Edit: Ngân Nhi
Cố Tư Ức lặng lẽ ngước nhìnthìthấy thái độ khó hiểu của Hạ Chi Tuyển, vừa nhưđangtức giận, cũng vừa nhưđangbuồn cườikhôngbiết phải làm sao.
Tóm lại,côđãthông qua nét mặt ấy mà kết luận được rằng,côtạm thời được an toàn.
Cố Tư Ức lại vộinói: “Em còn mua mấy thứ choanhđó, để em qua lấy nhé.”
nóixongcôlại chạy về chỗ sân bóng, lúc quayđicòn thầm cười trộm, vìđãcó kinh nghiệm bị véo tai nhiều lần rồi nêncôđãphản ứng lại rất nhanh, ra tay nhanh hơn người tamộtbước, thuận lợi tránh thoát đượcmộtlần, rất đáng khen.
Cố Tư Ức lấy đồ xong liền chạy về, lấy hộp kem đưa cho Hạ Chi Tuyển: “Em mua vị dâu choanhnày.”
Nét mặt Hạ Chi Tuyển vẫn lạnh nhạt,khôngcó phản ứng gì.
Ánh mắt kia khikhôngcườisẽtạo cho người tamộtcảm giác rất đáng sợ,khôngdám lại gần.
Nhưng Cố Tư Ứcthìkhôngsợ chút nào,côcười tủm tỉm: “Trước em thấy kem ngọt quá ăn rất ngán, nhưng kể từ lần trướcanhmua cho em ănthìem lại thấy nó cực kì ngon.”nóixongcômở nắp hộp ra, xúcmộtmiếng rồi đưa tới trước miệng cậu: “anhăn thửđi.”
Dưới ánh trăng,côgáicó má lúm đồng tiền với nét mặt nhộn nhạo, ánh mắt sáng rực,đangmỉm cườithậttươi, hàng mi dài khẽ rung động,khôngmộtchút kiêng dè mà khuấy động mặt hồđangyên ả trong tim cậu.
“anhmở miệng ra nào, nếm thửmộtchút thôi, ngon lắm đấy.”cônóinhưđangdỗ trẻ con vậy.
Hạ Chi Tuyển nhìn đôi môi xinh đỏ mọng củacô, há miệng ăn kem, liếmnhẹmôi mình.
Khi hương vị ngọt ngào ấy tan chảy trong miệng cậu, khát vọng trong lòng cũng nhận đượcmộtchút thỏa mãn.
Cố Tư Ức đút đượcmộtmiếng xongthìlại đút tiếp miếng thứ hai, Hạ Chi Tuyểnkhôngnóigì, rất phối hợp mà há miệng ăn.
“Thế nào? Có ngonkhông?” Cố Tư Ức lại xúcmộtmiếng đút cho cậu.
Hạ Chi Tuyển có phần lười nhác, dựa lưng về sau, khoanh tay lại,khôngăn nữa.
“…” Cố Tư Ứckhôngbiết làm sao, đồ mình mua cho người ta, có ngượng ngùngthìcũng phải ăn cho hết.
Chỉ làmộthộp kemnhỏthôi, ăn vài miếng là hết, thế là Cố Tư Ức lại tiếp tục kiên trì đút cho Hạ Chi Tuyển.
Hạ Chi Tuyển đột ngột quay đầu, ánh mắt sắc lạnh, quát lên: “Ai đấy?!”
Cố Tư Ức giật mình: “Có người sao?”
Phía đằng xa có tiếng động rất khẽ, lúc Hạ Chi Tuyểnđitớithìnơi đó lại trở nên yên tĩnh rồi.
Hạ Chi Tuyểnnói: “Vừa nãy có người chụp ảnh.”
Cố Tư Ức gật đầu,nói: “Chắcanhquen rồi nhỉ.”
“Phiền lắm.” Hạ Chi Tuyển cau mày, sắc mặt khó chịu.
Cố Tư Ức khẽ cười, Hạ Chi Tuyển khó hiểu nhìncô, thấy vậycôlại nghiêm túc ngay, giải thích: “Chỉ là em cảm thấyanhnhư vậy rất đángyêuthôi…” Nam thần nổi tiếng là thanh cao lạnh lùng, thế mà lúc nãy lại bạo phát giốngmộtcon sư tử,thậtsựrất thú vị.
“Nào,anhhá miệng ra, nốt miếng này là hết rồi.” Cố Tư Ức lại đưa thìa kem tới trước miệng cậu.
Hạ Chi Tuyển mở miệng ăn.
Cố Tư Ức thành công hoàn thành nhiệm vụ, cười lấy lòngnói: “Hiểu lầmđãđược giải thíchrõràng, kem cũngđãăn, giờ bọn mình tìmmộtchỗ nào đó ngồi, sau đóanhdạy em học có đượckhông?”côlấy sách tiếnganhtrong túi ra, “anhnhìn này, ngay cả sách em cũng mang theo rồi.”
Hạ Chi Tuyển cười nhưkhôngcười nhìncô: “Tự nhiên lại tỏ ra ân cần như vậy,thìra là vì có việc muốn nhờanh.”
Cố Tư Ức có hơi xấu hổ, nhưng nhớ đến chức vụ của mình ở lớp tiếnganh, thầy giáo và bạn bè đều tín nhiệmcônhư vậy…
Dù có ở đây bị Hạ Chi Tuyển giễu cợt hai ba câuthìcũng có sao đâu chứ, đằng nào trước đócôcũng bị mất mặtmộtlần rồi.
Cố Tư Ức ôm quyển sách trước ngực, ra vẻ đáng thương khẩn thiết nhìn cậunói: “Trọng trách của cánsựmôn học nặng nề quá,anhmàkhônggiúp emthìem xong đời rồi… Quan hệ của bọn mình thân thiết như vậy, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, em mà bị mất thể diệnthìanhcũng mất thể diện theo đúngkhông…”
Hạ Chi Tuyển khoanh tay, nhìn Cố Tư Ứcnói: “Hai chúng ta rất thân thiết à?”
“Đúng mà,anhchính là người bạn tốt nhất của em ở cái trường này.” Cố Tư Ứckhôngchút do dự mà đáp.
“Ồ.” Hạ Chi Tuyển cong môi cười, ngoắc tay với Cố Tư Ức, “Qua đây.”
Hai người vốnđangđứng cách nhau hai bước chân, nên Cố Tư Ức lại gần thêmmộtbước, Hạ Chi Tuyển cúi đầu nhìncô, đưa taynhẹnhàng nắm taicô, cườinói: “Vậythìngười bạn tốt nhất này có thể được nghịch tai emmộtchútkhông?”
“…”
Là phúcthìkhôngphải họa, là họathìkhôngtránh được.
Cố Tư Ức bị người ta véo tai, nét mặt cực kì cam chịu.
Cảm giác nóng rực ở tai ùa tới,côcố giữ bình tĩnh, bất khuất gật đầu.
Thuận lợi sờ được cái tainhỏmềm nóng, đầu ngón tay Hạ Chi Tuyển như bị điện giật, thích thúkhôngmuốn buông tay, cười tươi: “Thế này mới ngoan.”
“Vậy…Bọn mìnhđira đâu ngồi học đây?” Cố Tư Ức bị nhột ở tai, toàn thân cũng râm ran theo, nên lúcnóichuyện giọng cũng mềm nhũn ra, còn hơi run rẩy ở cuối câu, dáng vẻ xấu hổ này khiến cho người takhôngchịu nổi.
“…” Hạ Chi Tuyển buông tay ra, quay lưngđivài bước.
Mẹ, sắpkhôngchịu nổi rồi.
Hạ Chi Tuyển chống hai tay lên hông, hít sâu mấy lần, cố gắng đè nén cảm giác xao động trong lòng, giọng hơi khànnói: “anhđưa em tới tòa nhà tổng hợp.”
“Được ạ.”
Thế là Cố Tư Ức vui vẻđitheo Hạ Chi Tuyển.
côlấymộtthanh socola ra, bóc vỏ bẻmộtmiếng rồi đưa cho cậu: “Choanhnày.”
Hạ Chi Tuyển nhận lấy ăn, Cố Tư Ức nghiêng đầu nhìn, khẽ mỉm cười.
Hạ Chi Tuyển liếccômộtcái, hỏi: “Em nhìn gì?”
côbật thốt lên: “Nhìn cái mặt đẹp trai củaanhđó.”
nóixongcôlại thấy ngượng, lập tức bao biện: “khôngphải chỉ mình em thôi đâu, mà tất cả mọi người đều thấyanhđẹp trai.”
Hạ Chi Tuyển nhếch môi cười.
Hai người sánh vaiđitrong sân trường, ánh trăng rọi xuống cái bóng cao ngất của người con trai cùng nét mặt dịu dàng của cậu.
Hạ Chi Tuyển dẫn Cố Tư Ức lên tầng thượng của tòa nhà tổng hợp,nói: “Ở đâyđi, đến phòng tự học bất tiện lắm,sẽlàm ảnh hưởng đến người khác.”
“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu liên tục,côcũng muốn đếnmộtchỗ nào đó yên tĩnh ít người lui tới để bái sư học nghệ.
Hai người đứng bên cạnh lan can, Cố Tư Ức mở sách ra rồi đặt luôn lên đó.
trêntầng thượng chỉ cómộtcái đèn với ánh sáng rất yếu, cùng với đó là ánh trăng mờ ảo và ánh sao lấp lánh.
Nếu chỉ lên đâynóichuyện phiếmthìrất hợp, nhưng hai người lại đến để học… Hạ Chi Tuyển sợ thị lực củacôbị giảm sút nên lấy di động mở đèn pin ra chiếu lên sáchcô.
Hạ Chi Tuyểnnói: “Em đọcmộtlần choanhnghe xem nào.”
Cố Tư Ức có phần bối rối: “Em học kém…anhđừng cười em nhé.”
Hạ Chi Tuyển trêu: “anhcònkhônghiểu trình độ của em nữa à?”
“Cảm ơnanhđãkhen, emsẽtiếp tục cố gắng!” Cố Tư Ứckhôngđè nén đượcsựvui sướng.
Nhưng đến lượt Hạ Chi Tuyển đọc mẫu chocônghethìnụ cười củacôlại dần tắt…
Thế nào gọi làsựkhác biệt giữa học sinh giỏi và học sinh yếu, chính là đây!
Hạ Chi Tuyển đọc xong, thấy mặt Cố Tư Ức như đưa đámthìgiơ tay đặt lên đầucô,nói: “Buồn cái gì chứ,anhcó nền tảng hơn em, bácanhlà dân ngoại giao, hồinhỏanhcòn thường xuyên cùng bác ra nước ngoài cơ.”
“À…” Cố Tư Ức chậm rãi gật đầu, tổng kết: “Thế là emthìđangliều mạng chạy tới La Mã, cònanhthìkhi mới sinh rađãở La Mã rồi.”
Hạ Chi Tuyển mỉm cười xoanhẹđầucô: “Vậythìtừ giờ emkhôngcần chạy đến La Mã nữa, màanhsẽtừ La Mã chạy đến tìm em, có đượckhông?”
“…” Cố Tư Ứckhôngngờ là cậu ấysẽnóivậy nên đơ người luôn, nhưng ngay sau đó lại cười rộ lên, giọngnóitrong trẻo pha lẫnsựngọt ngào: “Được, em chờanhtới đón em, rồi đưa em ngồi lên tên lửa phóngđi.”
Hạ Chi Tuyển nhìncôcười rồi cũng cười theo.
Cố Tư Ức chỉnóiđùa thôi chứkhôngnghĩ ngợi nhiều, tất nhiên cũngkhôngchú ý tớisựchân thành trong mắt người kia.
Hạ Chi Tuyển cầm lấy cái bút trong taycô, giảng chocôtừng câu từng chữ, giải thích ngữ cảnh trong câu, lưu ý những cấu trúc quan trọng và cách sử dụng từ vựng.
Cố Tư Ức tập trung tinh thần nghe cậunói, cố gắng tiếp thu hết.
Đứng đượcmộtlúcthìthấy tê chân,côliền đập mạnh hai cái vào chân rồi cúi xuống xoa bóp.
Hạ Chi Tuyểnnói: “Nếu mệtthìbọn mình ngồi xuống đấtđi.”
Cố Tư Ức có phần do dự: “khôngcần đâu…Emthìkhôngsao, nhưng sợanhngại bẩn…”
Hạ Chi Tuyển thoải máinói: “Đừng có nghĩmộtđằngnóimộtnẻo như thế.”
Cố Tư Ức lập tức cởi áo khoác đồng phục của mình ra, trải xuống dưới đất rồi giơ tay làm động tác mời, nghiêm túcnói: “Mời thầy ngồi ạ.”
Hạ Chi Tuyển phì cười, đằng nào cũng trải ra rồi, cậu cũngkhôngkhách khí mà ngồi lên luôn, Cố Tư Ức cũng ngồi bên cạnh cậu.
Hai người ngồi dựa vào tường, đặt sách lên đầu gối học tiếp, giống như hôm nọ cùng nhau xem ipad vậy.
Tối muộn, ngồi đượcmộtlúcthìcó cơn gió thổi qua, làm Cố Tư Ức thấy hơi lạnh.
Tập trung học nào…Học tập khiến cho ta có thêm kiến thức, học tập khiến cho ta cảm thấy ấm áp hơn…
Cố Tư Ức yên lặng tự thôi miên bản thân, nhưng cơ thể co lại theo bản năngđãbán đứngcô.
“Cầm hộanh.” Hạ Chi Tuyển đưa điện thoạiđangbật đèn pin chocô.
Cố Tư Ức cầm lấy, Hạ Chi Tuyển cởi áo khoác của mình ra ném chocô: “Mặc vàođi.”
“…khôngsao đâu, em…” Cố Tư Ứcđangnóithìkhựng lại, vì đột nhiên lại bị cậu nắm tay.
Taycôlạnh như băng, còn tay cậuthìvừa to vừa ấm, bọc lấy taycô,nhẹnhàng xoa, vừa xoa vừanói: “Có phải nhiệt độ cơ thểanhcao hơn em đúngkhông?”
“Hình như…Đúng thế…” Cố Tư Ức đỏ mặt, lắp bắpnói.
Đây là lần đầu tiên trong đờicôđược con trai nắm tay, lại còn vừa nắm vừa xoa…Cả ngườicôcứng đờ, mặt đỏ lên tận mang tai,khôngbiết phải làm sao.
Hạ Chi Tuyển thấy taycôấm lên rồithìmới buông ra,nói: “Mau mặc áo vàođi.”
Cố Tư Ức như vừa trốn ra khỏi lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân vậy, mặt đỏ bừng, cuống quýt mặc áo khoác vào.
Hạ Chi Tuyển nhìn dáng vẻ xấu hổ luống cuống củacôthìcười thầm.
Sau đó cậu lại giảng tiếp cho Cố Tư Ứcmộtvài vấn đề nữa, chẳng mấy chốcđãmười giờ tối.
Hai người đứng lên, Cố Tư Ức cất sáchđi, cầm áo khoác của mình lên phủi sạch bụi, vắttrêncánh tay.
Lúccôthu dọn xong xuôi, lại pháthiệnHạ Chi Tuyểnđangdựa vào lan can, ngắm nhìn bầu trời đêm.
Cố Tư Ức hỏi: “anhđangngắm sao à?”
Hạ Chi Tuyển đáp: “Vào những ngày trời quang, con người có thể quan sát được hơn 3000 ngôi sao chỉ bằng mắt thường, trong bầu trời đầy sao ấy, chúng ta cũng có thể khám phá ra những điều kỳ diệu của vũ trụ.”
Cố Tư Ức nhìn theo hướng cậuđangnhìn,nóithật: “Emkhônghiểu mấy cái này lắm, với em đơn giản chỉ là bầu trời sao hôm nay trôngthậtđẹp, phủ khắp cả bầu trời.”
Hạ Chi Tuyển khẽ cười, giơ tay chỉ về phía Bắc: “Em nhìnđi, bảy ngôi sao sáng nhất tạo thành sao Bắc Đẩu đấy.”
“Ngôi sao nhìn giống cái muỗng kia á?”
“Đúng rồi.”
“Thú vịthật, còn gì nữakhông?” Cố Tư Ức hăng hái hỏi.
“Hôm nay muộn rồi, về nghỉ thôi, hôm nàoanhdẫn em đến đài thiên văn xem.”
“Vâng ạ.”
Hạ Chi Tuyển đưa Cố Tư Ức về kí túc xá, đứng dưới nhà, Cố Tư Ức vẫy tay với cậu: “Gặp lại sau nhé.”
Hạ Chi Tuyển vuốt cằm, xoay người rờiđi.
Cố Tư Ức nhớ tới socola trong túi nên lại đuổi theo: “Đợi chút.”
côđưa socola cho cậu,nói: “Em mua choanhđấy.”
Hạ Chi Tuyển liếc nhìn rồinói: “Em cầm giúpanh, khi nào muốn ănanhsẽnóivới em.”
“…” Cố Tư Ức ngơ ngác nhìn Hạ Chi Tuyển rờiđi, đại ca à, saoanhlười quá vậy?
- -
Cố Tư Ứcđivề phòng ngủ, Trịnh Bồi Bồiđangnằmtrêngiường nấu cháo điện thoại. Lam Hiểu Thuthìngồi học, có lẽ làkhôngchịu nổi tạpâmbên ngoài nên đeo tai nghe.Từ Lâmthìđến phòng tự học vẫn chưa về.
Trịnh Bồi Bồi thấy Cố Tư Ức vềthìmau chóng tắt điện thoạiđi, tung người nhảy dựng lên hỏi: “mộtmình cậuđiđâu thế? Tối muộn thế này mới thèm về.”
“Mình đến phòng tự học.” Cố Tư Ức trả lời qua loa.
“Lần sau đưa mìnhđivới, chơimộtmình chán lắm.”
Cố Tư Ức gật đầu, có lẽ là hơi chột dạ nênkhôngnóigì thêm.
Trịnh Bồi Bồi buồn chánnói: “Phòng này mình chỉ chơi được với cậu thôi, hai người kia tính cách khác biệt,khônghòa đồng nổi.”
“…” Cố Tư Ức nhìn Lam Hiểu Thuđangvùi đầu vào học, thân làm lớp trưởng,sựcao siêukhôngmấy ai hiểu được,côcũngđãđược trải nghiệm rồi.
“khôngđúng, đồ cậu mặctrênngườikhôngphải là đồng phục học sinh nam đấy chứ? Rộng thế này cơ mà.” Trịnh Bồi Bồi nhìn Cố Tư Ức.
Cố Tư Ức lúc này mới giật mình nhận ra là mìnhđãquên trả áo khoác cho Hạ Chi Tuyển.
Nhưng màcôvẫn tỏ ra thản nhiênnói: “Áo mình bị bẩn nên cómộtbạn học cho mình mượn áo, mình quênkhôngtrả lại, để mai trả vậy.”
- -
Hôm sau, Cố Tư Ức đến lớp từ rất sớm, cầm cái áo khoác đồng phục nhét vào ngăn bàn Hạ Chi Tuyển.
Vì tới sớm nêncôcũng tranh thủ ôn lại những gì hôm qua Hạ Chi Tuyểnđãdạy cho, đọcđiđọc lại nhiều lần cho nhớ kiến thức.
Trịnh Bồi Bồithìthong dong đến muộn, còn chưa ngủ đủ nên lại gục xuống bàn ngủ ngon lành.
Giờ ôn bài buổi sáng kết thúc, Trịnh Bồi Bồi vươn vai,nóivới Cố Tư Ức: “Tiếng đọc sách của cậu dễ nghethật, làm mình ngủ say như chết.”
Cố Tư Ức: “…Cảm ơn cậu nhé.”
“Cậu đúng là học sinh giỏi, học hành rất nghiêm túc.”
“khôngphải đâu, mình vốn học kém lắm.” Nhớ lại quá khứ, Cố Tư Ức có phần buồn bã, “Nhưng mà bố mẹ mình vất vả lắm mới cho mình vào được trường này, tốnkhôngít tiền của, nên mìnhkhôngmuốn phụ lòng bố mẹ.”
“Đứa bé ngoan.” Trịnh Bồi Bồi vui vẻ xoa đầucô.
Cố Tư Ứcđangmuốn đẩy taycôbạn rathìcómộtcục giấy bay tới từ phía bên cạnh, đập thẳng vào cổ tay Trịnh Bồi Bồi, khiếncôấy rụt tay lại rồi nhìn về hướng kia, tức giận quát: “Lục Gia Diệp, cậu liệu hồn đấy!”
Lục Gia Diệp tỏ ra vô tội: “khôngphải tôi! Là…Cậu ấy.” Cậu ta chỉ dámnóibằng khẩu hình miệng, chỉ tay về phía Hạ Chi Tuyểnđangđứng ở cửa.
“…Đúng là tai hại.” Trịnh Bồi Bồi giận dữnói, “Sớm biết vậythìmìnhđãkhônghọc ở lớp 6 rồi, mìnhđãnóilà Hạ Chi Tuyểnkhôngưa mình rồi, thế mà mẹ mình vẫnnóilà mình với cậu ta là thanh mai trúc mã, nên nhất định cậu tasẽquan tâm để ý đến mình.”
Cố Tư Ức: “…”
thìra có nhiều người mong được Hạ Chi Tuyển quan tâm như vậy.
Ở trong cùngmộtthế giới, những người mẹ cũng có suy nghĩ giống nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










