Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Trở lại lớp học, nhìn thời khóa biểu ngày hôm nay,côlại buồn bực muốn chết.

Tiết thể dục màcômong đợi nhất lại đến đúng vào hôm nay, là tiết cuối cùng của buổi sáng.

Học xong hai tiết đầu, đến giờ nghỉ giải lao tập thể dục buổi sáng, mọi người bắt đầu nối đuôi nhau ra ngoài.

Trịnh Bồi Bồi biết chuyện người bạn tốt của Cố Tư Ức tới nên hỏi: “Cậu cóđikhông?”

Cố Tư Ức lắc đầu: “Mìnhkhôngmuốnđi.”

Trịnh Bồi Bồi lạinói: “Vậy cậu nghỉ ngơiđi, mìnhđinhé.”

Cố Tư Ức quay sang nhìn Hạ Chi Tuyển phía bên cạnh, cậu ấy vẫn chưa đứng lên màđanglàm đề,côrướn người ra gõ vào bàn cậu.

Hạ Chi Tuyển nhìncô,cônói: “Em bị đau bụng,anhxin với Chu Kiêu cho em nghỉ giúp em nhé, emkhôngđiđược.”

Sắc mặtcôtrắng bệch, hơi thở yếu ớt, trông có vẻđangrất khó chịu trong người.

Hạ Chi Tuyển gật đầu, đứng dậyđira ngoài, Cố Tư Ức nhìn ra cửa sổ thấy cậu đuổi theo Chu Kiêu rồinóimấy câu với cậu ấy.

Cố Tư Ức lấy mấy cuốn sách đặt ở giữa bàn, kê vừa đủ cao rồi gối đầu lên, thở phàonhẹnhõm, mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Cố Tư Ức mở mắt ra, thấy Hạ Chi Tuyển ngồi vào chỗ của Trịnh Bồi Bồithìngạc nhiênnói: “Saoanhlại quay về?”

“Đểanhđưa em lên phòng y tế.” Hạ Chi Tuyểnnói.

“khôngsao đâu…khôngcầnđiđến đó…” Cố Tư Ức vộinói.

Nét mặt cậu rất nghiêm túc, giọngnóicó phần ép buộc: “Mệtthìphảiđikhám bác sĩ.”

Cố Tư Ức: “…”

côquay mặtđi, hướng cái gáy về phía Hạ Chi Tuyển,nói: “Bạn tốt của em tới…”

“Bạn tốt nào?” Hạ Chi Tuyểnkhônghiểu.

Cố Tư Ức đành phảinóithẳng ra: “Cái mà congáitháng nào cũng phải gặp ý…”

Hạ Chi Tuyển: “…”

Bầukhôngkhí trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng.

Tiếng tập thể dục dưới sân trường vang lên: “Quay người chạy nào,mộthai ba bốn, hai hai ba bốn…”

Cố Tư Ức đỏ mặt, hai tay ôm bụng,khôngmuốnnóigì nữa, cảm thấy rất lúng túng.

Mãi sau giọngnóikhô khốc của Hạ Chi Tuyển mới truyền đến: “Có muốn uống chút nước ấmkhông?”

“…” Cố Tư Ứckhôngđáp lại, chỉ thấy tay của Hạ Chi Tuyển giơ ra cầm lấy cái cốc đặttrênbàncô,điđến chỗ máy nước lấymộtcốc nước nóng, sau đó đặt xuống trước mặtcô.

Cố Tư Ức chậm rãi ngồi dậy, cầm cốc lên uống mấy ngụm, nước ấm từ cổ họng chảy xuống lục phủ ngũ tạng, đúng là thoải mái hơn rất nhiều,côliếm môi,nóinhỏ: “Cảm ơnanhnhé.”

nóixongcôlại uống thêm mấy ngụm nữa.

Hạ Chi Tuyển hỏi: “Socola em giữ giúpanhđâu?”

“Ở đây.” Cố Tư Ức lấy socola từ trong ngăn kéo ra, đưa mấy viên cho Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển cầm lấy, bóc giấy gói ra đưa tới bên miệng Cố Tư Ức: “Nghenóiđồ ngọt có thể làm giảm cảm giác khó chịu đấy.”

“…”thìra là đưa cho mình ăn à.

Cố Tư Ức há miệng ăn, nhai chậm rãi.

Hạ Chi Tuyển vứt giấy gói vào thùng rác, hỏicô: “Thế nào?”

Cố Tư Ức gật đầu cườinói: “Ngon lắm.” Uống chút nước ấm, ăn socola, cảm thấy đỡ hơnthật.

Hạ Chi Tuyển nhếch môi cười,sựcăng thẳng thoáng chốc được thả lỏngkhôngít.

Cậu lại bócmộtviên socola nữa rồi đút chocô.

Trịnh Bồi Bồi rất lo cho Cố Tư Ức,côkhôngthèmđitập thể dục giữa giờ màđimuamộtcốc trà sữa cho Cố Tư Ức.

Lúc trở về lớp học,côliền trông thấy ở dãy cuối cùng, Hạ Chi Tuyểnđangngồi ở chỗ của mình, đút socola cho Cố Tư Ức ăn, động tác rất tự nhiên, ánh mắt dịu dàng, rất kiên nhẫn, dường như còn có phần vui thích.

Trịnh Bồi Bồi sững sờ đứng ở cửa lớp.

Hoàn toànkhônggiống với Hạ Chi Tuyển màcôquen chút nào.

Đối vớicôthìHạ Chi Tuyển làmộtcậu học sinh kiêu ngạo lạnh lùng, cậu ấykhôngthíchnóichuyện với congái,khôngthích chơi với congái, cực kì ghét việc có congáiđibên cạnh mình.

Đúng là rắm thối, lúc nào cũng tỏ ra là mình nhìn ai cũngkhôngvừa mắt.

Nhưng mà bây giờ…

Trịnh Bồi Bồi quay ngườiđidọc hành lang, mắt nhìn các học sinhđangtập thể dục bên dưới.

Đến khi mọi người lục đụcđivề lớpthìcômớiđivào theo.

Hạ Chi Tuyểnđãngồi về chỗ của mình, Trịnh Bồi Bồi đưa cốc trà sữa cho Cố Tư Ức: “Mình mua cho cậu đấy.”

“Cảm ơn cậu nhé.” Cố Tư Ức vui vẻ nhận lấy.

Lúc Cố Tư Ứcđangcúi đầu hút trà sữa, Trịnh Bồi Bồi cũng tận dụng ánh sáng rực rỡ từ bên ngoài chiếu vào để quan sátcôthậtkĩ.

Làn da trắng nhẵn nhụi,khôngcómộtnốt mụn hay tàn nhang nào,trênmặt chỉ có những sợi lông tơ rất mỏng, lông mi rất dài, cái mũi xinh xắn, lúc cười lênsẽđể lộ cặp má lúm đồng tiền.

Công nhận là rất đángyêu, nhưng cũngkhôngthể tính vào diện quá xinh đẹp, sao có thể khiến cho Hạ Chi Tuyển mê mẩn nhỉ?

Đến tiết thể dục cuối cùngthìCố Tư Ứcđãthoải mái hơn nhiều, nêncôcũng theo các bạnđiđến sân tập.

Thầy thể dục sau khi tự giới thiệu bản thân xongthìbảo cả lớp chạy chậm hai vòng cho nóng người, Cố Tư Ức xin phép thầy cho ngồi nghỉmộtchỗ.

Lúc chạy, Lục Gia Diệp cứ quay đầu lại liên tục, nhìn Cố Tư Ứcđangngồimộtgóc, hỏi Hạ Chi Tuyển: “Emgáibị mệt à? Hôm nay nhìn như Lâm Đại Ngọc ý, chẳng giống với phong cách của emgáitôi gì cả.”

Chu Kiêu cũngnói: “Chắc là mệt nên giờ nghỉ cũngkhôngxuống tập thể dục, A Tuyển, cậu đưa Tư Ức đến phòng y tế chưa?”

Hạ Chi Tuyển homộtcái rồinói: “khôngphải chuyện gì quan trọng nênkhôngcầnđi.”

“Tôithìthấy emgáiyếu lắm, nếu cậu thấy phiềnthìđể tôi đưa Tư Ứcđi.” Lục Gia Diệpnói.

Ánh mắt sắc lạnh của Hạ Chi Tuyển quét tới, giọngnóilạnhđimấy độ: “Đừng có mà xen vào việc của người khác.”

Cậukhôngmuốn Cố Tư Ức lại phải giải thích chuyện ấy vớimộtngười con trai khác…

Chuyện bí mật khónóinày chỉ mình cậu biết là đủ rồi.

Tô Hàn nghe mấy cậu bạnnóichuyệnthìcườinói: “Emgáingười tathìngười ta thương chứ, bọn mình đừng có nhiều chuyện nữa.”

Sau khi làm nóng người, thầy thể dục của lớp bên cạnhđitớinóichuyện với thầy thể dục của lớp này, hai người quyết địnhsẽtổ chức thi đấu cầu lông giao lưu giữa các học sinh nữ của hai lớp.

Cố Tư Ức cùng mọi ngườiđitới sân vận động, cáccôgáiđềuđãở dưới sân cầu lông, Cố Tư Ứcthìngồitrênhàng ghế khán giả quan sát.

Hạ Chi Tuyển vốn địnhđiđánh bóng rổ, nhưngkhôngchống lại đượcsựnhiệt tình muốn xem thi đấu cầu lông của đám Lục Gia Diệp Tô Hàn, nên đành ở lại xem.

Cuộc thi đánh cầu lôngsẽthi theo hình thức đánh đôi, mỗi lớp chọn ra hai bạn nữ ra sân, nếu thua năm quảthìđổi người.

Lúc bắt đầuthìrất ổn, nhưng càng đánhthìcục diện lại dần nghiêng vềmộtbên rồi.

Ở lớp 8 có mấy người rất giỏi thể thao, đánh cầu lông rất tốt, congáilớp 6 bắt đầukhôngcố nổi.

Lục Gia Diệp càng xem càng nản: “khôngphânrõtrình độ mà thi đấu thế nàythìcòn gì hay nữa, congáilớp mình bị bên lớp đó đánh cho tơi tả rồi.”

Lời này bịmộtnam sinh lớp 8 nghe thấy, cười mỉanói: “anhLục à, tại congáilớp cậu yếu quá thôi,khôngthể trách lớp tôi mạnh được.”

khôngbao lâu, mười mấy bạn nữ của lớp 6 đềuđãbị đánh bại.

Trong sân truyền đến tiếng hô hào vang dội của các nữ sinh lớp 8.

Trịnh Bồi Bồi đấu xong, thở hổn hển ngồi xuống bên cạnh Cố Tư Ức, bực mìnhnói: “Bọn này kiêu ngạo chếtđiđược, thắng rồi mà cònnóinàynóinọ, coi thường congáilớp 6 bọn mình.”

mộtcôgáiđangđứng trong sân, tay cầm vợt cầu lông, sau khi đánh bạimộtđám congáithìcườinói: “Thắng thế nàythìdễ quá.”

nóixong còn bảo với thầy thể dục: “Thầy Tưởng à, về sau thầy hãy sắp xếp cho lớp bọn em đấu vớimộtlớp nào đó mạnh hơn nhé, chứ thắng dễ thế nàythìchẳng có ý nghĩa gì cả.”

Cố Tư Ức đặt cốc trà sữa xuống, đứng dậy từ hàng ghế khán giả,nóito: “Đừng vội mừng, lớp chúng tôi vẫn cònmộtngười nữa chưa ra sân đâu.”

côcởi áo khoác rađivào trong sân, ánh mắt của mọi người cũng tập trung hết lên ngườicô.

Lục Gia Diệp kích động cực kì: “Emgáimá lúm đồng tiền đấy à, liệu có chơi đượckhông?”

Tô Hàn cũng rất lo lắng: “khôngphải Tư Ứcđangmệt sao? Sao còn chơi làm gì?”

Hạ Chi Tuyển nhướn mày,nóivới ủy viên thể dục Chu Kiêu: “Cậu lên gọi em ý xuốngđi.”

Chu Kiêu vội vàng chạy tới chỗ Cố Tư Ức,nói: “Cố Tư Ức, cậuđangmệtthìđừng có chơi.”

Cố Tư Ức cười rất tươi: “khôngsao đâu, mình đỡ nhiều rồi.”

côcầm vợt cầu lông, giơ lênnóivới đối phương: “Giờ chỉ có mình tôi thôi, chúng ta đánh đơnđi, để rơi ba quảthìcoi như thua.”

Bên kia khinh thườngnói: “Muốn tốc chiến tốc thắng à? Cũng được.”

Cố Tư Ức khom lưng duỗi căng chân,nóivới Chu Kiêuđangđứng bên cạnh: “Này ủy viên thể dục, cậu sang bên kia đứngđi, nhớ phải hô cố lên đấy nhé!”

Trướcsựthúc giục của Cố Tư Ức, Chu Kiêukhôngcòn cách nào, đành phải lui ra.

Cậu trở về chỗ Hạ Chi Tuyển,nói: “Tư Ứcnóilà cậu ấy đỡ nhiều rồi, nhìnthìcũng có vẻ ổn.”

Sau khi khởi động xong, Cố Tư Ức cầm vợt cầu lôngnóivới đối phương: “Đánhđi.”

Trịnh Bồi Bồi ngồi hàng ghế khán giả: “…”

Chẳng lẽ cậu ấykhôngnhìn thấy sao, lớp 6 thua thê thảm rồi, còn xung phong chịu khổ tiếp làm gì chứ.

Thầy thể dục thổi còi, lớp 8 phát cầu.

Quả cầu lao vút qua tấm lưới, xông thẳng đến, Cố Tư Ức nhảy lên vung vợt, mạnh mẽ đánh trả.

Qua vài hiệp, các nữ sinh lớp 6 pháthiệnCố Tư Ức rất có năng lực, bắt đầu trở nên kích động.

Hướng Lê dẫn đầu la lên: “Cố Tư Ức, cố lên!”

Những người khác cũng hô theo: “Cố Tư Ức, cố lên!”

Quả cầu lông bay lượn giữakhôngtrung, những tiếng vung gậy vun vút vang lên, trận đấu vô cùng gay cấn.

Cáccôgáilàm cổ động viên của lớp 6 và lớp 8 cũngkhôngbên nào chịu yếu thế.

“Cố Tư Ức, cố lên!”

“Vũ Tịnh, cố lên!”

“Cố Tư Ức, cố lên!”

“Vũ Tịnh, cố lên!”

Sau khi đánh ổn định vài hiệp, Cố Tư Ức đột ngột thay đổi cách chơi, đứng sát lưới bỏnhỏcầu, đối phương vội vàngkhôngkịp chuẩn bị, để cầu rơi xuống đất.

Tiếng còi của thầy vang lên, lớp 6 dẫn trướcmộtquả.

Cáccôgáilớp 6 vừa nãy bị đánh cho tơi tảkhôngmuốn sống nữa, lúc này lại điên cuồng vỗ tay la hét trong vui sướng.

Trịnh Bồi Bồi cũng nhảy lên hò reo: “Tư Ức cố lên!! Cho chúng nó thua thê thảmđi!!”

Cáccôgáiđồng lòng cổ vũ khích lệ tinh thần, đám con traithìchỉ bình tĩnh quan sát cuộc thi, tranh thủ tăm tia mấycôbạn.

“Cố Tư Ức của lớp 6 xinh phết.”

“Chân dàithật, nhìnthìcó vẻ gầy gò nhưng rất khỏe.”

“Emgáichân dài này được đấy.”

“Bàn về nhan sắcthìCố Tư Ức đập chết Vũ Tịnh.”

“Bàn về vóc dángthìCố Tư Ức cũng đập chết Vũ Tịnh luôn.”

Các nữ sinh lớp 8 nghe đượcthìbực mìnhnói: “Nếu thích Cố Tư Ức thếthìchuyển sang lớp đó mà học.”

“Đề cao người khác rồi tự dìm lớp mình xuống, các cậu thấy vẻ vang lắm à?”

…Mấy cậu con trai bị giáo huấn liền biết điều mà ngậm miệng ngay.

Trong số này cómộtcậu học sinh khá đẹp trai, đứng khoanh tay, nét mặt bất cần đời, cườinói: “Thi đấu là thi đấu, tán thưởng là tán thưởng.yêuthích vẻ đẹp của congáilớp kháckhôngcó nghĩa là khinh thường lớp mình, nghĩ thoángđi.” Cậu ta nhìncôgáiđangthi đấutrênsân,nóitiếp: “côbạn bên lớp 6 đó tên Cố Tư Ức đúngkhông? Khá hợp gu của tôi đấy.”

“Cậu muốn cưa người ta đấy à?” Mấy cậu con trai bên cạnh ồn àonói.

Cậu takhôngnóigì, chỉ chăm chú nhìn Cố Tư Ức.

Các nữ sinh khi tập thể dục đều mặc đồng phục thể dục của trường, áo phông trắng và váy đen ngắn, Cố Tư Ức da trắng, chân thon dài, theo mỗi động tác mà nhìn càng năng động hơn.

côđứng ở sân chạy tới chạy lui, mái tóc buộc đuôi ngựa tung bay, mồ hôi chảy dọc khuôn mặt, sức bật cơ thể vàsựdẻo dai được phối hợp rất tốt.

Cố Tư Ức càng đánh càng hăng, đối phươngkhôngngờsẽxuấthiệnmộtđối thủ mạnh thế này, sau khi thua hai quảthìbắt đầu cuống chân, nhanh chóng thua nốt quả thứ ba.

Các nữ sinh lớp 6 vui vẻ hoan hô.

Cố Tư Ức hít thở đều, đứng yên tại chỗ, lười biếng nghịch vợt cầu lông trong tay, hất cằmnóivới đối phương: “Ai muốn đấu tay đôi nữathìlên tiếpđi.”

Chu Kiêu cườinói: “Tư Ức đúng là niềm kiêu hãnh của congáilớp 6 chúng ta rồi.”

Tô Hàn: “Siêuthật, emgáimá lúm đồng tiền đúng là quá giỏi.”

Lục Gia Diệp ôm ngựcnói: “Trời ạ, emgáisoái quáđimất, tôi sắp mê chết rồi.”

Hạ Chi Tuyển: “…”

Sao lúc nàocôấy cũng gây đượcsựchú ý thế chứ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc