp, cảm giác nhưđangtừtrêncao nhìn xuống đám đông vậy.Bây giờ ở cùng mấy người bạn mới này,cômới nhận ra là mình vẫn chưa cao đến thế.
Cố Tư Ức cảm thấy Hạ Chi Tuyển có tư thế đánh bi-a rất đẹp, thoạt nhìnthìcó vẻ rất ung dung, từng cái nhấc tay đều rất thoải mái, nhưng độ cong ở cánh tay cùng thắt lưngthìđều rất chuẩn chỉ, khí thế tỏa ra rất mãnh liệt, giống nhưmộtcon báo sănđangchuẩn bị nổi loạn vậy.
Sau khi mấy trái bóng liên tiếp lọt lỗ, Lục Gia Diệp liềnđitới bên cạnh Hạ Chi Tuyển, nhân lúc cậu tađangchuẩn bị đánh tiếpthìbất thình lình thò tay cù nách cậu tamộttrận.
Hạ Chi Tuyển run cả người, lực đánh cũngkhôngchuẩn.
“Yeah!” Lục Gia Diệp giơ tay chữ V, vui mừng hô lên.
“…” Cố Tư Ức cười phá lên, chiêu thức gì đâykhôngbiết?
Lục Gia Diệp tranh thủ lúc Hạ Chi Tuyển còn chưa nổi cáu, lập tức dùng vận tốc ánh sáng mà trốn sangmộtbên, cầm gậy bi-anói: “Cuối cùng cũng được ra sân, đứng nhìn hết người nọ người kia thểhiện, nô tỳthậtsựkhônglàm được đâu ạ!”
Cố Tư Ức cố gắng nín cười, trong lòng cảm thấy hơi tiếc nuối vìkhôngđược nhìn Hạ Chi Tuyển chơi nữa.
Hạ Chi Tuyển chẳng thèm chấp Lục Gia Diệp, thoải mái đứng sangmộtbên nhìn,mộtcậu bạn bị cậu saiđimua đồ trở về, đưa cho cậumộtgói kẹo mềm.Hạ Chi Tuyển xé vỏ bao rồi đổmộtviên ra, đưa vào miệng nhai chậm rãi.
Cố Tư Ức lơ đãng nhìn Hạ Chi Tuyển.
Cậuđanglười nhác dựa vào bàn, ánh mặt trời chiếu vào từ khung cửa sổ phía sau, phủ lên toàn thân cậu, dưới ánh nắng, cậu rất tự nhiên đứng nhai kẹo, nét mặt hờ hững, trông có vẻ rất thoải mái.
Cố Tư Ức cảm thấy trái tim mìnhđangkhôngchịu đựng nổi mà tăng tốc đập loạn nhịp.
Mấy nhân vật trong manga ấy à, cònkhôngđẹp bằng Hạ Chi Tuyển lúc này đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
