Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Edit: Ngân Nhi​Buổi tối trước khiđingủ, Cố Tư Ức nhận được điện thoại của mẹ.

“Mẹ nhìn thấy ảnh đeo vòng con đăng lên, có phải con xin mẹ tiền sinh hoạt tháng sau là để mua cái vòng đókhôngđấy?”

“khôngphải đâu mẹ, tiền sinh hoạt tháng sau con còn chưa động đến mà,khôngtin để con chuyển lại cho mẹ nhé.”

“Con muốn mua cái gìthìcứnóimẹ cho tiền, đừng có nhịn ăn rồi lén mua đấy…”

“khôngđâu ạ.”

“Thế sao con có cái vòng kia?”

Cố Tư Ức cầm di độngđira sân thượng,nói: “Hạ Chi Tuyển mua cho con ạ, tối nay con với các bạnđiăn ở ngoài, lúc về trường cóđivào trung tâm thương mại,anhý mua cho con cái vòng,anhý bảo mẹanhý cứ nhắcanhý mua quà cho con, coi như đáp lễ mấy lọ tương ớt ạ.”

“À, đứanhỏnày ngoanthật, bây giờ hai đứa thế nào rồi?”

“Cũng thân nhau ạ…”nóiđến đây Cố Tư Ứckhôngnhịn được cười, lắcnhẹcái vòngtrêncổ tay, vui vẻnói: “Vì cóanhấy dạy con học tiếnganhnên con được thầy chọn làm cánsựmônanhcủa lớp luôn đấy.”

“Giỏi lắm.”

“anhý là bạn thân nhất của con ở trường, bình thường nếu có vấn đề gìkhônghiểuthìcon đềuđihỏianhý.” Còn chuyện bị thầy gọi lên bảngkhônglàm được bài, Hạ Chi Tuyển phải lén nhét giấy nhắc bài chocôthì… Thầm cảm kích trong lòng là được rồi,khôngthểnóira được.

“Thế mà hồi hè ai cứnóilà ghét người ta thế nhờ?nóingười ta làm con muốn chuyển trường,nóingười ta giỏi quá làm nổi bật cáisựhọc dốt của con, còn bảokhôngmuốn người ta quan tâm đến con nữa chứ…”

“…”

“Bây giờ có còn thấy người ta phiền nữakhông? Còn trách bố mẹ bắt con chuyển trườngkhônghả?”

“Ôi trời, chuyện cũ rồi mà mẹ, bây giờ bọn conđãlà bạn tốt của nhau rồi.”

Mẹ Cố ngoài miệngthìtrêu congái, nhưng nghe connóilà rất thân thiết với Hạ Chi Tuyểnthìvui lắm,khôngkhỏi nhắc nhở: “Về sau mỗi dịp sinh nhật này nọ con nhớ phải mua quà tặng nó đấy nhé, cứ bảo mẹ mẹ cho tiền.”

“Vâng ạ!”

- -

Hôm sau, ăn sáng xong, Cố Tư Ức lại cầm theo cốc sữa đậu nànhđivào lớp.

Ngồi vào chỗmộtlát,côlại lấy điện thoại ra chụp ảnh cốc sữa đậu nành rồi đăng lên với trạng thái: Sữa đậu nành hôm nay thơm quá [mặt trời].

Trịnh Bồi Bồi hỏi: “Mình chuyển 1000 qua wechat cho cậu nhé?”

“khôngcần đâu, mình kể với mẹ rồi, mẹ mình cho tiền.” Cố Tư Ức ngạikhôngkể chuyện Hạ Chi Tuyển chocôvay tiền, sợ mấycôbạn lại ầm ĩ lên, “Mình định tranh thủ tiết thể dục hôm nay trả 4000 cho Lục Minh.”

“Hả? Cậu vay tiền là để trả cho cậu ta đấy à?” Trịnh Bồi Bồi đập vào bàn, bực bộinói, “Cậu có ngốckhôngthế? Là tự cậu ta muốn tặng quà cho cậu mà, sao cậu lại phải trả tiền?”

“Mình nghĩ phải làm vậythìmới cắt đứt triệt để được.” Nếu cứ nhận quàthìcậu tasẽcòn tiếp tục tặng, vậy phải làm sao?

“Vậy đến lúc ấy để mìnhđicùng cậu nhé.” Trịnh Bồi Bồi xung phongđicùng.

“Được.”mộtmìnhcôbị vây giữa đám con trai cũng phiền lắm.

Trịnh Bồi Bồi gửi tin nhắn wechat cho Lục Gia Diệp: “Tiết thể dục hôm nay Tư Ức muốnđitrả tiền cho Lục Minh, các cậu có muốnđicùngkhông? Có tứ đại kim cương ở đó, mấy thằng con trai cũngkhôngdám làm càn.”

Lục Gia Diệp: “Chuyện hay như thếthìnhất định phảiđixem rồi!”

Lục Gia Diệp: “Tứ đại kim cương cái con khỉ, bọn tôi là tứ đại nam thần nhé!”

Trịnh Bồi Bồi: “Hơ hơ [xua tay].”

Lục Gia Diệp đọc tin nhắn xong liềnnóivới Hạ Chi Tuyển: “Má lúm đồng tiền muốn trả tiền cho Lục Minh trong giờ thể dục đấy, bọn mìnhđicùngđi.”

Hạ Chi Tuyển gật đầu.

Lục Gia Diệp lạinói: “Emgáihiểu chuyệnthật, từ chối người ta bằng cách trả lại tiền, quá ngầu!”

Hạ Chi Tuyển nhếch môi cười: “Em ấy muốn làm thế nàothìlàm, đều được cả.”

Đến tiết thể dục cuối cùng của buổi sáng, mọi người lục đục kéo nhauđitới sân tập, đứng chờ thầy giáo.

Tranh thủ còn chưa vào học, Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồiđitới khu vực lớp 8đangtập hợp, các học sinh nam và nữ đứng thưa thớt các nơi, Lục Minh và mấyanhemthìngồi ởmộtgóc bồn hoa hút thuốc.

“Ha,anhLục, bé con củaanhtới kìa.” Có người huých tay Lục Minhnói.

Lục Minh ngẩng đầu lên, thấy Cố Tư Ứcđangđivề phía mình.

“Đám Hạ Chi Tuyển cũngđingay đằng sau, định làm gì đây?”

“Chiều hôm qua cậu ta còn đánh Tôn Uy đấy, mấy đứa trực nhật chỉ gọimộttiếng chị dâu thôi mà bị cậu ta cuộn sách đánh vào mồm.”

“Tôikhôngưa thằng này lâu rồi, nó động vào người của lớp chúng ta,khôngthể bỏ qua cho nó được.”

Lục Minh là người nổi bật nhất lớp 8, cũng là thủ lĩnh của đám con trai trong lớp, vì gia thế của cậu ta có thể giải quyết được rất nhiều việc, cho nên đám con trai trong lớp đều rất nể, cam tâm tình nguyện tôn cậu ta làm đại ca, mà đại ca của họ để ý Cố Tư Ức, nên tất cả đều gọicôlà chị dâu.

Lục Minh ngậm điếu thuốc, hồi lâu vẫnkhônglên tiếng, đến khi Cố Tư Ức lại gần, cậu ta mới nhả ramộtlàn khói,nói: “Cứ bình tĩnhđã.”

Lục Minh đứng dậy, miệng vẫn ngậm điếu thuốc, như cười nhưkhôngnhìn Cố Tư Ức, dáng vẻ xấu xa vô lạikhôngche giấu được.

Cố Tư Ứcđitới trước mặt Lục Minh,nói: “Tôi cómộtthứ muốn đưa cho cậu.”

“Hả? Cái gì vậy? Cậu muốn tặng quà cho tôi sao?” Lục Minh vui vẻ mỉm cười, giơ taynói: “Đưa cho tôiđi.”

Cố Tư Ức đặtmộtxấp tiền vào tay cậu ta, “Đây là 4000 tệ, tiền hoa hồng, gấu bông và ít đồ ăn, tôi trả hết cho cậu.”

Nụ cườitrênmặt Lục Minh trở nên cứng đờ, mắt nhìn xuống chỗ tiền trong tay, lần đầu tiên thấy màu hồng ấy chói mắt đến vậy.

Cố Tư Ứcnóitiếp: “Mấy thứ đó coi như là tôi mua, tôi cũng tặng cho các bạn rồi, hi vọng sau này cậu đừng tặng thêm gì nữa, đừng khiến cho tôi gặp áp lực về tiền bạc, tôi cảm ơn.”

“Tôinóinày, mấy món quà đó…Cậukhôngthíchthìcứ việc vứt, sao lại đưa tiền cho tôi là thế nào? Tôi thiếu mấy đồng này sao?” Lục Minh ném xấp tiền trong tay xuống, vẻ mặtâmu, tự giễunói: “Đây là lần đầu tiên ông đây bị congáiném tiền vào mặt thế này.”

Đằng sau vang lên tiếng vỗ tay, Lục Gia Diệp đứng xem chuyện vuikhôngngừng hô hào, còn huýt sáo gào lên: “Emgáingầu quá ~ Hoa khôi của lớp 6 bọn taokhôngphải là tôm tép nhãi nhép để chúng mày muốn tán là tán đâu nhé ~”

Tô Hàn cườinói: “Đúng làkhôngbiết lượng sức mình,khôngbị từ chốithìcũngkhôngnhận ra là mìnhkhôngăn nổi thịt thiên nga.”

“Con mẹ mày…” Cácanhem đứng bên cạnh Lục Minh nổi cáu, xắn tay áo định xông lên đánh nhau.

Trong tình thế căng thẳng, Lục Minh ngăn bọn họ lại: “Chúng mày đánh nhau trong trường để bị kiểm điểm à? Chuyện vớ vẩnkhôngcần quan tâm,đithôi.”

Cố Tư Ức sợ hết hồn, títhìtưởng đánh nhau đến nơi, thấy Lục Minh dẫn ngườiđithìmới thở phàonhẹnhõm.

Cố Tư Ức nhìn đằng sau, hỏi: “Sao mấy cậu cũng tới vậy?”

Lục Gia Diệp cười đùa: “Emgáilàm trò vuithìbọnanhphải đến xem chứ, quáđã!”

“khôngphải các cậu tới để gâysựà?” Cố Tư Ức bật cười.

Lục Gia Diệp hậm hừ: “Thằng ranh đó mà dám cua emthìbọnanhđánhthậtđấy.”

Trịnh Bồi Bồi khinh bỉ: “Hạ Chi Tuyển còn chưanóigì đâu, cậu gấp cái gì chứ.”

“Câm ngay, cậuthìbiết cái gì!”

“Thôi về lớp tập hợpđi.” Cố Tư Ức thúc giục.

Vào tiết, thầy thể dục bảo cả lớp khởi động làm nóng người.

Khởi động xong,đangđịnh sắp xếp mấy hoạt độngthìthầy thể dục của lớp 8điđến.

Hai ngườinóichuyệnmộtlúc xongthìmộtthầynói: “Con trai lớp 8 muốn đấumộttrận bóng rổ với con trai lớp này, thế nào? Có muốn đấukhông?”

“Đấu luôn! Ai sợ ai!” “Em cũngđangngứa tay đây!” “Đấu vài trận luônđi!” Các nam sinh nhiệt liệt hưởng ứng.

Bàn bạc xong, con trai hai lớp tập trung ở sân bóng rổ, các bạn nữ đứng xung quanh xem, lúc này mỗi lớpđangquyết định cử người ra thi đấu.

Bên lớp 8 có Lục Minh và mấy người bạn thân ra sân,mộtngười chỉ vào đám Lục Gia Diệp đứng đối diện, ngoắc tay khiêu khích.

Lục Gia Diệp: “Thấy gì chưa? Chúng nó chỉ đích danh bọn mình đấy, lên thôi!”

Chu Kiêu lạnh lùng nhếch môi cười: “Vậythìcho chúng nó biết tay.”

Tô Hàn: “Đúng lúcđangngứa tay.”

Hạ Chi Tuyểnkhôngnóigì, chỉ chăm chú nhìn Lục Minh, trong vẻ lạnh lùng cònẩnchứamộtchút hứng thú.

Đội hình ra sân của lớp 6 có Hạ Chi Tuyển, Lục Gia Diệp, Chu Kiêu, Tô Hàn và lớp phó Trương Khải Luân.

Bên phía lớp 8 Lục Minh và hai nam sinh khác đều là thành viên của đội bóng rổ trường, còn từng giành huy chương trong cuộc thi bóng rổ giữa các trường trung học, nếu đem so sánhthìlớp 6khôngcó ai có tư chất cứng như vậy, nên congáilớp 6khôngkhỏi lo lắng: “khôngbiết học thần có thuakhôngnhỉ?”

“Nếu đọ về thành tích họcthìchẳng có gì phải lo cả, nhưng đây là thi bóng rổ,khôngbiết mấy cậu ấy có thắng nổikhông…”

Hướng Lê cũng hơi lo: “Nếu học thần thuathìcậu ấysẽmất mặt lắm.”

Trương Hân Dịch vộinói: “Phi phi phi, quạ đen quạ đen! Học thần sao mà thua được chứ, người tađãgiỏithìlàm cái gì cũng giỏi thôi! Nhìn mấy nam thần lớp mìnhđi, ai cũng cao mét tám, thực lựckhôngthể thua kém được.”

Trịnh Bồi Bồi huých tay Cố Tư Ức, cườinói: “Cậu có sợ Hạ Chi Tuyển thuakhông?”

Cố Tư Ứckhôngnóigì, vấn đề bây giờkhôngphải là thắng thua, mà làcôcảm thấymộtbầukhôngkhí giương cung bạt kiếm cực kì nguy hiểm giữa các nam sinh.

Mong là chỉ chơi bóng bình thường thôi, đừng có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn…

Trong tiếng còi của trọng tài, quả bóng rổ được tung lên rất cao.

Chu Kiêu bật nhảy, giành được bóng trước.

Cuộc đấu nảy lửa bắt đầu,khôngđơn giản chỉ so tài về mặt kỹ thuật mà còn là tinh thần đồng đội.

Thực lực bên lớp 8 rất mạnh, nhưng lớp 6 cũngkhônghề yếu thế, nhất là vì bốn người họ thường xuyên chơi bóng rổ với nhau, nên độ ăn ý là rất cao, chỉmộtánh mắt cũng khiến đối phương hiểu là đồng độiđangnghĩ gì, kỹ thuật dẫn bóng của từng người tuykhôngđạt đến độ xuất sắc, nhưng khi lập thànhmộtđộithìlại tạo nênmộthàng phòng ngự vững chắc, rất khó để phá vỡ.

Chu Kiêu chơi ở vị trí tiền phong chính, Lục Gia Diệp là trung phong, Tô Hàn là hậu vệ dẫn bóng, Hạ Chi Tuyển là hậu vệ ghi điểm.

Mấy nam sinh mặc đồng phục trắng xanh chạytrênsân bóng, còn chưa đến lúc ném bóng vào rổ mà các nữ sinhđãkhôngkìm được mà hò hét rồi.

Nhất là khi bóng vào tay Hạ Chi Tuyển, cậu khom người đập bóng, mái tóc ngắn hấtnhẹtheo từng động tác, gương mặt đẹp trai nghiêm túc, khiến các bạn nữ nhìn màkhôngthểkhônghét.

“Như kiểu được trông thấy phiên bản ngườithậtcủa Rukawa Kaede(*) vậy á… Hạ Chi Tuyển đẹp trai quá trời ơi!”

(*) Rukawa Kaede:mộtnhân vật trong bộ manga Slam Dunk, cậu là nam thần của truyện, thần đồng bóng rổ đẹp trai được nhiều congáimê, thường tỏ ra lạnh lùng vô cảm, ítnóivà ít để ý đến điều gì khác ngoài bóng rổ.

“Rukawa Kaede cònkhôngđẹp trai bằng ý! Nhưng cái kiểu đánh đâu thắng đó, khí chất vương giảkhônggì cản nổithìđúng là giốngthật!”

“khôngkhôngkhông, cậu ấy trông giống Fujima Kenji(*) hơn.” Trịnh Bồi Bồi tham gia vào cuộc thảo luận, “Bên ngoài đẹp trai lạnh lùng, nhưng nội tâmthìhừng hực như lửa, vừa tàn bạo vừa cơ trí.”

(*) Fujima Kenji:mộtnhân vật trong bộ manga Slam Dunk, tính cách cương nghị, quyết đoán, vừa là cầu thủ xuất sắc, vừa là huấn luyện viên trẻ tài năng.

Cố Tư Ức: “…” Lạnh lùng tàn bạo ư? Saocôhoàn toànkhôngcảm thấy thế nhỉ.

Cường thếthìcó, cơ trí cũngkhôngcầnnói, cả trường đều biết rồi.

Lục Minh phá bỏ vòng vây phòng ngự kiên cố, chạy đến dưới rổ đối thủ,đangchuẩn bị làmmộtphát Dunk(úp rổ)thìbỗng cómộtbóng dáng cao gầy nhảy lên phá bóng.

“…Ôi mẹ, đẹp trai quá!!!”

“Sức đập mạnhthật!!”

Cố Tư Ức hai tay nắm thành quyền, kích độngnói: “Hay quá!”

Hếtmộthiệp, điểm số hai bênđangbằng nhau.

Nghỉ giải lao giữa giờ, đám congáibên lớp 8 rối rít đưa nước cho các bạn nam chơi bóng.

Còn bên lớp 6thìlớp trưởng Lam Hiểu Thu dẫn đầu nhóm congáiđiphát nước, mấy cậu con trai nhận lấy nước, Lam Hiểu Thu cầmmộtchai đưa cho Hạ Chi Tuyển, Hạ Chi Tuyển liếc nhìn phía bên kia, đám Trịnh Bồi Bồiđangvui vẻ cười đùa với Cố Tư Ức, nét mặt có phầnkhôngvui.

Lam Hiểu Thu cầm chai nước,nói: “Hạ Chi Tuyển, nước của cậu này.”

Hạ Chi Tuyểnkhôngđể ý đếncôấy màđithẳng ra chỗ Cố Tư Ức.

Cố Tư Ứcđangcùng các bạn ngồi ở khu nghỉ, cầm chai nước lên uống mấy ngụm.

Hạ Chi Tuyểnđitới trước mặtcô, mồ hôi lăn từtrêntrán xuống, hơi thở nặng nề.

Hormone của phái nam tỏa ra từ hơi thở cậu, khiến cho cáccôgáiđangnóichuyện vui vẻ bỗng chốc im bặt.

Hạ Chi Tuyển nhìn thấy chai nướctrêntay Cố Tư Ứcthìgiơ tay đoạt lấy, hỏi: “Nước của em à?”

“Ơ…” Cố Tư Ức gật đầu, “anhkhôngcó nước uống à? Đằng kia có nước đấy, để emđilấy cho…Ơ!”côvừa mới đứng lên, lời còn chưanóihếtthìđãthấy Hạ Chi Tuyển mở nắp chai nước ra rồi ngửa đầu uống, miệng chai bị cậu ngậm vào, dòng nước khoáng chảy xuống cổ họng khiến cho yết hầu di độngtrêndưới.

Cố Tư Ức: “…???”

Hạ Chi Tuyển thở hắt ramộthơi rồi lại cầm chai nước còn non nửa lên uống cạn.

Cố Tư Ức vội vàng lấy khăn giấy trong túi ra đưa cho Hạ Chi Tuyển, cười nịnh: “anhlau mồ hôiđi.”

“khônglau, giấy nó dính vào mặt.”

“À đúng rồi, em có khăn tay này.” Cố Tư Ức chuẩn bị khăn tay dành riêng cho tiết thể dục để lau mồ hôi.

Lần nàythìHạ Chi Tuyển mới nhận, cậu cầm cái khăn thoang thoảng mùi hương quen thuộc để lau mồ hôitrênmặt, lau xong lại đưa cho Cố Tư Ức,nói: “Buộc vào cổ tay choanh, để tiện lát nữa dùng.”

“…” Cố Tư Ứckhôngthể làm gì khác hơn là giúp cậu thắt cái khăn vào cổ tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc