Edit: Ngân Nhi
Thời gian tập quânsựlà hai tuần, vì có tuần đầu tiên làm nền móng rồi nên tuần thứ hai có phần dễ dàng hơn.
Cố Tư Ứcrõràng cảm nhận được là bầukhôngkhí học tập trở nên khí thế hơn hẳn, giờ tự học buổi sáng mọi người cũng rất hăng say (trừ cái vị thiên tài nào đó kia, vẫn chỉ ngồi đọc sách ngoại văn và ăn kẹo thôi).Buổi tối ai nấy cũng đềukhônghẹn nhauđiuống trà sữa dạo sân trường, mà ở trong phòng kí túc hoặc phòng tự học để học.
Cố Tư Ức bắt đầu trải nghiệmsựcăng thẳng học hành của trường trung học trọng điểm cả nước, nhất thời thấy hơi hoảng hốt.
Bây giờ vẫn chưa bắt đầu vào học chính thức hay làm bài thi thử gì cả, mọi người vẫn chưa biết thực lực của nhau,côthầm nghĩ mình phải tranh thủ tận dụng giai đoạn chuẩn bị trước này mới được,khôngthể tụt hậu được.
Ngày nàocôcũng dậy rất sớm, đầu tiên là ngồi trong phòng đọc bài 20 phút, sau đó mới đến lớp tự học buổi sáng cùng các bạn, buổi trưa cơm nước xong là cũng về phòng đọc sách làm bài tập ngay.
Mối quan hệ giữacôvới Từ Lâm và Lam Hiểu Thu cũng dần trở nên ôn hòa hơn.
thậtra Từ Lâm cũng có biểuhiệnmuốn lấy lòngcô, nhưng Cố Tư Ức cảm thấy ‘đạo bất đồng, bất tương vi mưu’(*),côkhôngthể đối xử với người bạn nàymộtcách vô tư giống như ban đầu được nữa, nhưngcôcũngkhôngmuốn gây mâu thuẫn hay mặc kệ người ta, chỉ coi nhưmộtngười bạn cùng phòng của mình mà tôn trọng lẫn nhau thôi.
(*) Đạo bất đồng, bất tương vi mưu: Ýnóingườikhôngcùng quan điểm, chí hướngthìkhôngthểnóichuyện, thương lượng hay đàm đạo được.
Bóng tối nổi lên tứ phía, trời đầy sao.
Ởmộtcái bàn bi-a trong góc phòng thể chất, Tô Hàn và Lục Gia Diệpđangso chiêu, Chu Kiêuthìtập xà đơn.
Hạ Chi Tuyển ngồitrêncái xà đôi ăn kẹo, lười nhác nhìn bọn bạn chơi.
Lục Gia Diệp đấu thua, đổi cho Chu Kiêu lên.
Cậu tađitới chỗ Hạ Chi Tuyển, giơ tay định giật lấy túi kẹo của cậu, nào biết Hạ Chi Tuyển lại tránh được.
“khôngphải chứ, giờ đến cả viên kẹo cậu cũngkhôngchoanhem ăn với à?”
“Muốn ănthìtựđimà mua.” Hạ Chi Tuyển thản nhiênnói, kiên quyếtkhôngcho Lục Gia Diệp túi kẹo.
“Mẹ kiếp,anhem cây khế thế đấy!mộtviên kẹo cũng đủ nhìn thấu lòng người!” Cậu ta tức giận hành động tiếp, tay đưa ra muốn cướp đồ.
Hạ Chi Tuyển vẫn nhanh hơn cậu tamộtbước, cậu nhảy xuống xà, thuận tiện đạp cho cậu tamộtphát: “Cút!”
Thân thủ của Lục Gia Diệpthậtsựđúng là kém hơn Hạ Chi Tuyển, cho nên cũng ngầm nhận thua rồi, nhưng ngoài miệngthìvẫnkhôngchịu tỏ ra yếu thế: “Tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ với cậu!”
Hạ Chi Tuyểnđãnghe cậu ta tuyên bố như vậykhôngmộtngànthìcũng tám trăm lần rồi, chỉ cười khinh bỉ chứkhôngđáp lại.
Tô Hàn lạinói: “Hình như dạo này emgáicó vẻ bận nhỉ, cả ngày cứ vội vàngđitớiđilui.”
Lục Gia Diệp đồng cảm: “Đúng thế, lúc bướcđicũng nhanh như gió vậy.”
Hạ Chi Tuyểnkhôngnóigì, nét mặt lãnh đạm nhưđangcó điều phải suy nghĩ.
Cả bọnthìnóichuyện hăng say, cậuthìmộtmìnhđiramộtgóc gọi điện cho Cố Tư Ức.
Cố Tư Ứcđanglàm bài tập trong phòng, thấy Hạ Chi Tuyển gọi tớithìvội vàng bấm nghe.
“Alo?”
“Emđanglàm gì thế?”
“Ơ…”côsững sờ ba giây rồi hỏi: “Sao vậy?”
“đichơi bóng rổkhông?”
“khôngchơikhôngchơi, em muốn học bài.” Cố Tư Ức thànhthậtkhai báo, “anhcó nhớ đợt trước em mua rất nhiều sáchkhông? Emkhôngthể có lỗi với chúng nó được.”
Hạ Chi Tuyển phì cười,nói: “Có muốnanhđến kèm em họckhông?”
“khôngcầnkhôngcần, emđangtrong phòng ngủ mà.”
“Vậy tới phòng tự họcđi.”
Cố Tư Ức có chút rầu rĩ, bây giờcôđangtrong giai đoạn tự mày mò học tập,khôngmuốn có người phụ đạo mà,đãthế người ta lại còn là học thần nữa, đẳng cấp chênh lệch quá lớn, nhỡ mà người ta hỏi gìcôcũngkhôngbiết mà lắc đầuthìxấu hổ lắm.
Thế nêncôđành dịu dàng từ chối thành ý của Hạ Chi Tuyển: “Cảm ơnanhnhé, nhưngđitừ phòng ngủ đến phòng tự học xa lắm, hơi mất thời gian, mà em học xong cái là muốnđingủ ngay, nên là thôi nhé, emkhôngđiđâu.”
“…”
“Vậy…Gặp lại sau nha?”
Hạ Chi Tuyển tắt máy, sắc mặt rất khó coi, tâm trạng cũng cực kì phức tạp.
Cậu, thế mà lại bịmộtcôgáitừ chối?
Hạ Chi Tuyểnkhôngphải thuộc dạng tự luyến, nhưng mà từnhỏsố thư tình mà cậu nhận được quả thựckhônghề ít chút nào, mấycôgáicông khai ra ám hiệu nhiều đến nỗi làm cậu phát bực, bước ra khỏi cửa cái là trăm phần trămsẽcó người đến gần làm quen.
Mặc dù cậukhôngtự mãn về ngoại hình của mình, nhưng cũng biết là kiểu như mình rất thu hút người khác phái.
Tất nhiên quan trọng nhất vẫn là thành tích học tập của cậu, từnhỏđến lớn vẫn luôn cầm cờđiđầu.
Cho nên khi cậu chủ độngnóimuốn phụ đạo bài vở cho Cố Tư Ức, trong lòng cònđangthầm nhắc nhở đối phương phải cảm ơn cậumộttiếng vì cậu đối với người ta tốt như vậy, thế màcônhóc ấy lại…
Mấyanhemđitới chỗ Hạ Chi Tuyển, nhìn cậuđangđứng ngây người tại chỗthìhỏi: “A Tuyển, cậuđangnghĩ gì mà thất thần thế?”
Hạ Chi Tuyển im lặngmộtlát rồinói: “Có phải lâu rồi bọn mìnhkhôngtiếp xúc với đám congáikhông?”
“What??? Cậunóigì cơ?”
“Ha ha ha A Tuyển cậu có khỏekhôngđấy?” Tô Hàn giơ tay sờ trán cậu nhưng bị cậu hất ra ngay.
Chu Kiêunói: “khôngphải cậu ghét đám congáilắm à? Còn bảo nhiều congáiquá làm cậu khó thở nữa, cũng vì cậu mà bọn tôi trở thành vật cách điện với nữ sinh luôn rồi đấy.”
Lục Gia Diệp bực tức: “Cho nên tôi phải vạchrõgiới hạn với A Tuyển mới được! Cẩu nam thần gì chứ,rõràng là thành hội cẩu độc thân rồi còn gì!”
Chu Kiêu vẫn rất bình tĩnh: “Độc thânkhôngtốt à? Cậu hết trò để chơi hay chê bài vởkhôngđủ nhiều thế hả?”
Tô Hànthìngẫm nghĩnói: “khôngphải chứ, sao đột nhiên A Tuyển lại hỏi câu đó vậy nhỉ?khônglẽ tự dưng cảm thấy mình cao siêu quá ít người hiểu được, cảm nhận được nguy cơkhôngai thèm thích rồi?”
Cảm thấy có ai đó đến gần,côquay đầu nhìnthìthấy Hạ Chi Tuyểnđãngồi vào cái ghế trống bên cạnhcô.
Cố Tư Ức hỏi: “Saoanhlại ngồi đây?”
Hạ Chi Tuyển lười nhác giở sách của mình ra đọc, đáp: “Lục Gia Diệpnóianhlàm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu ta nên đuổianhđi.”
Cố Tư Ức nhìn sang phía bên kia, thấy Lục Gia Diệpđanggục xuống bàn ngáy khò khò.
Giữamộtbầukhôngkhí chăm chỉ học tập thế này mà cậu ấy vẫn có thể ung dung mà ngủ như vậy, đúng là đáng nểthật.
Cố Tư Ức lại tiếp tục ngồi đọc sách, nhưng có người ngồi bên cạnh nên cảm giác rất khác,đãthế từng cử chỉ của người này đều rất đẹp mắt nữa chứ.Sau mấy lần trông thấy cậu cho kẹo vào miệng,côkhôngnhịn được mà hỏi: “Ngày nàoanhcũng ăn kẹo màkhôngbị ngọt khé cổ à?”
côcũng rất thích ăn đồ ngọt, nhưng vẫn thua xa Hạ Chi Tuyển.
Hạ Chi Tuyểnnói: “Đường có tác dụng ổn định tâm trạng.”
Cố Tư Ức lại liếc nhìnanh, đại ca à, tâm trạng củaanhvốnđãổn định lắm rồi, dáng vẻ lúc nào cũng lạnh lùng như thểanhđâykhôngcần ai đến bắt chuyện vậy đó.
Thôiđi, ngồi học tiếp nào!
Cố Tư Ức rất hăng hái chiến đấu, giờđãhọc thuộc được ba từ vựng tiếnganhrồi, lúc này bắt đầu học từ thứ tư.
“Transport, danh từ làsựchuyên chở,sựvận chuyển, động từ là chuyên chở, vận chuyển…”
“Transport…T,r,a,n,s,p,o,r,t…Transport…”
“Chuyên chở vận chuyển, transport…”
Hạ Chi Tuyển nghecônhẩmđinhẩm lạimộttừ đơn,khôngnhịn nổi mà bật cười khẽ.
Cố Tư Ức rất nhạy cảm bắt được tiếng cười này, lập tức quay sangnói: “anhđangcười em đúngkhông?”
Hạ Chi Tuyển chẹp miệng, ngậm nốt viên kẹo rồinói: “Em có thuộc hết từ vựng cũng chẳng ích gì đâu.”
“Ai bảo thế chứ? Từ vựng là nền móng cơ bản mà!” Cố Tư Ức cãi.
“Chỉ học từ đơn màkhôngbiết bối cảnh sử dụngthìkhôngđược đâu,anhđề nghị em nên học thuộc hẳnmộtbài vănthìhơn.”
Cố Tư Ức do dự, lại nghĩ đến số điểm tiếnganhcủa Hạ Chi Tuyển nên ngoan ngoãn nghe theomộtlần.
“Được rồi,anhlà học thần,anhnóigì cũng đúng hết.” Thế làcôgiở sách ra học luôn bài khóa.
Sau khi đọc lướtmộtlần,côbắt đầu học thuộc từng câumột, lại nghe thấy Hạ Chi Tuyển cười, cảm giác nhưđangchế giễucôvậy.
Cố Tư Ức lại hỏi: “anhlại sao thế?”
“Emđihọc…Đúng là rất…Ừm…” Dường như cậuđangnghĩ ra từ nào dễ nghemộtchút, sau đó mớinóitiếp: “Rất gắng sức.”
“…”đangcườicôvì quá gắng sức đấy à?
Gương mặtnhỏnhắn của Cố Tư Ức hơi đỏ lên, “Vậy mờianhkhônggắng sức đọcmộtlần cho em nghe xem nào.”
côđể quyển sách giáo khoa ra trước tầm mắt của Hạ Chi Tuyển.
“Do you want a friend whom you could tell everything to, like your deepest feelings and thoughts.Or are you afraid that...”
Bên kia Lục Gia Diệp ngủ mơ màng, quay đầu sang hướng khác, hé nửa mắt ra nhìnthìthấy ghế bên cạnhkhôngcó ai.
Cậu ta lười biếng ngồi dậy, nhìn sang bàn bên kia, cậu được đấy,đãsang ngồi cạnh emgáirồi, còn đọc chungmộtquyển sách nữa chứ.
Lục Gia Diệp cầm di động, gửi tin nhắn cho nhóm chat mới đổi tên thành “Tập đoàn cẩu độc thân”: “A Tuyển lợi dụng lúc tôi ngủ sang tán tỉnh emgáikìa, quáâmhiểm!”
Cố Tư Ức nghe Hạ Chi Tuyển đọc bài khóa, rốt cuộc cũng hiểu là vì sao cậu ấy lạinóicôquá gắng sức rồi.
Nếu muốn hình dung cách đọc bài khóa của cả haithìđó chính là,côthìnóikhản cả cổ như ăn mày, còn cậu ấythìung dung nhàn nhã nhưmộtvị hoàng tửđangđidạo trong vườn vậy đó.
Phátâmvà ngắt nghỉ câu của cậu ấy rất chuẩn xác, như nước chảy mây trôi, rất dễ dàngkhôngtốn sức,khôngkhác là bao so với mấy diễn viên người Mỹ màcôhay xem, quan trọng là ngữ điệu của cậu ấy rất dễ nghe, những từ tiếnganhtừ miệng cậu bay ra tựa như những nốt nhạc du dương vậy, vừa thanh khiết lại ngọt ngào như kẹo.
Chờ cậu đọc xong bài khóa, Cố Tư Ức liền đập đầu xuống bàn, bi thươngnói: “Em muốn mang theo vốn tiếnganhcủa mình cùngđitự thiêu luôn quá!”
“khôngcó gì khó hết, em cứ tập trung đọc mấy lần là được thôi.” Hạ Chi Tuyểnnhẹnhàngnói.
khôngcó gì khó á?
Cố Tư Ức nội tâmđangđiên cuồng gào thét, hai tay đập đầu, mắt nhìn chằm chằm quyển sách, chỉ hậnkhôngthể xuyên thủngmộtlỗ.
“Có muốnanhgiúp em họckhông? Có gì khóanhsẽgiảng cho.”
Cố Tư Ức ngạc nhiên, chậm rãi buông hai tay ra, khó tin nhìn Hạ Chi Tuyển: “anhkhôngđọc sách củaanhnữa à?”
“anhkhôngthể trơ mắt nhìn emđitự thiêu được!” Cậu hời hợt cườinói, gập sách ngoại văn của mình vào rồi để sangmộtbên, kéo quyển sách tiếnganhcủacôđặt ra giữa bàn,nói: “Ngồi dịch vào đây.”
Cố Tư Ức ngoan ngoãn kéo ghế ngồi gần lại, hai người tay kề tay, đầu ghé vào nhau, Hạ Chi Tuyển tay cầm bút vừa viết vừa giảng bài khóa chocô, còn cẩn thận đánh dấu những câu quan trọng.
“Ôi con mẹ nó con mẹ nó con mẹ nó!”
“Mau nhìn A Tuyển và emgáiđi! Cậu tađangđịnh ăn cỏ gần hang đấy à?”
“Ông đây lần đầu tiên được nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng như tắm gió xuân của cậu ta thế kia, tự nhiên thấy lạnh sống lưng quá.”
Lục Gia Diệpkhôngngừng nhắn tin trong nhóm.
Chu Kiêu và Tô Hàn mãi mới có phản ứng.
Chu Kiêu: “Dù sao người ta cũng làanhem trong sáng mà, dạy nhau học cũng là chuyện bình thường thôi.”
Lục Gia Diệp: “Có cái cứt chó ý! Kể cả có là emgáiruộtđinữathìchưa chắc cậu tađãcam tâm tình nguyện thế đâu! Các cậu có nhớcôem họ hồi trướckhông? Nghỉ hè tìm cậu ta hỏi bài thôi mà bị cậu tanóicho phát khóc luôn rồi!”
Tô Hàn: “Có thể cậu ấyđãthay đổi suy nghĩ, muốn đoàn kết bác ái với các bạn học, nên bắt đầu thựchiệntừ emgáithôi.”
khôngchỉ có mấy người họ, mà ngay cả mấy học sinh khác trong lớp cũngđangthầm nhìn lén.
Dưới ánh mặt trời, cậu thiếu niênmộttay chống đầu,mộttay cầm bút viết lên giấy, thỉnh thoảng lạinóigì đó, nhìn vừa đẹp trai vừa dịu dàng.
đãthế có lúc cậu ấy còn dùng bút gõnhẹlên đầucôgáiđangngồi bên cạnh nữa, khiến ai nhìn vào tim cũng đập loạn xạ, nằm mơ thôi cũng muốn mình trở thành người thân thiết với cậu ấy như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)