Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Edit: Ngân Nhi​

Cố Tư Ức vào nhà vệ sinh rửa mặt, cảm thấynhẹnhàng khoan khoái hơn rất nhiều.

Lúccôđivề lớpthìbắt gặp Hạ Chi Tuyểnđangđứng ngoài hành lang, ánh mắt hai người cũng trùng hợp mà giao nhau.”

“…” Hỏng bét rồi! Ánh mắt của cậu ấy trông lạnh lẽo quá!

Cố Tư Ức hiểu cảm xúc trong đôi mắt đối phương, bắt đầu tự suy nghĩ.

khônglẽ là tạicônóikhôngthích cậu ấy sao? Câu đó thực ra có nghĩa khác,côchỉđangbiểu đạt rằng chuyện Trịnh Bồi Bồinóilàkhôngđúng thôi, chứkhôngphảinóikhôngthíchthìcó nghĩa là ghét.

Cố Tư Ức cảm thấy mình nên giải thích, dù saothì…người ta cũng là cột trụ chocôdựa vào mà, hơn nữa trưa nay còn ăn cơm của người ta rồi, lại nghe người ta giảng bài nữa, quayđiquay lạiđãnóira những lời như thế, nghĩ thế nào cũng thấy vô tâm.

Cố Tư Ứcđitới bên cạnh Hạ Chi Tuyển, cậuđangdựa lưng vào lan can, còncôthìchống tay lên đó nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài, trước phải nghĩ xem nên giải thích làm saođã.

trênhành lang cókhôngít học sinhđangqua lại đùa nghịch.

Cố Tư Ức chậm rãi dịch lại gần Hạ Chi Tuyển,nhẹnhàng kéo vạt áo cậu,khôngđể cho mọi người nhận ra bí mậtnhỏnày, sau đónhỏgiọng chân thànhnói: “Emkhôngcó ý đó đâu…”

Hạ Chi Tuyểnkhôngcó phản ứng.

Cố Tư Ức cònđangđịnhnóitiếpthìchuông vào họcđãkêu rồi.

Các học sinh nối đuôi nhau tiến vào lớp học, Cố Tư Ứcthìđangmuốnđivào từ cửa sau, nhưng bất ngờ bị Hạ Chi Tuyển giữ lại.

Cậu kéo taycôrồi đẩycôdựa vào tường, Cố Tư Ức mở to mắt kinh ngạc nhìn cậu,nói: “Vào học rồi đấy!”

Hạ Chi Tuyển đưa tay lên véonhẹtaicô, nét mặt như cười nhưkhông.

Ngoài hành lang bốn bề vắng lặng, Cố Tư Ức tim đập loạn xạ, chỉ sợ thầy giáosẽđivào đúng lúc này.

Hạ Chi Tuyểnkhôngnhanhkhôngchậmnói: “Em có ý gìthìtối nay đến tìmanhrồinóichorõràng.”

Dứt lời, cậu buôngcôra rồiđivào lớp từ cửa sau.

Cố Tư Ức cúi thấp đầuđitheo sau, mặt đỏ như tôm luộc.

Bây giờ là tiết Lịch Sử, thầy giáo tuổi trung niên đeo kính đứngtrêngiảng bài hăng say nước miếng tung bay, nhưng mà học sinh bên dướithìrất thực tế, trừ khi có hứng thúthậtsựvới môn học nàythìmới học,khôngthìhầu như ai cũng làm việc riêng.

Cố Tư Ức vẫnđangnghĩ đến câunóikia của Hạ Chi Tuyển, phảinóirõràng thế nào nữa đây,rõràng làcôbị hãm hại bởi hoàn cảnh mà… Trong đầucôđanghiệnra rất nhiều phương án để tỏ lòng thành ý, ví dụ như ôm đùi người ta gọi baba sau đó viết bản tường trình 800 chữ, hoặc là dắt cậu ấy đến siêu thị rồi vung tiền như rác, hào phóng mua cho cậu ấymộtđống kẹo luôn, rồithì…

Cố Tư Ức ngồi trong lớp tưởng tượng toàn mấy chuyệnkhôngđâu, sau đó ngủ thiếpđimất.

“Cố Tư Ức.”

“Cố Tư Ức.”

Trịnh Bồi Bồi vỗ hai cái mới đánh thức được Cố Tư Ức,côngồi thẳng dậy, thấy thầy giáođangcầm sách, vừa giảng bài vừađivề phía này.

A di đà phật! Cố Tư Ức quên hết mấy chuyện kiađi, ngồi nghiêm chỉnh đọc sách.

“Cố Tư Ức.”

Cố Tư Ức bị thầy gọi tên liền đứng dậy, ngơ ngơ ngác ngác, cùng thầy giáo mắt to trừng mắt ti hí.

Trịnh Bồi Bồi đánhẹchâncô,nóithầm: “Đọcđi, đoạn này này.”

Cố Tư Ức liếc xuống nhìn chỗcôbạn lấy bút chỉ cho, lập tức hắng giọng đọc.

Đọc xong, thầy giáo bảocôngồi xuống, sau đó tiếp tục giảng bài.

Cố Tư Ức thầm thở phào, may màkhôngsao.

Hết giờ, Cố Tư Ức huých tay Trịnh Bồi Bồinói: “Cảm ơn cậu nhé, tan học mình mời cậuđiuống trà sữa.”

“Đồng ý, có trà sữa uống rồi!” Trịnh Bồi Bồi vỗ tay cườinói.

“Sau này trong giờ cậu cứ yên tâm mà ngủ, mình nhất địnhsẽđảm nhiệm tốt công tác bảo vệ.”

“…” Cố Tư Ức honhẹmộttiếng, giải thích: “Hôm nay là chuyện ngoài ý muốn thôi, bình thườngđihọc mìnhsẽkhôngngủ đâu.”

côlàcôgáiđangmuốn nỗ lực học tập để bước đến đỉnh cao mà, sao có thể ngủ trong lớp được chứ?

Tiết tiếp theo là tiếnganh, Cố Tư Ức lại cố gắng lên tinh thần.

Thầy giáo tiếnganhcòn khá trẻ, thoạt nhìn rất thư sinh, thầyđangđứng trước bảng đen viết tên của mình: Quý Mục.

Cáccôgáibên dưới cứ ghé vào nhauthìthầm tonhỏ, Trịnh Bồi Bồithìnóivới Cố Tư Ức: “Thầy tiếnganhđẹp trai nhờ?”

Cố Tư Ức đáp: “Cũng được.” Vẻ thanh tú này sao có thể bằng được Hạ Chi Tuyển chứ.

Thầy Quý Mục sau khi giới thiệu bản thân xongthìbắt đầu chỉ ngẫu nhiênmộthọc sinh đứng lên đọc bài.

Và Cố Tư Ức là người bị gọi lên.

Dướisựhướng dẫn của Hạ Chi Tuyển, Cố Tư Ứcđãhọc rất kĩ bài khóa rồi, còn thuộc lòngmộtđoạn nữa, cho nên khi được gọi têncôcảm thấy khá thoải mái, giọngnóitrong trẻo, tốc độ đọckhôngnhanhkhôngchậm, tiết tấu cũng rất đúng.

Sau khi nghecôđọc xong, thầy Quý Mục hỏi: “Em tên là gì?”

Cố Tư Ức đáp: “Cố Tư Ức ạ.”

Thầy Quý Mục gật đầu: “Tốt lắm, từ nay bạn Cố Tư Ứcsẽlàm cánsựtiếnganhcủa lớp mình nhé.”

Cố Tư Ức: “…”

Trịnh Bồi Bồi giơ ngón cái lên với Cố Tư Ức: “Giỏi lắm!”

Cố Tư Ứckhôngthể nào ngờ được làcôlại được chọn làm cánsựtiếnganhcủa lớp,côcòn địnhsẽtự thiêu cùng với vốn tiếnganhcủa mình đó!

Tiết học kết thúc, thầy giáo giao bài tập về nhà rồi cho lớp nghỉ.

Các học sinh bắt đầu chạy ra khỏi chỗ ngồi, Hướng Lê và Trương Hân Dịchthìchạy xuống dãy cuối chơi.

“Wow,khôngngờ là cậu lại học giỏi tiếnganhđấy!”

“Cậu phátâmchuẩn lắm, rất dễ nghe.”

“Cánsựtiếnganhà, về sau cậu dạy bọn mình học nha ~”

Cố Tư Ức có chút mất tự nhiên: “Mình cũng bình thường thôi…”

“Mình pháthiệnra là Cố Tư Ức rất khiêm tốn nhé, suốt ngàynóimình học kém, thế mà đến thời khắc quan trọng là bộc lộ tài năng liền.”

Trịnh Bồi Bồi chen vào: “Người ta học giỏi mới khiêm tốn chứ, nếu học dốtthậtthìđãtừ bỏ ngay từ đầu rồi.”

Cố Tư Ức: “…”

Cố Tư Ức lại hỏi: “khôngphải cậu hayđicùng bốn người kia sao?”

“Hạ Chi Tuyểnkhôngdễ chọc, Lục Gia Diệp nhìnkhôngvừa mắt, Tô Hànthìtạm được, Chu Kiêuthìchảnóinăng gì mấy, ngồi ăn cùng bọn họ chán chết lên được, congáibọn mìnhđicùng nhau vẫn là tốt nhất.”nóixong Trịnh Bồi Bồi lại khoác vai Cố Tư Ức, “Bảo bối à, mình chỉ quen cómộtngười bạn cùng bàn là cậu thôi, cậu phảiđicùng mình nha.”

Cố Tư Ứckhôngquen bị congáilàm nũng, cảm giác thương hoa tiếc ngọc lập tức bùng phát, khiếncôgật đầu ngay: “Được, mình còn muốn mời cậu uống trà sữa mà.”

Thế là buổi tối bốncôgáicùng nhauđiăn cơm, vì Cố Tư Ức nên Trịnh Bồi Bồi cũng làm quen luôn với Hướng Lê và Trương Hân Dịch.

đangngồi ăn cơmthìnhóm Hạ Chi Tuyểnđitừtrêntầng xuống,điqua đâu là tiếng bàn tán nổi lên ở đấy.

Trịnh Bồi Bồi quay đầu nhìn, chẹp miệngnói: “Trông ghê chưa kìa.”

Hướng Lê cảm thán: “Lần trước mình cónóichuyện với Hạ Chi Tuyển rồi, đứng gần nên cảm nhận được lực sát thương của cậu ấy, cực kỳ xứng đáng làm hot boy của trường.”

Trương Hân Dịch gật đầu: “Đúng là rất đẹp trai.”

Hướng Lê hỏi Cố Tư Ức: “Tư Ức, lúcnóichuyện với Hạ Chi Tuyển cậu có bị đỏ mặt với tim đập nhanhkhông?”

Cố Tư Ức sững người,khôngbiết trả lời thế nào.

Trịnh Bồi Bồi ôm vaicô, tận tình khuyên bảo: “Tư Ức à, cậu tuyệt đối đừng có thích cậu ta, mìnhnóicho cậu nghe, tính tình của cậu ta cực kỳ cực kỳ thối, trước kia khi còn ở chung khu nhàthìcậu ta là bá chủ của khu đó đấy,khôngai dám trêu chọc cả.Đáng hận nhất làmộttên kiêu ngạo như thế lại có thể thu hút được bao nhiêucôgáithích cậu ta, cậukhôngđược chìm đắm đâu đấy, đừng có mà tầm thường như mấy đứa congáimê trai kia.”

Cố Tư Ức đẩycôbạn ra, nghiêm túcnói: “Bài tậpkhôngđủ nhiều hay là cậuđãnắm chắc suất vào Thanh Bắc(*) đấy hả? Suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện thích vớikhôngthích thôi, mục tiêu của mình là Thanh Bắc chứkhôngphải đại học Long Hưng đâu nhé.”

(*) Thanh Bắc: Cách gọi tắt của hai trường đại học hàng đầu Trung Quốc là đại học Thanh Hoa và đại học Bắc Kinh

“Được được được.” Trịnh Bồi Bồi vui vẻ vỗ tay, “Bọn mình hẹn nhau cùng thi đỗ Thanh Bắc nhé.”

Ăn cơm xong, Cố Tư Ức lại rủ mấycôbạn cùngđiuống trà sữa.

Hướng Lênói: “Tối bọn mình đến thư viện tự học nhé?”

Trương Hân Dịch gật đầu đáp: “Được đấy.”

Thời gian buổi tối các học sinh có thể tự thu xếp, phòng tự học và thư viện đều được mở 24/24, cả các khu vực ăn chơi giải trí cũng hoạt động sau khi hết giờ học.

Trịnh Bồi Bồi vội xua tay: “Thôi thôi, mấy chuyện hẹn nhau họcthìđừng rủ mình, khi nàođichơithìhẵng rủ nhé.”

Cố Tư Ức gượng gạonói: “Để lần sau nhé, mình bận rồi.”

côđãnhận được tin nhắn wechat của Hạ Chi Tuyển, bảocôtám giờ đến sân bóng rổ gặp cậu.

Cố Tư Ức chuẩn bị trướcmộthộp kem Haagen-Dazs vàmộtthanh socola Dove, trước giờ hẹnđãđiđến sân bóng rổ rồi.

Từ xacônhìn thấy bóng lưng cao lớn của Hạ Chi Tuyển,đangmộtmình chơi bóng rổ.

Cố Tư Ức vừađivào sânthìquả bóng rổđãbay về phíacô,cônhanh chóng đặt cái túi trong tay xuống rồi nhảy lên bắt lấy quả bóng, sau đó dẫn bóngđivào giữa sân, giơ cao tay ném bóng vào rổ bằngmộtđường cong hoàn mỹ.

Quay đầu lại,côthấy Hạ Chi Tuyểnđãđitới bên cạnh chiếc xà đôi, lười biếng dựa vào nó.

Cố Tư Ức nịnh nọt lại gần, đứng nghiêm trang trước mặt cậu,nói: “Hôm nay em cónóilàkhôngthíchanh, nhưng tuyệt đốikhôngcó nghĩa là em ghétanhđâu,anhđừng hiểu lầm em nhé.”

Hạ Chi Tuyển quay đầu nhìncô, dưới ánh trăng, ánh mắt của cậu mangmộtthứ cảm xúc rất khó hiểu.

Cậu vừa mới giơ tay lênthìCố Tư Ứcđãlùi về saumộtbước, hai tay tự véo tai mình, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, vô cùng thành khẩnnói: “Em xin tự véo tai mình để thề là emkhôngnóidối đâu.”

“…” Cánh tay Hạ Chi Tuyển giơ ra giữakhôngtrung, nét mặt sửng sốt.

Suýt nữa là cậuđãbịcôchọc cười rồi, giỏithật,đãbiết dùng mưu đấu trí với cậu rồi đấy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc