Tần Dật Hiên không thể chịu nổi cô như vậy, sợ cô không thể thoát khỏi bóng ma cái chết của ba mẹ cô, cho nên chỉ cần cô lộ ra ánh mắt như vậy, anh liền phá lệ chiều theo cô.
Lúc này Tần Dật Hiên đã hoàn hồn, không phát hiện ra sự khác lạ của Tô Noãn, liền kéo tay cô tiếp tục đi về phía trước.
Tô Noãn đi vào phòng thử quần áo, Tần Dật Hiên đứng bên ngoài, không thể nhịn được nữa, cuối cùng vẫn đi ra đến bên cạnh sạp báo, cầm một tờ báo lên xem.
Lần nhìn thấy vợ và con của Tần Mặc là khi Tô Song song vẫn đang mang thai, trái tim vẫn thấp thỏm của anh coi như đã buông được xuống, bây giờ anh sợ nhất là cuộc sống của Tô Song Song không tốt.
Ba năm nay tuy rằng bọn họ luôn ở cùng một thành phố nhưng Tần Dật Hiên cố tình tránh mặt bọn họ, một lần cũng không gặp mặt, mà Tô Song Song cũng rất giữ chữ tín, không đến quấy rầy anh, bọn họ lên trở thành những người xa lạ quen thuộc nhất.
Lúc Tần Dật Hiên xem xong tờ báo, đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn vào bản thân anh, vội ngẩng đầu lên, liền thấy Tô Noãn đang mặc lễ phục rất đẹp đứng nhìn anh.
Bộ lễ phục này mang phong cách công chúa, lại hơi trưởng thành một chút, khiến cho Tô Noãn không còn giống học sinh nữa mà như một nụ hoa sắp nở.
Ánh mắt Tần Dật Hiên sáng ngời, kéo tay Tô Noãn, thấy ánh mắt của những người đàn ông hướng tới từ bốn phía, theo bản năng anh dùng cơ thể mình che cô lại, đưa cô đi vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


